Sau bữa ăn trưa, Amy ngồi trước cái đu đang chơi với Hannah.
- Đánh, đánh mạnh vào hai cái bàn tay nhỏ bé kia, ba có nhiều tiền còn má thì không. - Cô ta vừa ngân nga vừa nắm hai tay của Hannah và tập cho nó vỗ.
Hannah hét cười vì vui thích và Menley cũng mỉm cười.
- Đó là một bài hát chọn vai mang vẻ phân biệt giới tính quá - chị nhận xét.
- Em biết - Amy nhìn nhận - Nhưng bài hát này cứ luôn lởn vởn trong đầu của em. Mẹ thường hát cho em nghe khi em còn bé.
Con bé này luôn nghĩ đến mẹ của nó, thật tội nghiệp, Menley tự nhủ. Đúng chín giờ sáng nay Amy đã tới rồi, tỏ vẻ rất xúc động khi được trở lại đây. Menley biết ngoài công việc làm để kiếm tiền, cô ta cảm thấy thật sự hạnh phúc khi được ở đây với gia đình mình.
Menley đang chùi cái bồn rửa.
- Thật sự bà Hildy không làm được gì cho ra hồn cả, chị than thở — Bà giúp việc ở đây trước lúc chúng tôi đến có lẽ tươm tất hơn. Tôi rất muốn tìm lại bà ta.
- Elaine giận bà ta lắm - Amy thốt lên.
Menley xoay lại hỏi "Tại sao Elaine lại giận bà ta?"
- Em không biết nữa.
- Amy à, chị chắc là em biết mà - Menley đáp lại.
- Ờ chỉ tại vì bà Carrie Bell đã hoảng sợ ngay trong buổi sáng chị đến. Bà ta nói có nghe tiếng bước chân ở trên lầu nhưng thật ra trên đó không có ai hết. Sau đó khi bà ta vào trong phòng trẻ nít, cái nôi tự lúc lắc một mình như có ai đang đưa nó vậy. Elaine bảo là chuyện kỳ cục và không muốn bà ta kể lung tung mấy chuyện ba láp đó trong nhà này vì nó đang được rao bán.
- Chị hiểu rồi - Menley cố che giấu nỗi phấn khích của mình.
- Thế em có biết làm cách nào chị có thể tìm gặp bà Car-rie đó không? - Chị lại hỏi.
- Dễ thôi, bà ta làm việc tại nhà em từ nhiều năm rồi.
Menley lấy giấy ra ghi con số Amy nói cho chị.
- Chị sẽ nói với Elaine cho bà ta trở lại.
Trời rất lạnh nên họ trùm Hannah thật kỹ và đưa cho cô bé đi dạo.
- Hannah rất thích được nhìn thấy những gì xảy ra quanh nó - Amy mỉm cười nói.
Thì giống như tất cả chúng ta vậy thôi, Menley thầm nghĩ lúc ngồi xuống bàn và lật tập hồ sơ "CƯỚP BIỂN" ra. Chị ngồi suy nghĩ một lúc, ánh mắt nhìn xa xăm. Chị nhớ lại những lời sáng nay Adam đã nói với chị.
- Menley à, nếu em gọi điện hỏi bác sĩ Kaufman anh tin chắc bà ấy sẽ đồng ý với anh. Tới chừng nào em vẫn còn các cơn rối loạn tâm lý và hồi tưởng dữ dội như thế, anh muốn Amy ở lại với em và Hannah trong lúc anh vắng nhà.
Menley nhớ lại chị phải cố gắng đến mức nào để không trả lời thẳng thừng lại. Chị rất hài lòng khi chỉ nhắc khéo cho anh nhớ là chính chị đã đề nghị việc Amy ở lại làm việc suốt ngày và anh không cần phải cố nài cho được việc đó. Dù thế nào đi nữa, Adam vẫn trông chờ thấy chiếc xe của Amy trên lối ra vào để vội vã chạy lại nói chuyên với cô ta. Sau đó anh tự giam mình trong thư phòng để thảo các chỉ thị. Anh ra khỏi nhà lúc mười hai giờ ba mươi và nói tối nay anh sẽ về nhà rất trễ.
Anh tự ý đi nói chuyện với Amy bởi vì anh không tin ở mình, Menley buồn bã tự nhủ. Chị cố xua đuổi các ý nghĩ này và quyết tâm làm việc hết mình.
