Cuộc họp được tổ chức trong phòng của tòa án Bamstable. Ngài Robert Shore, chủ tọa cuộc họp ngồi ở đầu bàn trong khi ở hai bên là các vị bác sĩ pháp y, các điều tra viên và các chuyên gia được gọi làm nhân chứng. Ông để Nat ngồi ở đầu bàn đối diện để bày tỏ lòng ngưỡng mộ sự cố gắng của viên thanh tra trong vụ này.
- Chúng ta có gì đây? - Shore hỏi và ra dấu cho Nat trình bày nội vụ.
Từng điểm một, Nat giải thích các sự kiện ông đã gom góp được.
Sau đó đến lượt vị bác sĩ pháp y.
- Cái xác này đã bị các sinh vật gặm rỉa. Các vị hãy đặc biệt quan tâm đến tình trạng hai bàn tay. Các lóng cuối của hai bàn tay đã mất và đó là những thứ mà cua biển tấn công trước tiên. Những ngón còn lại của bàn tay trái còn nguyên và người ta đã tìm thấy chiếc nhẫn cưới ở ngón áp út.
Ông trưng ra tấm hình được chụp lúc giảo nghiệm.
- Còn về bàn tay phải hoàn toàn khác. Ngoài các lóng cuối đã bị mất, ngón đeo nhẫn bị cụt đến lòng bàn tay. Điều đó có nghĩa nó đã bị tổn thương trước, và đó cũng là nguyên nhân thu hút các loại sinh vật ăn xác chết.
- Người chồng quả quyết vào buổi sáng Vivian chết, cô ta thường xoay chiếc nhẫn ngọc bích quanh ngón tay để cố tháo nó ra - Nat cho biết - Điều đó có thể tạo ra vết thương đó không?
- Có với điều kiện cô ta phải kéo thật mạnh mới được.
Robert Shore lấy bức ảnh từ tay vị bác sĩ pháp y.
- Covey quả quyết cô ta mang chiếc nhẫn ngọc bích khi còn ở trên tàu và có thể cô ta đã chuyển nó qua bàn tay trái. Trong trường hợp đó, có thể nào nó đã rớt xuống biển không?
- Chắc chắn là thế. Nhưng có điều nó quá nhỏ để tuột ra khỏi cái khớp của bàn tay phải. Nhưng có một sự kiện khác nữa - Vị bác sĩ pháp y trưng một tấm hình khác ra - Trên đây người ta không thấy rõ lắm những vết ở mắt cá chân trái, tuy nhiên có thể thấy các vết phỏng rất nghiêm trọng do dây thừng tạo nên. Rất có thể là cô ta bị buộc vào một cái gì đó và kéo đi một đoạn rất xa.
Shore chồm người tới trước "Một cách cố ý à?"
- Không thể nào xác nhận được.
- Bây giờ hãy nói về lượng rượu trong cơ thể cô ta đi.
- Từ chất dịch ở mắt và trong máu, chúng tôi quả quyết được cô ta đã uống một lượng bằng ba ly rượu. Nếu đang lái xe, cô ta đã bị phạt vì lái xe trong tình trạng say rượu.
- Nói một cách khác - Shore tuyên bố - Cô ta không ở trong tình trạng tốt để lặn, nhưng không có điều luật nào cấm đoán việc đó.
Đến phiên hai nhân viên tuần tra bờ biển ở Woods Hole được gọi làm nhân chứng. Một trong hai người này có mang theo các hải đồ được gắn trên một cái giá. Dùng một cây que, ông trình bày các kết luận của mình.
- Nếu cô ta mất tích tại đây (ông chỉ vào một điểm cách đảo Monomoy một hải lý trên bản đồ), xác cô ta đúng ra phải trôi dạt về phía Martha Vineyard và được tìm thấy ở khoảng này đây - Ông lại chỉ trên bản đồ - Giả thuyết thứ hai là, các dòng hải lưu trở nên quá mạnh vì cơn bão, cô ta cũng có thể trôi về phía Monomoy. Chỗ mà cô ta không thể nào trôi đến được lại đúng nơi người ta đã tìm thấy cái xác đó, tại Stage Harbor. Trừ phi. - Ông ta kết luận - Trừ phi cô ta bị mắc vào cái lưới và được lôi đến đó, nhưng đó cũng là một khả năng.
Vị chuyên gia đồ lặn bày trước mặt họ dụng cụ lặn Vivian sử dụng ngày hôm đó.
- Bộ đồ này không ở trong tình trạng hoàn hảo - ông nói - Có phải cô ta giàu lắm không?
- Tôi có thể giải thích điều đó - Nat lên tiếng - Vivian đã tặng cho chồng mình một bộ đồ lặn mới cáu cạnh rất đắt tiền để kỷ niệm hôn nhân của họ. Theo anh ta, cô ta muốn thử bộ đồ cũ này xem mình có thật sự thích môn lặn không trước khi mua cho mình một bộ tốt hơn.
- Điều này cũng có lý đấy.
Sau đó mối liên hệ giữa Tina và Scott được đưa ra tranh luận, ông biện lý hỏi:
- Tina hiện giờ đang đính hôn phải không? - ông nêu câu hỏi.
- Đúng vậy, với người bạn trai trước kia của cô ta - Nat trả lời và ông cho biết luôn cảm nghĩ của mình về Fred Hendin. Sau đó ông đề cập đến vệt dầu trong gara của Scott.
- Đây là một chứng cứ khá mong manh - ông nhìn nhận - Một luật sư bào chữa giỏi cỡ Adam Nichols sẽ phá tan nó như chơi.
Họ trình ra các bản kê được tìm thấy trong nhà của Covey.
- Scott Covey giữ giấy tờ ngân hàng khá kỹ đấy - Shore càu nhàu - Trong đó không có gì nghi vấn cả. Nhưng đối với Vivian thì sao? Cô ta cất giấy tờ cá nhân ở đâu?
- Trong một két sắt trong ngân hàng - Nat đáp lại.
- Và ông chồng không được ủy quyền?
- Không.
Đến cuối buổi họp, họ phải miễn cưỡng kết luận là với các sự kiện hiện có, họ gần như không thể nào yêu cầu bồi thẩm đoàn ra lời buộc tội Scott Covey được.
- Tôi sẽ gọi cho ông thẩm phán Marron ở Orleans để yêu cầu ông mở một cuộc thẩm vấn - Shore quyết định - Như thế mọi thứ sẽ được cho công khai. Nếu họ thấy đủ, họ sẽ ra quyết định vô ý gây chết người hay hành động ác ý và đến chừng đó chúng ta sẽ triệu tập bồi thẩm đoàn luận tội.
Ông ưỡn người ra.
- Thưa quý vị, chúng ta sẽ bỏ phiếu không chính thức. Các vị không nên chú ý đến những gì một bồi thẩm đoàn chấp nhận hay không chấp nhận. Nếu quý vị phải quyết có tội hay vô tội, các vị sẽ quyết định ra sao?
Ông ta đi một vòng quanh bàn. Hết người này đến người kia, họ bình thản trả lời "Có tội... Có tội... Có tội..."
- Có tội - Shore kết luận - Toàn thể đã nhất trí. Có thể chúng ta chưa đủ khả năng để chứng minh điều đó, nhưng toàn thể chúng ta đều tin Scott Covey là một kẻ giết người.