Xác Chết Ngoài Biển Khơi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 102 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hai
28 Tháng 7

❊ ❊ ❊

Elaine Atkins ngồi đối diện Adam Nichols, họ đang ăn trưa tại Chillingsworth, nhà hàng của vùng Brewster mà Elaine luôn mời các khách hàng quan trọng nhất của công ty địa ốc của cô. Đây là thời điểm đông khách của vùng Cap Cod nên không còn bàn nào trống.

- Anh không cần phải vảnh tai nghe họ nói gì - Cô nói thật nhỏ. Bàn tay cô làm một cử chỉ bao trùm căn phòng - Một phụ nữ trẻ tên Vivian Carpenter bị mất tích trong khi lặn dưới nước cách đây hai tuần. Em có giới thiệu cho cô ấy mua một ngôi nhà tại Chatham, sau đó chúng em đã trở thành bạn của nhau. Trong lúc anh điện thoại, em hay tin xác của cô ấy vừa mới trôi giạt vào bờ.

- Cách đây vài năm, anh có mặt trên một tàu đánh cá và có người kéo lên một cái xác đã ở dưới nước hai tuần, cảnh tượng thật kinh khủng - Adam từ tốn nói.

- Vivian lội rất giỏi nhưng lại là một tập sự trong môn lặn. Scott huấn luyện cho chị ta và họ không có nghe lời cảnh báo bão trên radio. Anh chàng tội nghiệp này suy sụp hoàn toàn. Họ vừa mới lấy nhau có ba tháng.

Adam chau mày lại. 

- Đi lặn ngay trong lúc bão tố quả là hết sức điên rồ.

- Đúng, là một thảm kịch - Elaine cương quyết đáp lại - Vivian và Scott rất hạnh phúc và chị ấy biết khá rõ khu vực này. Giống như anh, cô ấy luôn nghỉ hè tại vùng Cap. Quả đúng là số mệnh. Trước khi gặp Scott, cô ấy sống như kẻ mất hồn. Cô ấy là một thành viên của dòng họ Carpenter tại Boston, là con út của một gia đình mà các anh chị đều thành đạt. Bị đuổi học ở cuối trung học và cũng không hòa thuận với cha mẹ. Cô ta đã làm đủ mọi công việc lặt vặt, cách đây ba năm, khi cô ấy được hai mươi mốt tuổi, hưởng được số gia tài do bà ngoại để lại. Cô ấy mới mua ngôi nhà vào lúc đó. Cô ấy rất yêu Scott và có thể làm đủ mọi thứ vì anh ta.

- Ngay cả việc lặn xuống nước trong khi có bão à? Vậy tên đó làm gì để sống?

- Scott à? Anh ta làm phó quản lý một nhà hát tại Cap trong dịp hè vừa qua. Cũng chính tại đây, anh ta đã làm quen với Viv. Em nghĩ có lẽ Viv đã đến nhà thăm anh ta vào mùa đông. Sau đó anh ta đến ở luôn tại đây vào tháng Năm, và người ta bất ngờ hay tin là họ đã lấy nhau.

- Thế anh ta tên gì vậy?

- Covey, Scott Covey. Anh ta sống đâu đó ở vùng Trung Tây.

- Một gã xa lạ cưới một cô thừa kế giàu có, và cô ấy đã chết sau ba tháng. Nếu anh là cảnh sát, anh sẽ yêu cầu được xem tờ di chúc ngay.

- Ồ thôi đi - Elaine phản đối - Anh là luật sư chớ đâu phải là công tố. Em gặp họ nhiều lần rồi khi đưa họ đi coi nhà. Họ muốn mua một căn nhà lớn hơn. Họ muốn lập một gia đình hạnh phúc nên muốn có một ngôi nhà rộng rãi. Tin em đi, đó là một tai nạn thôi. 

- Có thể lắm - Adam nhún vai - Có thể anh quá đa nghi.

Hai người nhâm nhi ly rượu của họ. Elaine thở dài.

- Thôi mình nói chuyện khác đi. Hai anh em mình không phải ngồi đây để nói chuyện buồn. Trông anh có vẻ rạng rỡ và hạnh phúc lắm đấy! Chắc anh vừa lòng với cuộc sống lắm phải không? Ý em muốn nói là với Menley. Em rất muốn làm quen với chị ấy.

- Menley là một con người cứng cỏi, cô ấy sẽ không sao đâu. Sẵn đây, khi nào em gặp cô ấy, em làm ơn đừng nói là anh có kể cho em nghe về cơn sợ hãi của cô ấy nghe. Menley không muốn bất cứ ai đề cập đến việc này.

