Sáng ngày thứ ba khi thanh tra Coogan đến văn phòng làm việc, ông nhận được tin nhắn "Anh đến gặp tôi" với chữ ký của ông sếp Francis Shea, chỉ huy trưởng cảnh sát.
Không biết có chuyện gì? Ông tự hỏi khi đang trên đường tới phòng làm việc của Shea. Bước vào phòng Nat thấy ông ta đang nói chuyện điện thoại với ông biện lý. Các ngón tay của Shea gõ trên mặt bàn, nét mặt nhã nhặn thường ngày đã biến mất.
Nat ngồi xuống ghế, nghe phần sau cuộc đối thoại và đoán ra phần trước.
Vậy là công ty bảo hiểm của Carpenter Graham đã vào cuộc. Họ đồng tình với giả thuyết gia đình Carpenter rằng con gái họ là nạn nhân của một tội ác mà Scott Covey đã dùng vũ lực để lột chiếc nhẫn và hiện đang giữ nó.
Nat nhướng mày lên để ghi nhận phần sau của cuộc nói chuyện có liên quan đến các dòng hải lưu. Ông biết các lính bảo vệ bờ biển sẵn sàng chứng nhận rằng, nếu Vivian Carpenter đã bị chìm và mất tích tại vị trí mà Scott chỉ thì xác cô ta không thể trôi vào Stage Harbor được, đúng ra nó phải bị đưa ra ngoài biển khơi, về tận Martha Vineyard.
Khi Shea gác máy, ông ta nói:
- Anh Nat à, cũng may là anh đã nghe theo linh tính của một cảnh sát viên đầy kinh nghiệm. Ông biện lý rất hài lòng khi biết cuộc điều tra vẫn đang tiếp diễn. Sẽ rất tốt nếu chúng ta tiến hành nó một cách bí mật, bởi vì một khi đám nhà báo đánh hơi được, nội vụ sẽ rối lên. Anh có nhớ bọn chúng đã làm gì trong vụ án Bulow của anh không?
- Đương nhiên là nhớ chứ. Và chúng ta sẽ gặp những rắc rối với bên nguyên đơn giống như vậy vào thời đó. Vô tội hay có tội gì cũng vậy, Von Bulow thoát được chỉ vì hắn có một luật sư tài ba. Tôi tin chắc Covey có tội trăm phần trăm, nhưng để chứng minh được điều đó là một việc hoàn toàn khác. Không may cho chúng ta là Adam chấp nhận bào chữa cho hắn ta.
- Nhưng chúng ta sẽ có cơ hội để xem anh ta có giỏi như lời đồn không. Chúng ta sắp sửa có trong tay một chứng cứ không thể chối cãi được. Căn cứ trên việc mất tích của chiếc nhẫn và những chứng cứ khác chúng ta đang có, ông biện lý sẽ ra lệnh khám nhà của Covey và luôn cả chiếc tàu của hắn. Tôi muốn anh phải có mặt cùng các điều tra viên khác khi họ tiến hành việc đó.
Nat đứng lên "Tôi cũng đang nóng lòng lắm đây".
Trở về phòng làm việc của mình, Nat tỏ vẻ bực bội. Hiển nhiên bây giờ đám nhà báo sẽ chõ mũi vào và ầm ĩ đòi hỏi thông tin. Thì ra ngài biện lý sắp giao việc điều tra cho cảnh sát liên bang. Đâu phải tôi lý giải vụ án này một mình đâu, ông cằn nhằn, chỉ có điều tôi nhận thấy thật là lố bịch khi làm trò hề cho người ta xem bằng cách triệu tập ban bồi thẩm buộc tội mà chưa thật sự có một chứng cứ cụ thể trong tay.
