Xác Chết Ngoài Biển Khơi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 121 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bốn Mươi Tám

❊ ❊ ❊

Cuộc tìm kiếm vô vọng của Menley trong khắp các phòng ở tầng trệt vẫn không cho thấy nơi phát ra tiếng nói của Bobby. Sau đó tiếng khóc của Hannah đã lọt vào trong ý thức của chị và chị bỏ về phòng Hannah. Ngay lúc này, tiếng khóc của con bé đã biến thành mấy tiếng nấc nghẹn ngào.

- Ồ con yêu của mẹ - Menley thì thầm khi nghĩ đến việc Hannah đã khóc một lúc rất lâu. Chị bồng con gái mình lên, lấy một cái mền trùm nó lại và đặt nằm xuống kế bên chị.

Dù chị không có sữa, nhưng chị vẫn đưa miệng của Hannah vào đầu vú của chị để cho nó bú. Một lúc sau, mấy tiếng nấc thưa dần và Hannah đã yên lòng ngủ trong tay của chị.

Chị rất muốn giữ con bé trong lòng chị như thế, nhưng sự mệt mỏi đang đè nặng lên người chị, như muốn nhấn chìm chị trong trạng thái gần như là hoảng sợ. Giống như cách chị đã làm hôm trước, chị để một cái gối trong cái nôi xưa, để Hannah vào trong và đến lượt chị chìm ngập trong giấc ngủ mê man, tay để trên thành chiếc nôi.

Chuông điện thoại giục chị dậy lúc tám giờ sáng. Hannah vẫn còn ngủ, chị vội vã ra ngoài để trả lời.

Đầu dây bên kia là tiếng nói của Adam.

- Em đừng nói là em và con vẫn còn đang ngủ nghe không? Tại sao con bé lại dậy sớm mỗi khi anh ở nhà vậy?

Chị biết là anh đang nói đùa. Giọng của anh thật vui và trìu mến. Vì thế tại sao chị cứ phải tìm một ý nghĩa nào khác cho những lời nói của anh vậy?

- Anh luôn đề cao tính bổ dưỡng của gió biển kia mà - chị đáp lại - Có thể Hannah đã nghe theo lời của anh đấy - Rồi chị nhớ đến bữa tiệc đêm qua - Anh Adam, hôm qua em có một buổi tối thật tuyệt vời.

- Mừng cho em. Anh không dám hỏi em điều đó.

Đúng như mình lo ngại, Menley thầm nghĩ.

- Ngoài Elaine và John còn có ai khác nữa không?

- Scott Covey.

- Anh ta không nghiêm túc chút nào cả. Anh đã cắt nghĩa khá rõ cho anh ta là anh cần được liên lạc với anh ta bất cứ lúc nào. Thế anh ta có nói gì về chuyện khám nhà không?

- Anh ta nói là nhục nhã lắm nhưng không có gì đáng lo cả.

- Thôi được rồi. Còn em cảm thấy thế nào, em yêu?

Em rất khỏe, Menley thầm nghĩ. Em tưởng chừng như đã nghe một đoàn xe lửa chạy xuyên qua nhà mình. Em tưởng chừng như nghe được tiếng gọi của thằng con trai đã chết của em. Và em để Hannah khóc suốt nửa tiếng đồng hồ trong khi em đi tìm Bobby.

- Khỏe anh ạ - chị ngập ngừng.

- Anh vẫn có cảm tưởng là em còn giấu anh điều gì đó?

- Chỉ vì anh là một luật sư giỏi, luôn tìm kiếm lung tung những ý nghĩa bí ẩn của người khác - Chị cố cãi lại.

- Không có cơn nào chứ? - Adam thì thầm.

- Em đã nói là em khỏe kia mà - Chị cố không để lộ nỗi lo âu và hoảng sợ. Adam luôn đoán ra được những gì chị nghĩ. Chị liền thay đổi đề tài - Bữa ăn tối quả thật tuyệt vời, nhưng mỗi khi John bắt đầu nói "Chuyện này làm cho tôi nhớ lại một chuyện..." thì người ta nên vắt giò lên cổ mà chạy đi vì ông ta có thể nói hàng giờ liền.

Adam cười.

- Chắc Eaine yêu anh ta lắm, nếu không cô ta chịu anh ta không nổi đâu. Năm giờ em ra phi trường đón anh như thường lệ được không?

- Em sẽ có mặt.

Sau khi Hannah được tắm xong, ăn uống no nê và ngồi yên trong chuồng. Menley gọi điện cho vị bác sĩ tâm lý đang chữa trị chứng căng thẳng thần kinh của chị.

