Từ khi Adam hỏi Menley tại sao chị không muốn thú nhận với Amy là chị đã lên cái ban công của bà góa thì họ không nói tiếng nào với nhau nữa. Họ nằm cạnh nhau, rất đau khổ và cũng không hề đụng nhau dẫu biết rằng người kia vẫn còn thức. Đến gần sáng, Menley rời khỏi giường để qua xem Hannah. Chị thấy con bé đang ngủ say, được đắp mền thật kỹ.
Trong ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn ngủ, Menley cúi người xuống chiếc giường nhỏ để chiêm ngưỡng nét mặt mỏng manh đó, cái mũi tí xíu như hạt đậu, đôi môi mềm mại, đôi mày đen rì với gò má tròn trĩnh, và mấy lọn tóc quăn bao quanh khuôn mặt đáng yêu của con bé.
Mình không thể dám chắc là mình không có mặt trên ban công ngay lúc Amy tưởng đã nhìn thấy mình, nhưng mình biết mình không thể nào lơ là hay quên được Hannah, và mình cũng sẽ không bao giờ làm gì để tổn hại đến nó. Mình có thể hiểu được nỗi lo âu của Adam, nhưng anh ta phải nhận ra rằng mình không hề muốn có một người giữ em lúc nào cũng mách lẻo tất cả những gì mình làm cho cô bạn già Elaine của anh.
Cuối cùng chị trở về phòng và cảm thấy lòng mình nhẹ đi. Vì thế giấc ngủ lại đến với chị một cách dễ dàng, và chị không còn giận Adam nữa.
Ngày hôm sau, khoảng tám giờ sáng Adam đi mua bánh sừng trâu nóng và báo. Khi họ uống cà phê, Menley nhận ra rằng cả hai đang cố gắng để xóa đi sự căng thẳng của đêm rồi. Chị biết một khi anh lên máy bay đi New York, cả hai đều mong muốn giữa họ không còn bất cứ sự hiểu lầm nào.
Anh đưa báo để chị lựa chọn. Chị mỉm cười, nói:
- Anh biết là anh luôn bắt đầu bằng tờ New York Times mà.
- Đúng vậy.
Chị lật trang đầu của tờ Cape Code Times, lúc sau chị thốt lên "Ồ Chúa ơi, anh hãy đọc xem". Chị đưa tờ báo ngang qua mặt bàn cho anh.
Adam vội vàng đọc qua bài báo rồi giật mình.
- Ô Chúa ơi, họ thật sự chống lại Scott rồi. Lúc này, chắc ông biện lý sẽ làm áp lực để triệu tập bồi thẩm đoàn buộc tội anh ta.
- Tội nghiệp Scott quá! Anh có nghĩ anh ta sẽ bị buộc tội không?
- Anh nghĩ gia đình Carpenter muốn lột da anh ta và họ có quyền làm thế. Anh phải nói chuyện với anh ta mới được.
Hannah tỏ vẻ khó chịu, Menley bồng nó lên, đặt trên đùi mình và đưa cho con bé một mẫu bánh sừng trâu để gặm. Chị thì thầm với con bé.
- Ngon lắm phải không con? Hình như con đang mọc hai răng thì phải?
Adam cầm điện thoại trong tay.
- Scott không có ở nhà và cũng không bật máy trả lời, Anh ta biết là phải luôn giữ liên lạc với anh kia mà. Chắc anh ta đã đọc bài báo rồi cũng nên.
- Có lẽ anh ta đã đi biển câu cá từ hồi sáng sớm - Menley đoán mò.
- Nếu đúng như vậy, anh hy vọng trong nhà anh ta không có gì hấp hẫn cho cảnh sát cả. Anh đoán chắc chiều nay ông biện lý sẽ ký lệnh khám nhà cho coi - Anh giận dữ bỏ sầm máy xuống.
Anh lắc đầu và bước lại gần chị.
- Em yêu, anh biết em rất buồn khi anh đi New York. Hay chúng ta tranh thủ làm một cái gì đó trước khi chờ điện thoại của Scott. Em có muốn ra bãi biển không?
- Đương nhiên là đi chứ. Chúng em lên thay đồ ngay bây giờ đây.
Menley mặc một chiếc váy côtông có in bông trông rất xinh. Adam nhìn chị say đắm như không thể kiềm chế được lòng mình anh thốt lên.
- Em có vẻ như mới mười tám tuổi vậy - Nói xong, anh đưa tay sờ lên mái tóc rồi xuống đến gò má của chị, đổi giọng: Bà có biết là bà quyến rũ lắm không thưa bà Menley Mc Carthy Nichols?
Menley cảm thấy tim mình tràn ngập yêu thương. Đó là một trong những thời khắc đặc quyền, của những thời điểm hạnh phúc tột cùng mà họ thường chia sẻ với nhau trong quá khứ.
Nhưng rồi ngay sau đó, Adam hỏi:
- Thế em gọi Amy đến vào giờ nào vậy?
Chị nghĩ sẽ nói cho Adam biết hôm nay là ngày cuối cùng Amy sẽ đến đây, nhưng chị không muốn hai người lại cãi nhau ngay giây phút này.
- Khoảng hai giờ chiều - chị nói bằng một giọng bâng quơ - Em định chiều nay, khi từ phi trường trở về, em sẽ làm việc về cuốn sách của em. À em quên nói với anh chuyện bà Jan Paley đã tìm được nhiều sự kiện rất lý thú liên quan đến thuyền trưởng Andrew Freeman. Bà ta sẽ đến đây vào lúc bốn giờ.
- Thật tuyệt! - Adam thốt lên và vuốt đầu chị. Chị dư biết phản ứng nhiệt tình của Adam chỉ bộc lộ ý muốn được thấy có ai đó ở cạnh chị mà thôi.
Anh không nên đề nghị em mời bà Paley ở lại cho đến tối nhé! Chị cay đắng suy nghĩ khi đẩy chiếc ghế ra, ôm Hannah vào lòng rồi bước lên cầu thang.