Thời gian phục vụ bữa ăn trưa xem như kết thúc. Chỉ còn người khách sau cùng còn ngồi uống cà phê. Ông giám đốc khuyên Tina nên ngồi ở một bàn trong cùng để nói chuyện với viên thanh tra. Cô đem cà phê tới và đốt một điếu thuốc.
- Tôi đang cố bỏ đấy - cô nói với Nat sau hơi thuốc đầu tiên - Tôi chỉ thỉnh thoảng cho phép mình hút một điếu thôi.
- Chẳng hạn như lúc cô đang bị căng thẳng thần kinh phải không? - Nat nói bóng gió.
Tina nheo mắt lại.
- Thần kinh tôi không hề bị căng thẳng - cô đáp lại với một giọng khô khan - Tại sao tôi lại phải như thế chứ?
- Chính cô phải hiểu điều đó hơn ai hết. Cô sẽ phải như thế nếu cô cứ đeo bám người đàn ông đã cưới một người vợ giàu kếch xù vừa chết một cách đột ngột và khó hiểu. Nếu nguyên nhân của cái chết được chứng minh là một vụ án mạng sẽ có nhiều người tự hỏi không biết cô có biết được gì về các kế hoạch của người chồng đáng thương đó không. Dĩ nhiên đây chỉ là suy đoán thôi.
- Xin ông nghe đây ông Coogan - Tina nói - Hồi năm ngoái tôi có dan díu với Scott và anh ta luôn miệng nói sẽ ra đi vào lúc cuối hè. Tôi biết chắc ông cũng hiểu các cuộc tình trong lúc hè là như thế nào rồi chứ.
- Và tôi cũng có nghe nói đến các cuộc tình không hề chấm dứt sau mùa hè nữa.
- Nhưng chuyện của chúng tôi đã thật sự chấm dứt rồi. Duy có điều khi thấy anh ta cùng vợ tại tiệm này và khi biết được anh ta đã quen với cô ấy từ hồi tháng Tám năm ngoái, tôi mới nổi khùng lên. Trước khi gặp lại anh ta, tôi đang cặp kè với một người đang si mê tôi, sẵn lòng lấy tôi làm vợ, nhưng tôi lại cho de để chọn Scott.
- Và cũng vì lý do đó mà cô đã hẹn với Scott trong quán rượu cách đây một tháng có đúng không?
- Như tôi đã nói với ông Nichols.
- Ông Nichols?
- Là ông luật sư của Scott đó. Lúc sáng này, họ đã đến đây. Tôi cắt nghĩa cho ông ta biết chính tôi gọi điện cho Scott chớ không phải điều ngược lại. Anh ta từ chối gặp tôi nhưng tôi đã cố nài cho bằng được. Sau đó, tôi có đến quán rượu, thấy có một người đàn ông đang nói chuyện với anh ta và tôi hiểu ngay tôi không được để lộ việc chúng tôi có hẹn nhau. Tôi không ở lâu trong đó.
- Nhưng cô có gặp anh ta một lần khác phải không?
- Tôi gọi đến nhà anh ta một lần nữa. Anh ta yêu cầu tôi cần gì cứ nói trên điện thoại được rồi và tôi đã nói hết mọi thứ.
- Nghĩa là sao?
- Rằng thà tốt hơn hết tôi không nên quen biết với anh ta, rằng nếu anh ta để tôi lấy Fred thì bây giờ mọi việc có phải tốt đẹp rồi không. Fred đang si mê tôi và anh ta có khá nhiều tiền.
- Nhưng cô luôn miệng nói Scott sẽ ra đi vào cuối mùa hè, một khi mùa diễn kết thúc, có phải vậy không?
Tina kéo một hơi thuốc thật dài rồi thở ra.
- Xin ông nghe đây ông Coogan. Khi một người đàn ông như Scott bám theo ông và nói là yêu ông điên cuồng, trong thâm tâm ông cũng sẽ nghĩ là mình có thể tóm lấy được anh ta. Có vô số cô gái đã tròng dây vào cổ mấy thằng khứa từng rêu rao mình sẽ không bao giờ lập gia đình.
- Có thể cô có lý đấy. Như vậy, điều cô trách móc Scott là anh ta cũng chơi cái trò đó với Vivian phải không?
- Nhưng tôi lầm. Cô ấy chỉ quen anh ta vào tuần cuối cùng lúc anh ta còn ở đây. Cô ấy có viết thư cho anh ta. Cô ấy còn đến thăm anh ta khi anh ta đã đi làm cho một gánh hát tại Boca Raton. Chính cô ấy đã chạy theo anh ta và điều đó đã an ủi tôi phần nào.
- Chính Scott đã kể cho cô như thế à?
- Phải.
- Và sau đó cô đến chia buồn với Scott sau cái chết của bà vợ anh ta. Có thể cô đã hy vọng anh ta sẽ tìm nguồn an ủi nơi cô chăng?
- Anh ta không làm điều đó. Tina đẩy cái ghế ra. Vì nếu anh ta làm điều đó, anh ta đã phải trả giá đắt rồi. Bây giờ tôi đã gặp lại Fred. Vì vậy ông không có lý do gì để đến quấy rầy tôi nữa. Tôi rất vui khi được quen biết ông, ông Coogan à. Giờ nghỉ trưa của tôi đã chấm dứt rồi.
Trước khi rời khỏi nhà hàng, Nat ghé qua phòng nhân sự của Wayside để xem qua hồ sơ xin việc của Tina. Ông biết được quê quán cô ta ở New Bedford, rằng cô ta đã ở tại Cap được năm năm rồi và cô cũng đã làm phục vụ bàn tại Lữ Quán Daniel Webster ở Sandwich trước khi đến đây.
Trong các giấy chứng nhận cô đã trình, ông thấy cái tên mà ông muốn tìm. Đó là Fred Hendin, làm thợ mộc ở Bamstable. Bamstable là một thị trấn nhỏ gần Sandwich. Ông dám chắc rằng tên Fred Hendin là một thằng khờ mà Tina đã bỏ rơi hồi năm ngoái và bây giờ cô ta đã trở lại với gã. Ông không muốn đặt quá nhiều câu hỏi về gã với Tina vì ông sợ cô ả sẽ báo cho anh ta biết cảnh sát sắp đến hỏi cung anh ta.
Sẽ có rất nhiều chuyện lý thú lắm đây khi nói chuyện được với kẻ si tình của Tina cùng với mấy người bạn đồng nghiệp của cô ta tại Daniel Webster.
Một con người táo bạo, Nat thầm nghĩ khi trả hồ sơ của Tina lại. Cô ta cứ tưởng như đã thuyết phục được mình rồi vậy. Hãy chờ đó!