Xác Chết Ngoài Biển Khơi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 121 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bốn Mươi Hai

❊ ❊ ❊

Đúng hai giờ thiếu mười lăm, Menley trở về Tưởng Nhớ sau khi đưa Adam ra phi trường. Vừa mở cửa thì điện thoại reo và với Hannah trên tay, chị vội vã bước vào trả lời điện thoại.

Đây là cuộc gọi của mẹ chị từ Ai Len. Sau những tiếng chào hỏi vui vẻ lúc ban đầu, Menley cảm thấy phải trấn an bà.

- Không có vấn đề gì đâu mẹ ạ. Hannah là một đứa bé tuyệt vời. Và chúng con đang có những ngày nghỉ hè thật hạnh phúc. Ngôi nhà chúng con mướn hấp dẫn đến mức chúng con đang nghĩ đến việc mua nó đấy. Ở đây thời tiết đẹp lắm mẹ à. Mẹ hãy kể về Ai Len cho con nghe đi. Mẹ nghĩ sao về lộ trình mà con đã đề nghị với mẹ?

Chị đã đi Ai Len gần một chục lần để viết bài và giúp mẹ mình tổ chức chuyến du lịch này. Chị rất vui khi được biết mọi việc đều suôn sẻ. Không đợi mẹ trả lời chị hỏi tiếp:

- Thế Phyllis và Jack có hài lòng không?

- Hai người đó thích lắm - mẹ chị đáp lại. Rồi hạ thấp giọng, bà nói tiếp - Phyl đã làm đủ mọi cách để lập lại gia phả. Mẹ ở với họ hai ngày tại Boylee để nó có thời gian lục lạo tài liệu lưu trữ của huyện. Cuối cùng đã tìm lại được cái nông trang của người ông mình tại Ballymote.

- Điều đó không có gì là lạ cả - Menley cười thật tươi.

Trước khi chấm dứt câu chuyện, Menley nói với mẹ để bà yên tâm là chị hiện đang rất sung sướng và những cơn lo âu gần như đã biến mất.

- Nếu đúng như con nói thì thật tuyệt đấy, con yêu của mẹ.

Vài phút sau Amy tới, Menley tiếp đón hơi lạnh nhạt, dẫu biết rằng con bé khá nhạy cảm để nhận ra sự thay đổi thái độ này.

Trong khi Amy để bé Hannah vào chiếc xe nôi để đưa con bé ra ngoài đi dạo, Menley vùi đầu trong mớ hồ sơ của bà Phoebe Sprague. Một bản ghi chép về việc xây cất ngôi nhà vào năm 1700 làm chị phải chú ý. Sau khi ghi rõ kích thước của ngôi nhà - "ngang sáu và dài mười thước với bốn thước chiều sâu" và những người đàn ông có nhiệm vụ "dựng khung nhà lên", "đưa các cây đà và ván" hay "có nhiệm vụ hoàn tất ngôi đền". Bà Sprague đã viết: "Nickquenum (Tưởng Nhớ) là ngôi nhà rộng lớn nên có thể đã gây ra sự bất bình trong công chúng thành phố. Họ tin rằng chuyện tệ hại nhất sẽ đến với Mehitabel Freeman".

Trong một tờ ghi chép khác, bà có chú thích thêm bằng bút chì "Tobias Knight" và một dấu chấm hỏi.

Người chủ thi công! Bà đã đặt câu hỏi gì về ông ta thế? - Menley tự nhủ.

Khoảng ba giờ chiều, Scott Covey gọi đến. Rõ ràng anh ta bị dao động dữ dội và đang cố bắt liên lạc với Adam. Cảnh sát đã đến nhà anh ta với lệnh khám nhà. Anh ta muốn biết Adam có thể làm được gì đề ngăn cản việc đó không.

- Sáng nay Adam cố gọi cho anh mà không được - Menley đáp lại - Tôi sẽ cho anh số điện thoại văn phòng của Adam tại New York. Theo tôi biết một khi ông thẩm phán đã ký lệnh đó rồi thì không một luật sư nào có thể xin hủy nó được, tuy nhiên anh có thể khiếu nại trong phiên xử. Quả thật tôi rất lấy làm tiếc Scott à.

Đến bốn giờ, Jan Paley đến. Menley rất vui mừng và mời bà vào nhà.

- Bà thật tử tế khi đã tìm kiếm giúp tôi.

- Không phải vậy đâu. Vào cái thời mà Tom và tôi quan tâm đến ngôi nhà này, chúng tôi thường nói chuyện về bà Phoebe Sprague. Bà ta bị mê hoặc vì câu chuyện đau buồn của Mehitabel. Tôi rất mừng là Henry đã giao cho cô tất cả các giấy tờ của Phoebe - Rồi bà hất đầu về phía cái bàn đang có chồng hồ sơ trên đó nói tiếp "Tôi thấy cô đang chìm trong công việc".

Menley liếc sang Amy và bé Hannah, đặt ấm nước lên bếp để pha nước trà, xong để tách, dĩa, đường và sữa lên bàn.

- Bà tin không, tôi có lắp đặt một máy vi tính, một máy in và tất cả những thứ cần thiết trong thư phòng, nhưng không khí ở căn bếp này ấm cúng quá, đây là căn phòng chung theo cách gọi thời đó, nên tôi quyết làm việc tại đây.