Ông cởi áo vét ra, xắn tay áo lên và nới lỏng cà vạt. Deb luôn dặn ông không được nới lỏng cà vạt trước mặt công chúng. Bà thường nói:
- Nat à, anh trông bảnh lắm đấy, nhưng một khi anh tháo lỏng chiếc cà vạt và banh cổ áo ra, vẻ bảnh trai đó không còn nữa. Chắc kiếp trước anh bị treo cổ hay sao mà bây giờ không thể mang một cái gì ôm chặt quanh cổ được.
Nat ngồi lại trong phòng một lúc, mơ tưởng đến Deb, đến hạnh phúc ông có được bà bên cạnh mình, tôn vinh sự hòa thuận mà họ đặt trên tình yêu và sự tin tưởng.
Ông bước ra hành lang, lấy cho mình một cốc cà phê để mang về phòng.
Lòng tin. Một từ đầy ý nghĩa. Thế Vivian đã tin tưởng người chồng mình đến mức độ nào? Chắc không nhiều cho lắm. Theo những gì Scott Covey đã khai, cô ấy đã không tiết lộ hết số tài sản cô được hưởng.
Nat bật người ra sau ghế, nhâm nhi ly cà phê và đưa mắt nhìn lên trần nhà. Nếu Vivian không đủ tự tin như những người thân của cô ta nói, có thể cô ta đang hoài nghi các dấu hiệu phản bội của Scott chăng?
Không biết Tina có gọi điện từ nhà cô cho Scott không. Và nếu có, Vivian có biết được điều đó không? Đương nhiên chính cô ta trả tiền điện thoại mà. Nhưng có thể nào Covey quá ngu ngốc để gọi từ nhà cho Tina không? Phải kiểm tra các chi tiết này mới được.
Một việc khác nữa. Người cố vấn tư pháp của Vivian, người đã làm bản chúc thư mới sau cuộc hôn nhân của họ. Cũng đáng để ghé qua nói chuyện với ông ta một lần.
Điện thoại reo. Nat cầm ống nghe lên, bên kia là giọng của Deb.
- Em có nghe tin tức và họ không ngừng nói đến một vụ điều tra về cái chết của Vivian Carpenter. Có phải đó là điều anh mong chờ không?
- Anh cũng vừa mới biết đây thôi - Nat liền kể cho vợ mình nghe cuộc trao đổi với Francis Shea và ý định của ông ta. Từ lâu ông biết Deb là một người cố vấn rất hữu hiệu cho mình.
- Sẽ là một ý kiến hay nếu anh kiểm tra lại các hóa đơn điện thoại - Deb cho biết - Em dám cá với anh là hắn không đến nỗi ngu ngốc để gọi cho bạn từ nhà mình đâu. Nhưng anh có nói cô ta làm phục vụ tại Wayside và như thế các cuộc gọi từ nhà hắn đến nhà hàng sẽ không được ghi nhận, nhưng anh có thể kiểm tra mấy người nhân viên khác coi Tina có thường nhận tại đó các cuộc điện riêng tư không và rất có thể có một người nào đó biết nơi gọi đến thì sao.
- Em quả thật sáng suốt - Nat đáp lại với giọng ngưỡng mộ - Anh thật sự đã tập cho em suy nghĩ như một tên cớm vậy.
- Thôi xin anh đi. Em đang nghĩ đến chuyện khác đây. Anh hãy đến chỗ người thợ làm tóc cho Vivian. Những chỗ đó thường là tụ điểm để ngồi lê đôi mách, hay tốt hơn để em đi thế cho anh. Có thể em sẽ biết được nhiều thứ. Anh nói là cô ta đến tiệm Tresses phải không?
- Đúng vậy.
- Em sẽ điện để hẹn vào buổi chiều nay.
- Nhưng em có chắc em làm chuyện đó chỉ vì mục đích nghề nghiệp thôi không? - Nat hỏi.
- Không đời nào. Em đang muốn sửa sang lại mái tóc của em mà. Mấy tay đó làm được nhiều việc phi thường lắm nhưng giá rất mắc. Nhưng đến đó vì anh thì em sẽ không cảm thấy mình có tộiThôi chào anh yêu.