Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 133 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

❊ ❊ ❊

Lili

Ngày 2 • 9:12 sáng

Lúc trước ở đây chỉ có mình Lili, nhưng giờ thì khác.

Gã đàn ông đi xuống cầu thang, sau đó hắn cứ đứng im một chỗ phải đến hai phút, chỉ để quan sát cô. Trong tay hắn đang cầm một vật, nhưng cô không nhìn rõ được nó là thứ gì.

Khi hắn cuối cùng cũng chịu lên tiếng, giọng hắn khẽ khàng và từ tốn, cách nhả chữ nghe như đã luyện tập từ trước. “Cô không uống sữa.”

Lili không uống, nhất quyết không. Cô sẽ không ăn không uống bất cứ thứ gì hắn đưa. Cô thà chết còn hơn nhận bất cứ thứ gì của hắn.

“Vì sao?”

Cô không trả lời mà chỉ kéo tấm chăn chặt hơn quanh mình, đồng thời lùi vào góc phía sâu bên trong chuồng.

“Cần gì phải làm khổ mình như thế. Trừ phi đó là điều cô muốn. Tôi thì muốn cô được thoải mái, dễ chịu.” Hắn nói. “Cô thấy như vậy đã đủ ấm chưa?”

Kê sát bức tường bên tay phải của cô là hệ thống sưởi, thông gió và điều hòa không khí, cùng với máy sưởi chạy bằng nước nóng dùng chung cho cả ngôi nhà. Từ lúc cô tỉnh lại trong căn hầm, hệ thống cứ lúc chạy lúc không, nhưng giờ thì đang im tiếng. Cửa thông khí lắp ở cạnh bên của hệ thống hướng thẳng về phía cái chuồng nhốt cô, và đúng là ấm thật. Nhưng cô không đời nào thừa nhận với hắn.

“Nếu lạnh quá thì cô cứ nói.”

Hắn rời khỏi chỗ đứng trong bóng tối dưới chân cầu thang để tiến đến gần cái chuồng của cô. Hay thật, cô nghĩ bụng, mới đó mà cô đã coi đây là chuồng của mình rồi. Ở trong nhìn ra thì có vẻ như nó đang bảo vệ cô khỏi mối đe dọa đến từ bên ngoài. Trong lúc hắn tiến đến, cô thầm biết ơn tấm lưới và những thanh chắn kim loại ngăn cách giữa hai bên, vì chúng mang lại cho cô cảm giác an toàn. Bàn tay không vướng bận vòng ra sau lưng và bấu vào những mắt lưới, tấm lưới thép lạnh lẽo hằn lên da cô.

Khi hắn bước ra chỗ sáng, cô có thể nhìn thấy hắn rõ hơn. Da hắn trắng bệch như tờ giấy, cô thấy được cả mạch máu chằng chịt trên cổ hắn, những mao mạch nhỏ xíu chạy khắp trán và hai má. Hắn đội mũ len đen sùm sụp che hết cả mái tóc nếu có. Hai hàng lông mày thưa thớt, có cũng như không. Sau khi nhìn vào mắt hắn, cô chỉ ước giá như mình đừng nhìn. Cách hắn chăm chú quan sát cô, cái nhìn sâu thẳm toát ra từ cặp mắt xám đục. Đó là đôi mắt của người già, căn bệnh đục thủy tinh thể và lớp màng mờ bao phủ trên đó đã lấy đi nét tinh anh. Nhưng trông hắn không có vẻ gì là già cả, cùng lắm chắc chỉ ba mươi. Cặp mắt không ăn nhập với tuổi tác, nhìn chẳng tự nhiên. Mắt phải dường như đậm màu hơn mắt trái, vằn lên những tia máu. Lili muốn quay đi chỗ khác nhưng cũng không muốn cho hắn toại nguyện. Cô sẽ không để lộ sự yếu đuối trước mặt hắn.

“Xin lỗi vì đã xuất hiện trong bộ dạng này. Gần đây tôi không được khỏe. Nhưng hôm nay thì tốt rồi. Tôi đảm bảo bệnh này không lây đâu. Xin cô đừng sợ.” Hắn nói, nghe rất rõ những từ bị ngọng.

Lili bấu ngón tay vào những mắt lưới, đón nhận cơn đau mà hành động đó mang lại, nó giúp cô phân tâm. Hàm cô nghiến chặt, đầy cứng rắn và cương quyết.

Miệng hắn hơi hé ra. Cô nghe thấy tiếng khò khè nhẹ mỗi lần hắn hít vào. “Tôi sẽ cho cô ra ngoài, và cô phải nghe lời tôi.” Hắn liếc xuống đồ vật đang cầm trong tay phải, một cái kìm chích điện. Hắn không đả động gì đến nó. Lili biết loại vũ khí này không gây sát thương. Cô tự hỏi bị sốc điện sẽ đau đớn đến mức nào. Liệu cô có thể lao vụt qua chỗ hắn đứng và chạy lên cầu thang, dù có thể sẽ bị hắn chích điện đi nữa?

