Sprague vẫn còn cảm thấy đắng trong miệng.
Buổi chiều thứ ba, ông thấy xe cảnh sát chạy trên lối ra vào nhà Scott. Cảm thấy mình quá lộ liễu, ông mới đứng ở cửa sổ bên trong và nhìn cảnh sát đưa một tờ giấy gì đó cho Covey, có thể đó là lệnh khám nhà. Sau đó khi Phoebe và ông ngồi ngoài hàng hiên, ông có cảm giác khó chịu trước sự hiện diện của Covey ngồi trước ban công, với vẻ chán nản và tuyệt vọng.
Nếu như mình không thấy cô Tina ở quán rượu Cheshire, mình sẽ không có lý do để nghi ngờ Scott Covey được. Vì mãi suy nghĩ nên ông không tài nào ngủ được.
Ông nhớ lại lần đầu tiên gặp Phoebe. Bà đang trình luận án tiến sĩ tại Yale. Tốt nghiệp Amos Tuck, ông đang làm công việc xuất nhập khẩu cho gia đình. Ngay từ khi ông thấy bà, những cô gái khác không còn nghĩa lý gì với ông cả. Một trong các cô đó là Kay, cô ấy thật sự buồn khổ và vẫn tiếp tục gọi điện cho ông.
Và khi ông chấp nhận gặp lại Kay sau khi lấy vợ chỉ vì ông muốn giải quyết mọi việc cho rõ ràng. Henry thầm nghĩ, nếu có một ai đó nghĩ sai về cuộc hẹn và trường hợp của ông cũng xảy ra giống Scott thì sao?
Sáng ngày thứ tư, ông biết mình phải làm gì. Ông đã nhờ bà Betty, người giúp việc, canh chừng Phoebe giùm ông.
Ông không gọi điện cho Scott, đúng mười giờ, ông băng qua bãi cỏ và tiến đến cánh cửa kính ở phía sau nhà. Ngồi tại cái bàn ở nhà bếp, Scott đang đọc báo trong lúc uống cà phê.
Khi nhận ra người khách của mình. Anh ta bước đến cửa nhưng không mở nó ra, gằn giọng nói:
- Ông muốn gì đây, ông Sprague?
- Dường như tôi phải xin lỗi anh mới đúng - Henry nói không úp mở.
- Xin mời ông vào - Covey mở cửa, anh lấy một cái tách khác trên kệ, rót đầy cà phê vào.
- Vivian có nói với tôi ông là một tay sành cà phê.
Quả nhiên, đây là loại cà phê thật ngon - Henry vui vẻ nhận xét. Ông ngồi xuống cái ghế đối diện với Covey và uống trong im lặng. Xong, chọn lựa thật kỹ những từ sắp nói ra, ông cố cắt nghĩa cho Scott biết là ông rất hối hận khi đã nói với viên thanh tra về vụ gặp Tina trong quán rượu ngày hôm đó.
Nghe xong, không cần suy nghĩ, Scott nói một cách thẳng thừng:
- Xin ông nghe đây ông Sprague, ông đã làm những gì mà ông nghĩ có bổn phận phải làm và tôi hiểu điều đó. Tôi cũng hiểu các động cơ của cảnh sát cũng như thái độ của gia đình và bạn bè của Vivian. Nhưng tôi phải nói là Viv không có nhiều bạn bè thật sự quan tâm đến cô ta. Tôi chỉ muốn cho ông biết là tôi đau khổ như thế nào về cái chết của vợ tôi trong khi bị cả thế giới này coi tôi như là một tên sát nhân.
- Đúng vậy, giờ tôi mới nhận ra điều đó.
- Nhưng điều khủng khiếp nhất là cách gia đình Carpenter xúi mọi người chống lại tôi. Và cũng có rất nhiều khả năng tôi sẽ bị kết tội giết người.
Henry đứng lên.
- Tôi phải về đây. Tôi có thể làm tất cả để giúp anh, anh hãy tin vào tôi. Đáng lẽ ra tôi không nên bép xép như thế. Nhưng dù sao tôi cũng hứa với anh một điều: nếu người ta gọi tôi ra làm chứng, tôi sẽ mạnh miệng nói từ ngày đám cưới của anh với Vivian, tôi đã chứng kiến được một sự thay đổi toàn diện ở người phụ nữ trẻ này mà trước đây cô rất khổ sở.
- Tôi không yêu cầu gì nhiều hơn thế - Scott đáp lại - Nếu có một ai nói lên sự thật đơn giản này, tôi mừng lắm rồi.
- Anh hãy gọi tôi là Henry.
Hai người đàn ông xoay đầu lại khi Phoebe mở cửa bước vào. Bà nhìn quanh với ánh mắt mơ hồ.
- Em có nói chuyện với anh về Tobias Knight chưa nhỉ? - bà ta hỏi với vẻ ngơ ngác.
- Phoebe... Phoebe... - Jan Paley theo sau bà ta chỉ vài bước, bà nói với Henry như phân bua - Henry ơi, tôi thành thật xin lỗi. Tôi ghé đây để thăm hai người nên tôi bảo Betty cứ lo làm công việc của cô ta, để tôi coi chừng Phoebe cho. Tôi mới xoay lưng một cái và...
- Tôi biết - Henry đáp lại - Thôi chúng ta đi về đi em yêu - Ông bắt tay Scott thật chân thành, rồi choàng cánh tay quanh người bà vợ, nhẫn nại dìu bà về nhà.