Xác Chết Ngoài Biển Khơi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 117 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ba Mươi Mốt

❊ ❊ ❊

Adam bỏ chiếc xe tại quán Wayside để cuốc bộ qua hai con đường cách ngăn văn phòng làm việc của Elaine. Xuyên qua cửa kính, anh thấy cô đang ngồi trong đó. Anh đã gặp may vì cô chỉ có một mình.

Phía ngoài căn phòng có nhiều hình ảnh của mấy ngôi nhà rao bán hay cho thuê. Khi anh bước gần đến cửa, tấm không ảnh của Tưởng Nhớ khiến anh phải chú ý nên anh đứng lại xem. Nó bao quát toàn cảnh vùng lân cận của ngôi nhà như biển cả, dải cát, bãi biển, bờ vách đá, một chiếc tàu đánh cá, tất cả đều rõ nét. Anh đọc tấm thiệp được kẹp ở một góc: TƯỞNG NHỚ. Không đời nào, anh thầm nghĩ.

Khi cánh cửa được mở ra, Elaine ngước mắt lên nhìn, cô đẩy cái ghế ra, hối hả bước ra khu tiếp khách.

- Adam, quả là một ngạc nhiên thú vị đấy - Cô hôn phớt lên má anh.

Anh bước theo cô vào bàn làm việc và ngồi xuống một chiếc ghế bành.

- Này cô em, cô đang âm mưu cái gì vậy? Cô định bán ngôi nhà mà không cho tôi hay sao?

Cô nhướng mày lên, làm bộ ngạc nhiên: 

- Em đâu biết anh có ý định mua nó.

- Thì cứ gọi đó là một "khả năng" đi, bởi vì anh chưa có dịp nói với em. Menley rất thích nó nhưng anh không thúc cô ấy phải quyết định ngay. Tụi anh có quyền lựa chọn cho đến tháng Chín, đúng không?

- Đúng vậy và em biết chắc thế nào anh cũng muốn có nó. 

- Thế tại sao còn để tấm hình ngoài cửa kính làm gì nữa?

Cô phì cười.

- Thì để kéo khách đến chớ làm chi. Một khi khách đến hỏi thì em bảo còn phải chờ đợi, như thế em mới giới thiệu các ngôi nhà khác cho khách được chứ.

- Em lúc nào cũng ranh ma.

- Buộc phải như vậy thôi. Bà mẹ tội nghiệp của em không bao giờ biết giữ một chỗ làm lâu được. Bà luôn gây sự với một người nào đó và cuối cùng bị đuổi việc.

Ánh mắt của Adam dịu lại.

- Lúc trẻ, cuộc sống của em thật sự không dễ chịu chút nào, Elaine à. Anh không thuộc hạng người dễ dàng khen bợ người khác, nhưng anh phải công nhận em thật tài ba.

Elaine nhăn mặt với anh.

- Anh nói quá rồi đấy.

- Không đời nào - Adam điềm tĩnh đáp lại. Có thể anh không được sắc sảo cho lắm. Anh không biết phải cảm ơn em như thế nào về sự giúp đỡ của em khi anh đến Cap hồi năm ngoái.

- Việc mất Bobby và chia tay với Menley, anh trông thật thảm hại, và em rất vui sướng khi được giúp anh.

- Và hôm nay anh lại nhờ đến em một lần nữa đấy. 

- Có rắc rối gì à? - Elaine ân cần hỏi.

- Không hẳn thế. Nhưng anh phải thường xuyên đi đi về về New York nhiều hơn anh nghĩ và anh cũng không muốn để Menley ở nhà một mình. Anh tin chắc cô ấy vẫn còn bị các chấn thương tâm lý. Anh cho rằng cô ấy phải đương đầu với căn bệnh đó một mình và chắc hẳn cô ấy đang làm như thế.

- Và nếu Amy ở lại đêm với chị ấy?

- Menley không muốn nghe nói đến. Anh muốn nhờ em trong vài đêm, khi Amy ở nhà trông chừng bé Hannah, em và John hãy mời Menley ăn tối. Mỗi khi anh có ở nhà, sẽ rất tốt nếu tất cả chúng ta được ăn tối với nhau. Tụi anh đang... Ô mà thôi.

- Anh Adam, có chuyện gì vậy?

- Không có gì hết.

Elaine biết là không thể bắt Adam phải nói ra hết ý nghĩ của mình.

- Anh chỉ cần báo cho em biết khi nào anh phải đi New York là được rồi.

- Chiều mai.

- Em điện thoại để mời cả hai người tối mai qua nhà em ăn tối, rồi sau đó em sẽ cố nài cho bằng được Menley đến một mình.

- Về phần anh, anh cũng sẽ làm như thế - Adam mỉm cười - Bây giờ anh cảm thấy an tâm rồi đấy. Ờ sẵn đây, anh muốn nói cho em biết là anh có ăn trưa với Scott Covey.

- Rồi sao?

- Chưa có gì cụ thể để cho anh nói ra ngay lúc này. Bí mật nghề nghiệp mà.

- Người ta luôn cho em ra rìa - cô thở dài - Ô em có một tin mừng đây. Anh hãy ghi ngày thứ bảy đầu tiên của Mùa Tạ ơn vào sổ đi, John và em sẽ làm lễ cưới vào ngày đó.

- Tuyệt vời! Thế hai người đã quyết định vào lúc nào vậy?

- Mới đêm qua thôi. Chúng em có một buổi tiệc và Scott Covey cũng có mặt. Anh ta có nói chuyện với Amy về bà mẹ vợ của anh ta. Sau đó Amy bảo với cha cô ấy là cô ấy rất vui mừng cho hai chúng em. Đến khuya John gọi điện cho em. Quả thật chính Scott đã tháo bỏ được cái gút của vấn đề.

- Em không ngừng nói cho Scott anh là một người tốt - Adam đứng lên và nói tiếp "Em hãy đưa anh ra đến cửa đi".

Trong căn phòng tiếp khách, anh choàng hai tay lên vai của Elaine.

- John có bực mình khi biết anh lại nhờ vả em sau khi hai người đã lấy nhau không?

- Ô không có chuyện đó đâu.

Ra đến cửa, anh ôm và hôn lên má cô.

- Hồi trước anh làm chuyện đó kỹ lắm mà - Vừa nói xong, cô chụp lấy và xoay mặt của Adam lại để hôn vào môi anh.

Anh bước lùi lại và lắc đầu.

- Không nên đâu Elaine, nó gợi lại nhiều kỷ niệm xưa. 

ều mê loại đó. - Nhạc của máy hát tự động đó à, tôi bắt đầu sưu tầm chúng từ nhiều năm rồi - Hendin cho biết. Trên mấy cái kệ, có độ nửa chục mô hình tàu buồm thu nhỏ. - Nếu tôi quá tò mò thì anh cứ nói cho tôi biết nghe, nhưng có phải tự t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.