Sau cuộc thẩm vấn, Graham và Anne Carpenter quyết định đi du hành bằng thuyền.
- Thay đổi không khí sẽ tốt cho chúng ta – Graham tuyên bố. .
Chán nản tột cùng vì các sự kiện mới xảy ra đây, Anne gật đầu một cách dửng dưng. Hai người con gái khác của họ cũng đến tham dự phiên tòa. Và Emily, cô con gái lớn nói thẳng thừng:
- Mẹ ơi, mẹ đừng tự trách mình nữa có được không! Con bé Viv tội nghiệp thương mẹ nhiều lắm và luôn cả ba nữa. Con tin chắc nó không muốn thấy mẹ trong tình trạng này đâu. Mẹ hãy đi du lịch đi. Mẹ hãy quên hết mọi chuyện này đi. Mẹ hãy đi chơi thoải mái với ba và hai người hãy lo cho nhau.
Tối thứ ba, sau khi Emily, Barbara, và chồng cùng mấy đứa con của chúng ra về, Anne và Graham ra ngồi ngoài hàng hiên để bàn về chuyến du lịch. Anne tỏ ra linh hoạt hơn, tươi cười kể lại những kỷ nỉệm của các chuyến du ngoạn trước kia.
Graham cảm thấy cần phải bộc lộ những ý nghĩ của mình.
- Cả em và anh đều không muốn thấy báo chí địa phương mô tả chúng ta như những bậc cha mẹ ghê tởm và anh chắc thế nào bọn chúng cũng sẽ vui vẻ mà làm như thế khi tường thuật lại phiên thẩm vấn. Nhưng chúng mình đã làm tròn bổn phận của mình và anh nghĩ chắc thế nào Vivian cũng biết là chúng ta đã cố gắng hết sức mình để đòi hỏi công lý cho nó.
- Em cầu xin nó hiểu là chúng ta không thể nào làm nhiều hơn nữa.
- Ồ em xem, Pres Crenshaw và Brutus kìa - Ông như nhắc nhở bà.
Họ nhìn một người láng giềng đi ngang qua hàng rào nhà họ, tay dắt theo một con chó bẹc giê.
- Em có thể biết chắc là đúng mười giờ rồi đó - Graham nói.
Một lúc sau, một chiếc xe hơi chạy ngang qua nhà họ. "Pres phải cẩn thận lắm đó vì con đường này khá tối đấy", Anne nhận xét.
Cả hai người dắt tay nhau đi vào trong nhà.