Từ lúc đến phi trường để đón chồng, Menley có cảm tưởng Adam không được khỏe trong người. Chị chỉ biết được lý do khi họ sắp sửa đi ngủ, lúc anh ta đưa cho chị gói thuốc của bác sĩ Kaufman.
- Anh gọi cho bác sĩ hay bác sĩ gọi cho anh? - chị bình thản hỏi.
- Anh vừa định gọi cho bác sĩ Kaufman và bà ta cũng tính gọi cho anh.
- Em nghĩ tốt hơn hết là nên để chuyện này qua ngày mai hãy nói.
- Tùy em thôi.
Cũng bằng cách ấy mà mình thường đi ngủ một mình trong suốt năm Bobby chết và trước khi chị mang thai Hannah, Menley nhớ lại. Họ miễn cưỡng hôn nhau, nằm dài cạnh nhau với những ý nghĩ trái ngược nhau giống như thể họ bị phân chia bằng một miếng ván vậy.
Chị xoay người qua một bên và giấu mặt trong lòng bàn tay. Một miếng ván! Kể cũng lạ khi cái hình ảnh này lại đến với chị, có thể vì mới đây chị đã đọc về cách này của thời xa xưa trước đây. Vào mùa đông, trong lúc người thanh niên tán tỉnh một cô gái, và trong ngôi nhà lạnh đến mức người ta cho phép hai người yêu nhau nằm chung trên một chiếc giường với đầy đủ quần áo trên người nhưng lại bị một miếng ván thật dài ngăn ở chính giữa.
Không biết bác sĩ Kaufman đã nói những gì với Adam? Không biết bà ta có kể cho Adam biết chị đã nghe tiếng xe lửa trong nhà và tiếng của Bobby gọi chị ta không?
Chị rùng mình. Không biết bà ta có nói những tiếng khóc của Hannah làm cho chị hoảng sợ đến mức chị không dám đụng đến con bé? Adam có kể cho bà ta biết về vụ ban công của bà góa không? Mình chưa dám nói cho bà ta nghe vụ này.
Bác sĩ Kaufman và Adam chắc chắn sẽ lo sợ mình làm tổn thương Hannah, Menley nghĩ. Thế họ đã quyết định gì rồi? Họ có bắt mình phải có một cô vú em thường trực không hay phải có một người nào đó trong lúc Adam vắng nhà?
Không! Nhưng có thể có một khả năng khác, còn khủng khiếp hơn nhiều. Với một cái nhói tim Menley biết mình đã chọn đúng câu trả lời. Adam sẽ đưa mình về New York và bác sĩ Kaufman sẽ bắt mình vào một dưỡng trí viện. Mình sẽ không để cho họ làm như thế. Mình không thể nào xa Hannah được, điều này sẽ giết mình chết mất.
Bây giờ mình đã khỏe hơn rồi mà, chị tự nhủ như thế. Và mình không còn do dự khi phải băng ngang đường sắt lúc lái xe đưa Adam ra phi trường trong tuần này. Ngay cả đêm trước khi mình tưởng nghe tiếng gọi của Bobby, mình dám đi ra một mình kia mà. Rồi khi trở về với Hannah, mình đâu có làm cho nó sợ mà còn vỗ về nó nữa. Mình muốn được ở lại đây!
Cẩn thận không đụng phải Adam, Menley kéo mền lên đến tận cổ. Ở một thời điểm hạnh phúc hơn, mỗi khi chị bị lạnh, chị chỉ cần thu người lại trong cánh tay ấm cúng của Adam, nhưng ngay lúc này thì không được rồi.
Mình không được biểu lộ bất cứ vẻ lo âu gì cho Adam thấy, chị quyết định. Sáng mai đây, mình phải nhanh chóng báo cho anh ấy biết là mình muốn có Amy đến giữ bé Hannah suốt cả ngày. Sau đó một hay hai ngày mình sẽ nói là mình cảm thấy khỏe hơn nhiều và có lẽ bác sĩ đã có lý và không nên bớt liều thuốc nhanh như thế.