- Em hiểu mà - Elaine ngắm nhìn Adam, mái tóc màu nâu sậm của anh bây giờ bắt đầu lốm đốm bạc. Cũng như cô, Adam đã gần ba mươi chín tuổi rồi. Cao lớn nhưng hơi gầy, tuy nhiên anh vẫn không mất đi tính lanh lợi của người thanh niên. Họ quen biết nhau khi họ mới mười sáu tuổi. Gia đình anh kiếm một người giúp việc và có đến nhờ văn phòng giới thiệu việc làm của mẹ cô.

Không có gì thay đổi hết - Elaine thầm nghĩ. Cô thấy ánh mắt của những người phụ nữ khác trong nhà hàng này ngó theo khi anh đến ngồi vào bàn của cô.

Người phục vụ mang thực đơn tới. Adam đọc qua.

- Một miếng thịt bò Tartare vừa chín tới - Anh vui vẻ nói.

Cô trề môi.

- Anh đừng có giễu em được không? Em còn là một đứa con nít khi em phạm sai lầm đó.

- Việc đó vẫn được ghi nhớ trong sử sách mà Elaine. Anh rất sung sướng khi em cho anh viếng thăm tòa nhà Tưởng Nhớ. Anh sợ không thuê được căn nào ra hồn cho tháng Tám này. 

Elaine nhún vai.

- Chuyện gì cũng có thể xảy ra mà, nhưng cũng rất vui là mọi chuyện đã được dàn xếp xong. Khi em hay tin ngôi nhà tại Eastham đột nhiên có trở ngại về ống nước, em cũng không tin ở tai em nữa. Những ngôi nhà này không thể chê vào đâu được. Như em đã kể cho anh, nó bị bỏ không suốt hai mươi lăm năm trời. Vợ chồng Paley có xem qua và họ nhận ra ngay là họ có thể làm được gì với ngôi nhà này. Họ đã mua nó cách đây hai năm với giá rẻ mạt. Họ vừa hoàn tất phần lớn việc trùng tu khi Ted đột ngột chết vì đau tim. Ông ấy đã làm việc mười hai giờ mỗi ngày như thế. Rốt cuộc bà vợ Jan cũng đi đến quyết định rằng ngôi nhà quá lớn cho một mình bà, vì thế hiện giờ nó đang được rao bán. Rất hiếm có những lâu đài như thế trên thị trường địa ốc và người ta sẽ không bỏ qua cơ hội này đâu. Em hy vọng anh nên mau chóng quyết định mua nó đi nhé!

- Để coi đã. Anh cũng rất muốn có một ngôi nhà khác trong vùng này nếu như tụi anh muốn tiếp tục sống trong thành phố, và đây là một dịp may rất tốt. Quả thật những người thủy thủ trước kia đã biết cách cất một ngôi nhà trên đất liền cho họ.

- Ngôi nhà có cả một sự tích đấy. Ông thuyền trưởng Andrew Freeman đã cho xây cất ngôi nhà này hồi năm 1703 cho bà vợ. Sau đó đã bỏ bà ta khi ông biết bà đã ngoại tình với một người đàn ông khác trong lúc ông đi biển.

Adam cười mỉa.

- Mẹ anh thường nói, các người định cư đầu tiên phần lớn là những con người nghiêm cách. Dù thế nào đi nữa anh cũng chưa định sửa nó ngay vì đang là mùa nghỉ của tụi anh. Hơn nữa anh phải thường xuyên đến New York. Anh phải lo vụ của Potter vừa được chống án. Chắc em có nghe nói đến vụ này chứ? Việc buộc tội người đàn bà khốn khổ đó được ngụy tạo một cách trắng trợn. Anh muốn bào chữa cho bà ta ngay từ lúc đầu kìa.

- Em rất muốn đi xem anh cãi trong một ngày gần đây.

- Em cứ đến New York đi, hay bảo John đưa em đi. Thế chừng nào hai người mới chịu lấy nhau đây?

- Tụi em chưa nhất định ngày cụ thể, nhưng chắc chắn sẽ vào mùa thu này. Anh biết đấy, đứa con gái của John không thích chúng em lấy nhau. Con bé đã quen có John và sợ có người tranh mất tình cảm của bố đối với mình. Vì con bé sẽ vào đại học vào tháng Chín nên tụi em nghĩ mùa Tạ Ơn sẽ thích hợp nhất cho tất cả mọi người.