Trước bữa ăn trưa, chị đã làm việc với tập hồ sơ này, ghi chép ra giấy những gì chị thu thập được từ các sự kiện của Phoebe Sprague.
Mười lăm hải lý đường tàu ngoằn ngoèo, dòng hải lưu nguy hiểm và các cồn cát di động đã tạo thành bờ biển Chatham và làm cho vô số tàu phải bị đắm chìm. Mấy chiếc tàu đó bị đánh chìm và vỡ tan trong các cơn bão tố hoặc mắc cạn trên cồn cát với vỏ tàu bể nát, chìm lỉm dưới dòng nước hung tợn.
"Cướp biển" là cái tên được đặt cho những tên hôi của đổ xô đến cướp lấy hàng hóa và tháo rời các xác tàu. Chúng dùng ghe để tiếp cận các chiếc tàu bị nạn, dùng xà beng, cưa và búa đẽo để lấy đi hàng hóa, tháo gỡ các buồm chão và ván thuyền. Còn thùng chứa hàng và lương thực được chuyển qua các chiếc ghe con đang chờ cạnh đó.
"Ngay cả tu sĩ cũng trở thành cướp biển". Menley tìm thấy một ghi chú của Phoebe Sprague nói về vị mục sư ngay trong lúc giảng đạo, qua cửa sổ đã nhìn thấy một chiếc tàu đang mắc cạn và thông báo ngay cho các con chiên của mình. "Xung phong" ông ta hét to rồi chạy ra khỏi nhà thờ kéo theo sau đám người kia.
Phoebe cũng có kể lại chuyện của một vị mục sư khác khi được thông báo có một chiếc tàu đang chìm, đã ra lệnh cho các con chiên của mình cúi đầu xuống để cầu nguyện trong lúc ông ta lẻn ra ngoài để hôi của. Năm giờ sau đó, khi đã giấu kỹ số của chiếm được, ông quay lại và thấy các giáo dân vẫn ngoan ngoãn cúi đầu ngay tại chỗ, dù kiệt sức với những cái cổ cứng đờ.
Mấy chuyện này quả thật lý thú, nhưng chúng có liên quan gì với Tobias Knight kia chứ? Menley tự hỏi. Chị đọc tiếp và một giờ sau chị mới tìm thấy đoạn nói về ông ta. Trong đó kể là ông ta đã tố cáo "các bọn cướp đã chiếm đoạt số hàng bột mì và rượu rhum của một chiếc tàu hai cột buồm, chiếc Red Jacket, tước đi của Vương Quốc cái quyền thụ hưởng chính đáng của mình".
Tobias được chỉ định mở cuộc điều tra, nhưng không ai xác định công việc đó của ông ta là một thành công hay thất bại.
Nhưng mối liên hệ với Mehitabel là gì? Thuyền trưởng Freeman chắc chắn không phải là người bị đắm tàu. Rồi chị gặp một thông tin khác về Tobias Knight. Vào năm 1707, một cuộc bầu cử được tiến hành để thay thế chức ủy viên hội đồng thành phố và kiểm tra viên thuế vụ cùng việc buộc Samuel Tucker hoàn tất cái hàng rào Tobias Knight làm còn dang dở. Lý do là "Sự thiếu vắng Tobias Knight là một thiệt thòi rất lớn cho cộng đồng chúng ta".
Lời ghi chú của Phoebe Sprague "Sự thiệt thòi rất lớn" có thể là Tobias Knight đã được thanh toán trước cho việc dựng cái hàng rào đó. Nhưng ông ta đột ngột biến mất? Không một ai ghi lại cái chết của ông ta. Có lẽ nào ông ta đã đi nơi khác để không phải tòng quân không? "Cuộc chiến của nữ hoàng Anne" đã bùng nổ, đó là trận chiến chống lại người Pháp và bọn thổ dân. Việc mất tích này chắc có liên quan đến vụ điều tra của Vương quốc đã được khởi động hai năm trước đó.
Cuộc điều tra của Vương quốc! Đây là sự kiện hoàn toàn mới đây, Menley ngạc nhiên tự hỏi. Tobias Knight đúng là một con người kỳ quặc. Ông ta đã đẩy Mehitabel ra trước sự trừng phạt của công chúng, ông ta đã điều khiển việc truy tìm để tịch thâu lại số hàng hóa bị cướp trên chiếc Red Jacket. Điều đó có nghĩa là ông ta điều tra chính đồng bào của mình để sau đó biến mất, bỏ dang dở cái hàng rào dành cho cừu.
