Mọi chuyện có vẻ tiến triển một cách thuận tiện, Adam thầm nghĩ lúc lái xe về nhà. Nhưng tiếc một điều là chưa kết thúc. Đã gần ba giờ rồi và đến năm giờ anh lại có hẹn với Fred Hendin.
Nhưng ít ra mình còn được ở nhà hai giờ đồng hồ. Quả là một thời gian tuyệt vời để đi dạo ngoài bãi biển nếu Menley đồng ý đi với mình.
Chiếc xe của Amy đang đậu trên lối ra vào. Mặt anh cau lại, vừa mừng mà cũng vừa tức. Đấy là một cô bé dễ thương biết trách nhiệm của mình, nhưng anh muốn được ở một mình cùng gia đình và không muốn có mặt một người nào khác.
Nếu mình phản ứng như thế, Menley sẽ nghĩ thế nào khi lúc nào cũng có một người luôn quanh quẩn ở bên? Lòng đầy phiền muộn, anh nhận ra họ sắp sửa đương đầu với tình trạng mà họ gặp phải trước khi Menley mang bầu Hannah. Người này xa cách người kia, cả hai đều căng thẳng.
Không có ai trong nhà. Menley về chưa hay họ đã đi ra bãi biển hết rồi? Anh bước ra đến bờ vách đá và nhìn xuống bên dưới.
Menley đang ngồi trên chiếc mền, Hannah tựa người vào mẹ. Đúng là một hình ảnh diễm tình, Adam thầm nhủ. Tóc của Menley bay phất phới phía sau nàng, thân hình sạm nắng trông tuyệt đẹp. Có vẻ như Amy và cô ấy đang tranh luận thật sôi nổi thì phải. Nằm dài trên cát đối mặt với Menley, Amy đang chống hai lòng bàn tay lên cằm. Cô bé đang phải trải qua một khúc quanh khó khăn đây, anh lầm bầm. Vào đại học lúc nào cũng là một việc khá ghê sợ và theo Elaine hình như con bé vẫn chưa hiểu vấn đề tái giá của cha cô. Elaine có nói thêm "Cô ta chưa hiểu hết cái diễm phúc của mình khi được đến Chapel Hiir".
Elaine không được vào đại học. Vào cuối mùa hè khi cô được hai mươi mốt tuổi, trong khi tất cả những người bạn khác đang chuẩn bị vào các trường đại học nổi tiếng nhất, mẹ cô một lần nữa lại mất việc làm, nên Elaine phải nhận một chân đánh máy trong văn phòng địa ốc. Phải công nhận là cô ta đã thành công vượt bậc. Adam thầm nghĩ, bởi vì hiện giờ cô ta là chủ nhân của cái văn phòng địa ốc đó.
Ngay lúc đó Menley ngước mắt lên nhìn. Adam chạy xuống con đường dốc dẫn đến chỗ đó. Khi đến nơi anh lại nghĩ mình là kẻ quấy rầy. Anh vụng về nói:
- Chào mấy cô.
Menley không đáp lại lời nào. Amy thì bật người đứng lên "Xin chào ông Nichols. Tôi nghĩ chắc ông về luôn chứ?"
- Phải đấy Adam, có phải anh về luôn không? - Menley lặp lại - Amy đang muốn có được vài giờ nghỉ ngơi.
- Cô cứ việc đi đi Amy - Nói rồi anh ngồi xuống cái mền, chờ cho Amy chào từ biệt Menley và Hannah.
Khi cô bé đi khá xa rồi, anh nói:
- Anh để cho cô ta thay quần áo xong rồi anh sẽ lên thay quần tắm.
- Hai mẹ con em sẽ lên nhà với anh. Chúng em ở dưới này khá lâu rồi.
- Menley ơi, em thôi đi có được không?
- Thôi cái gì mới được?
- Men à, chúng mình đừng có bắt đầu cãi nhau nữa được không?
Hannah nhìn anh với ánh mắt ngạc nhiên.
- Không có gì đâu con yêu - anh nói - Bố chỉ muốn mẹ đừng có giận bố thôi.
- Anh Adam, anh đừng cho đây là một trận cãi vã bình thường. Em đã nói chuyện với bác sĩ Kauhnan và bà ta sẽ gọi lại cho chúng ta vào lúc bốn giờ ba mươi. Em quyết liệt phản đối việc phải nhập viện. Em đang chờ một cuộc gọi của mẹ từ Ai Len. Em sẽ yêu cầu mẹ rút ngắn chuyến du lịch của bà. Và nếu bác sĩ Kaufman và anh thành công trong việc nhốt em vào bệnh viện ngoài ý muốn của em, thì chính mẹ em sẽ trông coi bé Hannah, chớ không phải cô bạn Elaine dễ thương của anh đâu.
- Trời ơi, em định ám chỉ điều gì vậy?
- Anh Adam, mùa hè năm ngoái khi anh đến Cap, anh thường xuyên gặp cô bạn Elaine của anh, có đúng không?
- Cô ta là người bạn lâu đời của anh mà. Đương nhiên anh có gặp cô ta, việc đó đâu có gì không phải.
- Như anh đã nói hồi đêm qua, anh không phải thuộc tuýp người hay khoe khoang các chiến công của mình. Nhưng cô ta đã làm gì với anh khi ngồi xem cuộn băng video của thằng con trai em?
- Thánh thần ơi! Men ơi, cô ta đến thăm anh ngay trong lúc anh đang xem cuốn băng đó, và anh không chỉ xem một mình Bobby mà anh còn chiêm ngưỡng em nữa đấy.
- Với cô bạn gái của anh.
- Không, chỉ với một người bạn lâu năm thôi.
- Thế ai đã nói với đứa con gái riêng của chồng cô ta là một khi em vào dưỡng trí viện ở New York rồi, anh sẽ đến đây ở với Hannah?
Adam bỏ đứng lên và nói "Anh lên thay quần áo đây".
- Thế anh không sợ khi để em ở lại một mình với Hannah sao?
Anh không trả lời, xoay lưng bỏ đi.
Menley nhìn theo Adam bước trên con đường đá. Anh đi với dáng người khom tới trước, hai tay thọc vào túi. Chị lại nghĩ đến những gì Carrie đã nghe được khi anh nói với Elaine, cụ thể là anh cảm thấy có lỗi khi không ở bên cạnh chị trong ngày xảy ra tai nạn.
Adam có nói với chị ngay sau khi Bobby chết và chị đã phẫn nộ.
- Anh đừng có nói như thế để an ủi em. Anh đã tổ chức trận gôn đó từ lâu rồi nên em không muốn anh thay đổi các dự tính của anh vì một lời mời vào phút chót.
Khi Adam trở lại đó sau mười phút, chị nói tiếp.
- Anh Adam, em biết trong người em như thế nào. Em sẽ nói với bác sĩ Kauhnan rằng em bắt đầu chiến thắng được các cơn hoảng sợ của em. Em còn nói thêm với bà ta nếu anh không thể chấp nhận hay không muốn nhìn nhận sự kiện đó thì cuộc hôn nhân của chúng ta sẽ không kéo dài lâu hơn nữa. Câu chuyện của ngôi nhà này là của một người chồng không tin vào vợ mình. Chúng ta không nên kéo dài sự nhầm lẫn đó.