- Em cũng có vẻ hạnh phúc lắm đó. Rất có duyên và tràn đầy sức sống, hình như màu tóc vàng này rất hợp với em.

- Ồ sao quá nhiều lời khen thế? Anh không nên phá hư tình bạn của chúng ta có được không? - Elaine đáp lại trong tiếng cười - Nhưng anh nói đúng đấy, em rất hạnh phúc. John đúng là vị Hoàng Tử mà em hằng mong chờ. Và em cũng cảm ơn Chúa đã cho em gặp lại anh đúng như người mà em quen trước đây. Anh có thể tin em đi Adam, hồi năm ngoái khi anh trở về đây sau khi định ly dị với Menley, em thật sự rất lo cho anh.

- Ai mà không gặp phải những lúc khổ tâm như thế chứ?

Elaine liếc nhìn vào thực đơn, rồi cất giọng dí dỏm:

- Anh yên tâm đi, công ty Atkins mời anh ăn trưa hôm nay đấy. Anh không được cự nự đó. "Tưởng Nhớ" đang được rao bán và anh đã quyết định mua nó sau một thời gian thuê mướn, và như thế em sẽ có một số tiền hoa hồng kha khá đấy. 

Khi hai người gọi thức ăn xong, Adam đứng lên.

- Đường dây còn bận lúc anh gọi điện cho Menley. Để anh gọi lại một lần nữa xem sao.

Một phút sau Adam trở lại, vẻ mặt lo lắng.

- Vẫn còn bận.

- Anh không có hệ thống báo sao?

- Menley rất ghét cái đó. Cô ấy cảm thấy thô lỗ khi bảo người ta chờ trong khi mình trả lời một đường dây khác.

- Chị ấy nghĩ như thế cũng đúng, nhưng cách đó rất tiện lợi - Elaine do dự - Hình như anh có vẻ lo âu. Bộ chị ấy chưa hoàn toàn bình phục hay sao?

- Cô ấy rất khỏe - Adam nói thật chậm rãi - Nhưng mỗi khi cô ấy sợ hãi cô ấy trở nên khủng khiếp lắm. Menley trở nên cuồng loạn mỗi khi cô ấy hồi tưởng lại tai nạn đó. Anh sẽ gọi lại một lần nữa, trong khi chờ đợi em muốn xem hình con bé không?

- Anh có mang theo à?

- Em nghĩ gì thế? - Anh thọc tay vào trong túi để lấy nó ra - Đây là tấm hình được chụp sau cùng. Con bé tên Hannah, tuần qua nó vừa tròn ba tháng tuổi. Nó tuyệt đẹp có phải không?

Elaine ngắm nhìn bức ảnh một lúc lâu.

- Đúng là con bé tuyệt đẹp!

- Nó giống Menley như đúc, nên có thể khi lớn lên cũng duyên dáng như thế - Adam kết luận một cách quả quyết. Anh nhét tấm hình vào trong bóp rồi đứng lên - Nếu đường dây vẫn còn bận, anh sẽ yêu cầu nhân viên tổng đài cắt ngang cuộc nói chuyện đó mới được.

Elaine nhìn anh ta len lỏi giữa các bàn ăn. Có lẽ anh ấy đang lo việc bỏ Menley ở nhà một mình với đứa bé. 

"Elaine!"

Cô nhìn theo hướng gọi. Đó là Carol March, nhân viên quảng cáo ở New York độ năm mươi tuổi mà cô đã giới thiệu bán một căn nhà cho bà ta. Carol không để cho cô chào  hỏi mà đã huyên thuyên:

- Em có biết gia tài của Vivian Carpen tới bao nhiêu không? Năm triệu đôla đấy ! Gia đình Carpenter không bao giờ đề cập đến vấn đề tiền bạc nhưng chính bà vợ của một người bà con tiết lộ ra bí mật này đấy. Và Viv luôn nói với mọi người là chị ta để hết tài sản lại cho chồng mình. - Em có nghĩ số tiền đó có thể làm khô hết nước mắt của Covey không? 

ều mê loại đó. - Nhạc của máy hát tự động đó à, tôi bắt đầu sưu tầm chúng từ nhiều năm rồi - Hendin cho biết. Trên mấy cái kệ, có độ nửa chục mô hình tàu buồm thu nhỏ. - Nếu tôi quá tò mò thì anh cứ nói cho tôi biết nghe, nhưng có phải tự t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.