Menley đứng lên và nhìn đồng hồ. Đã hai giờ ba mươi. Amy đã ở ngoài với Hannah gần hai tiếng đồng hồ rồi. Lo âu, chị hối hả chạy ra cửa nhà bếp và cảm thấy nhẹ người khi thấy chiếc xe nôi xuất hiện trên lối đi đánh dấu lằn ranh của điền sản.
Có một ngày nào đó mà mình không phải hồi hộp khi Hannah không còn trong tầm mắt của mình không? Chị tự hỏi. Sau đó chị lại tự nguyền rủa chính mình.
"Mày có thôi khổ tâm đi được không? Mày còn chưa bước ra ngắm biển kể từ lúc mày thức dậy kia mà! Hãy ra ngắm đại dương, nó sẽ làm cho mày tĩnh trí lại đó".
Chị bước qua phòng khách, mở toang các của sổ lớn nhìn ra biển, hít thật sâu những mùi vị do gió biển đưa đến. Trước ngọn gió mát lạnh, mặt nước biển lọn gợn sóng. Có lẽ bây giờ bãi biển lạnh buốt nhưng chị muốn bước đi trong nước, để cảm nhận được nước vỗ nhẹ vào chân mình. Không biết Mehitabel đã sống như thế nào trong ngôi nhà này? Bất chợt Menley tưởng tượng cách viết ra câu chuyện ly kỳ của Mehitabel.
Họ vừa trở về từ chuyến hải hành từ Trung Quốc để nhìn thấy ngôi nhà của họ đã hoàn tất. Họ đi kiểm tra qua, hết căn phòng này đến căn phòng khác, ngắm nhìn các xà gỗ và lớp gỗ ốp, cách bài biện thật hài hòa các lò sưởi mà Andrew đã đặt mua tại Barnstable, các cột và điêu khắc bao quanh cửa ra vào lớn chính với các panô có hình thập tự giá.
Họ rất thích cái đế vòm phía trên cửa ra vào có hình rẽ quạt mà họ đã nhìn thấy tại London. Ánh nắng mặt trời có thể chiếu xuyên qua đó, đưa ánh sáng vào trong hành lang. Kế đến họ đi xuống con dốc để ngắm nhìn ngôi nhà từ bãi biển.
"Tobias Knight đã làm một công việc tuyệt vời" Andrew nói trong khi họ đứng tại dải cát sỏi, đầu ngước nhìn lên. Nước biển vỗ nhẹ vào chiếc váy của Mehitabel. Bà ta kéo nó lên để không bị ướt và bước lên lại bãi cát, bà nói "Em rất thích khi cảm nhận được nước dưới chân mình".
- Bà Nichols, bà có sao không vậy?
Menley xoay người lại. Amy đang đứng ngay cánh cửa với Hannah trong tay.
- Đương nhiên là chị khỏe mà Amy, em có biết mỗi khi chị vẽ hay viết văn, chị đã đi vào một thế giới khác rồi.
Amy mỉm cười.
- Giáo sư Sprague cũng nói như thế khi bà đến nhà thăm mẹ em.
- Mẹ của em và giáo sư Sprague là bạn à? Chị không biết điều đó.
- Bố mẹ em là thành viên của một câu lạc bộ nhiếp ảnh, và họ là những nhà nhiếp ảnh nghiệp dư có tài. Họ đã làm quen với giáo sư Sprague tại câu lạc bộ này, và từ đó hai bà đã trở thành bạn thân của nhau - Giọng của Amy thay đổi - Cũng chính tại đây bố em đã quen với Elaine, chị ta cũng là thành viên.
Cổ họng của Menley gần như bị thắt lại. Hannah đang vỗ vào mặt Amy. Đột nhiên chị thấy Amy dưới một hình dáng khác, mảnh khảnh hơn, ít cao hơn, với bộ tóc vàng sậm hơn và một khuôn mặt hình trái tim. Một nụ cười buồn vừa âu yếm khi cô ta hôn lên trán Hannah trong lúc ru con bé trong tay cô ta. Đó sẽ là hình ảnh của Mehitabel khi bà mới sanh con và cũng là hình ảnh ngày bà ta mất nó.
Amy rùng mình.
- Ở đây lạnh thật, chị không cảm thấy vậy sao? Để em đi pha trà được không?