- Tôi thấy không được khỏe cho lắm, chị nói bằng một giọng cố làm ra vẻ bình thản.

- Cô hãy kể cho tôi nghe đi.

Một cách chậm rãi, chị kể lại cho bác sĩ Kaufman biết là chị giật mình thức giấc khi tưởng có nghe tiếng xe lửa trong nhà và tưởng đã nghe tiếng Bobby gọi chị.

- Và chị không muốn bồng Hannah lên khi con bé khóc phải không?

- Tôi run đến mức tôi sợ làm té con bé khi bồng nó lên.

- Nhưng nó có khóc không?

- Nó đang hét.

- Và những tiếng hét của nó làm cho cô bối rối phải không?

Chị do dự rồi trả lời: "Phải, tôi muốn nó ngừng khóc".

- Tôi hiểu. Chúng ta phải tăng thêm liều thuốc mới được. Tôi sẽ gởi bằng phát chuyển nhanh cho chị. Tôi không thể kê toa bằng điện thoại được.

Đáng lẽ chị nói bà ta gởi đến văn phòng của Adam để anh ấy đem về cho chị. Nhưng chị không muốn Adam biết là mình đã liên lạc với bà ta.

- Tôi không nhớ là đã cho bà địa chỉ của chúng tôi ở đây chưa nữa?

Sau khi gác máy, chị ngồi vào bàn làm việc. Ngày hôm qua, sau khi bà Jan Paley ra về, chị có xem qua các hình vẽ do bà Phoebe Sprague thu thập với hy vọng tìm được một bức ảnh của thuyền trưởng Andrew Freeman. Chị đã bỏ ra nhiều giờ để nghiên cứu kỹ toàn bộ hồ sơ nhưng vẫn không tìm thấy tấm hình mong muốn.

Chị đem so sánh tấm hình chị đã vẽ với cái của bà Paley. Đúng là một bản sao, chỉ khác một chi tiết nhỏ là hình vẽ của thư viện Brewster cho thấy thuyền trưởng Freeman đang đứng tại nơi lái tàu. Nhưng làm thế nào mình biết được hình dáng ông ta chứ? - chị lại tự đặt cho mình câu hỏi đó.

Chị lấy tập giấy vẽ ra. Hình ảnh của Mehitabel đang lộ rõ trong đầu chị với bộ tóc hung để xõa xuống vai, khuôn mặt trái xoan, cổ thon, đôi mắt mở to trông rất buồn bã và hai bàn tay, bàn chân mảnh mai trong cái áo đầm màu xanh tay dài phất phơ trong gió.

Chị vẽ bằng những nét thật chính xác và mau lẹ. Các ngón tay thuần thục đã phác họa lại đúng cái hình ảnh chị nghĩ trong đầu. Khi vẽ xong, chị đặt nó cạnh bức chân dung của thuyền trưởng Freeman mà bà Jan Paley đã cho mượn.

Trên tấm hình vẽ của thư viện Brewster, người ta có thể nhận ra Mehitabel với cái váy bay phất phơ đứng đằng sau thuyền trưởng Freeman.

Menley chụp lấy kính lúp. Các vệt nhỏ trên tay áo của thuyền trưởng Freeman là đầu các ngón tay của Mehitabel. Có thể nào bà ta có mặt trên tàu khi người họa sĩ vẽ bức ảnh này ba trăm năm trước đây? Nó có giống với hình vẽ mà chị vừa thực hiện không?

Bất ngờ hoảng sợ, chị nhét ba cái hình vẽ này vào trong tập hồ sơ, bồng lấy bé Hannah và bước ra ngoài.

Hannah bi bô và níu tóc chị, trong khi chị cẩn thận gỡ bàn tay nhỏ xíu đó ra, một ý nghĩ chợt đến với chị: đêm qua mình thức giấc khi nghe tiếng xe lửa, Hannah cũng đang hét.

"Có thể nào tiếng xe lửa đã làm cho con thức không? Có phải vì thế mà con quá sợ hãi không? Trời ơi, Hannah ơi, chuyện gì đã xảy ra với chúng ta vậy? Có thể nào con đã nhiễm cơn điên khùng của mẹ không vậy? 

ều mê loại đó. - Nhạc của máy hát tự động đó à, tôi bắt đầu sưu tầm chúng từ nhiều năm rồi - Hendin cho biết. Trên mấy cái kệ, có độ nửa chục mô hình tàu buồm thu nhỏ. - Nếu tôi quá tò mò thì anh cứ nói cho tôi biết nghe, nhưng có phải tự t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.