Carrie Bell đang làm việc trong nhà bếp, bà vừa chùi rửa các kệ vừa trò chuyện với Amy.
- Đúng là một con bé đáng yêu và còn dễ tính nữa chứ.
Amy đang đút cho Hannah ăn. Tựa như thể hiểu được lời khen, Hannah nở nụ cười duyên với Carrie và bất ngờ thọc bàn tay nhỏ xíu của nó vào trong hũ mứt đào.
- Hannah? - Amy phản đối, cười vang.
- Càng lớn nó sẽ giống như anh của nó cho mà xem - Carrie nói tiếp.
- Tôi cũng nghĩ như thế. Cái hình trên tủ cômmốt cho thấy nó giống Bobby đến mức nào.
- Còn giống hơn trong cái băng video ông Nichols đã đem đến đây hồi năm ngoái - Rồi Carrie nói nhỏ lại. Cô biết không, tôi làm trong ngôi nhà nhỏ ông ta đã mướn của cô Elaine. Một hôm tình cờ tôi bước vào trong đó và thấy ông Nichols đang xem cảnh Bobby đang chạy theo mẹ nó. Nét mặt đau khổ của ông ta làm cho tôi nhói tim.
Bà cầm lấy con búp bê xưa.
- Không thể nào cứ tối ngày lấy con búp bê này ra khỏi chiếc ghế cao cho Hannah chơi rồi lại đặt về trên đó. Amy à! Tại sao không để nó luôn trong chiếc nôi cũ trong căn phòng trẻ nít. Đó mới đúng là chỗ của nó đấy.