Mình không muốn gian lận với anh ấy nhưng anh ấy không trung thực với mình, chị thầm nghĩ. Vụ cú điện thoại của Elaine đêm rồi sẽ được giải quyết một cách mau chóng.
Dù sao sự hiện diện của một cô giữ trẻ trong ngôi nhà lớn này suốt cả ngày sẽ không khó chịu như trong một căn hộ. Và ở đây Hannah sẽ khỏe mạnh hơn.
Kế hoạch của mình thật hấp dẫn. Làm việc là cách luôn làm cho mình cảm thấy cân bằng. Các cuộc phiêu lưu của David dựa theo khuôn mẫu của Andrew, lúc nhỏ làm thủy thủ học nghề để trở thành thuyền trưởng ngay trên chiếc tàu của cậu ta. Mình cảm tưởng có thể đây sẽ là cuốn sách hay nhất của mình.
Mình không tin vào ma quỉ, nhưng những gì Jan Paley kể cho mình về những người tin vào một sự hiện diện nào đó trong các ngôi nhà cổ làm cho mình cũng như độc giả phải tò mò. Điều này sẽ là một đề tài hấp dẫn cho tờ Travel Times.
Và rồi Menley lại nghĩ đến Mehitabel. Phoebe quả quyết bà ta vô tội và bằng chứng nằm trong tập hồ sơ CƯỚP BIỂN. Người đàn bà tội nghiệp đó bị kết án về tội ngoại tình, bị trừng phạt ngay trước công chúng, bị chồng khinh bỉ và cuối cùng con của bà ta cũng bị bắt đưa đi mất. Dù cho bà ta có tội đi nữa thì như vậy cũng quá tàn nhẫn, nhưng nếu bà ta vô tội thì sao. Mình phải tìm cho được bằng chứng của sự vô tội này nếu như nó hiện hữu.
Không biết có phải mình cảm thấy gần gũi với bà ta bởi Adam cũng toa rập với vị bác sĩ tâm lý để ngăn cách đứa con mình và đúng ra mình không đáng phải nhận những lời khiển trách của họ, nghĩa là không đủ khả năng để chăm lo cho con?
Và đó cũng là điều xảy ra cho Scott, chị tự nhủ. Với tất cả những người đang rình mò, thì thầm, tìm mọi cách để bắt chẹt anh ta. Một nụ cười khoái trá hiện trên đôi môi của chị khi chị nhớ lại cái nháy mắt đồng lõa khi họ phải nghe John kể một trong cách chuyện dài vô tận trong bữa ăn tối hôm qua.
Rồi Menley cảm thấy nhẹ người và chị ngủ thiếp đi. Chị giật mình thức dậy mà không biết mình đã ngủ được bao lâu. Chị tuột ra khỏi giường để đi trông chừng Hannah. Adam bất ngờ ngồi lên và hỏi "Menley, em đi đâu vậy?".
Cố không đáp lại bằng một câu bực tức, chị thản nhiên trả lời:
- Đột nhiên em cảm thấy lạnh và định qua xem chừng Hannah một cái. Em có làm anh thức giấc không anh yêu? Hay là anh đã qua đó rồi?
- Không anh đang ngủ.
- Em sẽ trở lại ngay thôi.
Có mùi ẩm mốc trong căn phòng Hannah đang ngủ. Con bé đã trở mình và ngủ chổng mông lên trời, mền bị hất lung tung dưới đất. Mấy con thú nhồi bông thường được để trên cái tủ lại đang được xếp quanh giường. Con búp bê cũ nhất đang chễm chệ ngồi trong chiếc nôi.
Menley vội vàng lượm hết mấy con thú và để lên trên tủ lại, lượm chiếc mền và giũ chúng.
- Không phải mẹ làm chuyện đó đâu Hannah — chị thì thầm và đắp mền lại cho con - Không phải mẹ đâu.
- Em đã không làm gì thế Menley? - Adam hỏi từ ngạch cửa.