Henry và Phoebe ngồi ngoài hàng hiên của tiệm Way side. Đây là lần đầu tiên Henry đưa Phoebe đi ăn trưa ngoài phố và ông thấy một nụ cười thỏa mãn hiện trên đôi môi bà. Bà luôn thích ngắm người ta qua lại, cũng may ngày nay trên con đường chính của Chatham người ta đông vô số kể. Khách du lịch và dân bản xứ đi dạo phố xem hàng, họ vào ra các cửa hiệu hay vào các nhà hàng.
Henry xem qua thực đơn cô phục vụ đưa cho ông. Ông quyết định sẽ ăn món trứng theo kiểu Benedict, vì đây là một trong các món ưa thích của Phoebe.
- Xin chào ông, ông đã chọn xong món ăn chưa?
Henry ngước lên nhìn và mở to đôi mắt trước vẻ đẹp sặc sỡ của cô phục vụ. Đó là Tina, cô gái mà ông đã thấy trong quán nước đối diện với tiệm uốn tóc hồi đầu tháng Bảy rồi, cô gái mà Scott Covey nói là đang thủ một vai nhỏ trong gánh hát ở Cap.
Nét mặt cô ta không lộ vẻ gì đã nhận ra ông, bởi vì cô ta chỉ liếc nhìn một cái trước khi bước ra khỏi quán nước trong ngày hôm đó.
- Xong rồi - ông đáp lại.
Trong lúc ăn, Henry không ngừng bình phẩm người qua đường.
- Nhìn kìa Phoebe, đó là mấy đứa cháu của Jim Snow. Em có nhớ không, thỉnh thoảng mình vẫn đi xem kịch với vợ chồng Snow đó.
- Ông có thôi hỏi rằng tôi nhớ hay không được không vậy! - Phoebe nói cộc lốc - Đương nhiên là tôi nhớ chứ.
Bà tiếp tục nhâm nhi tách cà phê của mình, nhìn quanh, hết bàn này đến bàn khác.
- Đông người quá, tôi không muốn ngồi ở đây nữa.
Henry thở dài. Ông đã hy vọng tâm trạng của bà là dấu hiệu của sự phục hồi. Thuốc Tacrine rất hữu hiệu đối với vài bệnh nhân, có thể tạm thời ngăn chặn hay đảo ngược căn bệnh đối với mấy người mắc phải chứng bệnh Alzeimer. Từ ngày người ta cho bà uống thuốc này, ông nhận thấy bà đôi khi có lúc rất sáng suốt. Hay chỉ tại ông tuyệt vọng cố bám vào một hy vọng giả tạo mà thôi?
Người phục vụ trở lại với hóa đơn. Khi Henry đặt tiền lên bàn, ông ngước mặt lên nhìn cô ta. Nét mặt cô ta tỏ vẻ u sầu và ngượng nghịu, nụ cười rạng rỡ đã biến mất. Cô ta đã nhận ra mình, Henry tự nhủ, có lẽ cô ấy đang tự hỏi không biết mối quan hệ của mình và Scott Covey là như thế nào đây.
Nhận xét này làm cho ông vui lại và ông quyết không để nó lộ ra. Với một nụ cười lạnh lùng, ông đứng lên và kéo chiếc ghế của Phoebe ra. " Đi chưa em yêu?"
Phoebe đứng lên và nhìn cô phục vụ.
- Cô mạnh khỏe chứ Tina? Bà ta hỏi.