Jan Paley gật đầu tán thành. Bà chạm vào một cục gạch lòi ra từ lò sưởi.

- Tôi nghĩ cô đã thấu hiểu linh hồn của ngôi nhà này. Hồi đầu, căn phòng chung được dùng để cho cả nhà sinh hoạt lúc ban ngày. Vào mùa đông, thời tiết lúc đó khắc nghiệt lắm. Cha mẹ và con cái trong lúc ngủ phải đắp mền bằng lông vịt. Vả lại, cô có nhớ không, dù ngôi nhà có bao nhiêu phòng đi nữa, khách khứa trước sau gì cũng phải họp mặt trong căn bếp vì ở đó tương trưng cho sự ấm cúng, thức ăn và cuộc sống.

Bà chỉ cánh cửa hầm rượu đối diện với lò sưởi, rồi nói:

- Họ gọi đó là "căn phòng của sự sống" - bà cắt nghĩa - Chính trong đó là nơi để đàn bà sinh con hoặc nơi ở của mấy người già cả chữa bệnh hay sắp chết. Tập quán đó còn có một lý do khác, là lò sưởi cũng làm ấm căn phòng đó nữa.

Bà ta cố nén những giọt nước mắt đang chực trào ra ngoài.

- Tôi hy vọng cô sẽ quyết định mua ngôi nhà này - bà nói - Tôi tin rằng cô là người biết yêu quý nó.

- Đúng thế, tôi cũng nghĩ vậy - Menley suýt đã nói cho người đàn bà thông minh và nhạy cảm này về điều bí ẩn của sự xuất hiện trên cái ban công của bà góa, về chuyện Hannah được đổi chỗ trong chiếc nôi lúc đêm tối và tiếng gầm rú của xe lửa xuyên qua ngôi nhà, nhưng chị lại thôi. Chị không muốn thấy có một người khác bắt đầu nghi ngờ về sự cân bằng cảm xúc của mình.

Sau khi chị pha trà xong và mời bà Jan Paley một tách, bà ta nhận xét:

- Cô biết cách pha trà đấy, cô Menley.

- Rất sung sướng được nghe bà khen. Bà ngoại tôi không hài lòng khi thấy người ta dùng trà gói. Bà luôn nói chỉ có người Ai Len và người Anh mới biết cách pha trà thôi.

- Các thuyền trưởng viễn dương mang nó về sau các chuyến hải hành - Jan Paley nhận xét. Trong khi thưởng thức bánh quy và nhâm nhi tách trà, bà lục trong túi xách đeo lủng lẳng trên vai - Tôi có nói với cô là tôi tìm được nhiều thông tin thật lý thú về thuyền trưởng Freeman - Bà đưa cho Menley một bao thơ bằng giấy dầu - Nhưng có một câu hỏi thường ám ảnh tôi là bà mẹ của thuyền trưởng Freeman là một người mang họ Nickerson. Suốt nhiều thế kỷ qua, các chi khác nhau của dòng họ này đã gọi cái tên này bằng nhiều cách khác nhau như Nickerson, Nicholson hay cả Nichols. Thế ông chồng của cô có phải là hậu duệ của ông William Nickerson đầu tiên không?

- Tôi cũng không biết nữa. Tôi biết là tổ tiên anh ấy đã đến đây vào đầu thế kỷ XVII và Adam không mấy quan tâm đến vấn đề này.

- Tôi hiểu, nhưng nếu muốn mua ngôi nhà này, anh ta sẽ quan tâm đấy. Có thể anh ta sẽ khám phá ra thuyền trưởng Freeman là một người bà con của thế hệ thứ ba mươi sáu trước thì sao?

Jan nhìn Menley lướt đọc các tài liệu mà bà thu nhặt được từ thư viện Brewster. "Điều ngạc nhiên nằm ở trang cuối đấy".

Menley lấy một tập hồ sơ trên bàn.

- Đây là vài ghi chép tôi đã tuyển chọn. Tôi nhờ bà đọc qua một lần giúp tôi. Khi chị đang đọc các trang cuối của mớ tài liệu Jan đưa, bỗng dưng chị nghe bà thốt lên "Ô coi này, cô có nói về thuyền trưởng Freeman rồi, vậy tôi cứ ngỡ sẽ làm cho cô ngạc nhiên!"

Menley đột nhiên cảm thấy miệng mình khô lại.

Jan Paley đang ngắm nhìn bức phác họa mà chị tưởng tượng ra khuôn mặt của thuyền trưởng Freeman cho các cuộc phiêu lưu mới của David, trong khi đó Menley đang dùng kính lúp để xem bức chân dung của thuyền trưởng Andrew Freeman đứng ngay tay lái chiếc thuyền buồm.

Hai khuôn mặt đó không khác gì nhau. 

ều mê loại đó. - Nhạc của máy hát tự động đó à, tôi bắt đầu sưu tầm chúng từ nhiều năm rồi - Hendin cho biết. Trên mấy cái kệ, có độ nửa chục mô hình tàu buồm thu nhỏ. - Nếu tôi quá tò mò thì anh cứ nói cho tôi biết nghe, nhưng có phải tự t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.