Hắn dùng tay trái tra chìa vào ổ khóa ở trên trước rồi đến ổ bên dưới, lần lượt tháo chúng ra và móc vào tấm lưới. Sau đó, hắn kéo chốt và mở cửa chuồng.

Lili vẫn ngồi yên, ngón tay bấu chặt vào thành chuồng ở phía sau.

“Làm ơn ra đây.” Hắn khẽ nói. “Tôi cũng có thể chích điện rồi lôi cô ra, nhưng như thế thì mất thời gian chờ đợi hoặc có khi phải làm lại từ đầu. Tốt hơn hết cô hãy ngoan ngoãn vâng lời.”

Hắn trân trối nhìn cô bằng cặp mắt mờ đục ấy. Trên bàn tay phải của hắn, chỗ gần cổ tay, có quấn một dải băng dơ bẩn, dính đầy máu khô.

“Ra ngay!” Hắn quát lớn.

Lili giật mình và hít sâu một hơi.

“Tại sao cô cứ để tôi phải quát? Đừng bắt tôi quát lên như thế. Tôi không muốn to tiếng. Tôi không muốn nặng lời. Cô làm ơn ra đây để chúng ta bắt đầu vào việc. Làm sớm thì xong sớm.”

Dù không muốn, Lili biết là không nên, nhưng cô cũng đành ép mình đứng dậy rồi tiến lại gần gã đàn ông, lại gần cửa chuồng. Cô đưa mắt qua vai hắn và nhìn về phía cầu thang, về phía ánh sáng đang rọi vào ở trên kia.

“Nhiều người cũng cố tìm cách chạy lên cầu thang, nhưng chưa ai thành công cả. Cô muốn thì cứ việc thử, song điều đó sẽ chỉ khiến cô phải chịu sốc điện và gây trì hoãn công việc mà thôi. Chúng ta có thể bắt đầu lại, nhưng kiểu gì cũng phải làm. Tốt hơn hết cô hãy ngoan ngoãn vâng lời.” Hắn nhắc lại bằng giọng trấn an nhất. Qua tấm chăn, cô cảm nhận được bàn tay hắn đang đặt trên thắt lưng cô, dẫn lối cho cô, đẩy cô tiến về phía cái tủ đông lạnh cỡ lớn màu trắng kê sát tường chỗ cầu thang.

Hắn mở cửa tủ.

Lili cứ nghĩ sẽ có một làn khí lạnh buốt ùa đến, vì nhà cô cũng dùng tủ đông lạnh tương tự loại này. Thế nhưng từ bên trong lại tỏa ra không khí nóng ẩm. Cái tủ chứa đầy nước. Cô lùi lại một bước, cố tránh xa gã đàn ông, nhưng hai mấu phóng điện của cái kìm đang áp vào lưng cô, bắt cô phải đứng im.

“Nước ấm dễ chịu lắm. Cô sờ thử đi.”

Lili nhìn bàn tay mình từ từ vươn ra như đang tuân theo ý muốn của riêng nó. Cô nhúng ngón tay vào nước. Nước rất ấm, ấm hơn bên ngoài nhiều.

“Cô nên cởi đồ ra. Như thế sẽ tốt hơn đấy.”

Hắn nói bằng giọng thản nhiên, vô tư, như thể hai người bạn lâu năm đang chuyện trò với nhau.

“Tôi không…” Câu nói thốt ra trước khi Lili kịp ý thức được rằng mình vừa lên tiếng. Cô lập tức im bặt và lắc đầu. Cô nắm chặt lấy tấm chăn và kéo sát hơn nữa quanh tấm thân nhỏ bé. Cô muốn tránh xa cái tủ đựng nước, nhưng hắn đang đứng ngay sau lưng cô. Hơi thở ấm nóng phả vào gáy cô.

Bàn tay trái của hắn đặt lên vai cô, giật cái chăn ra.

Lili thét lên, lần đầu tiên cô thực sự cất tiếng kể từ khi tỉnh dậy trong căn hầm này. Cô lấy hết sức hét thật to, âm thanh đầy uy lực đến nỗi cô cứ ngỡ có con dao nào đó đang cứa vào bên trong cổ họng mình. Tiếng thét vang khắp bốn bề và dội vào tai cô, nghe như không phải tiếng của cô vậy. Đó là tiếng của một cô bé đang sợ hãi, một người không còn khả năng kiềm chế, người đã từ bỏ hy vọng, người cô không muốn quen, không muốn biết.

Mấu chích điện bằng kim loại của chiếc kìm cắm vào cổ cô, trước tiên là hai răng kim loại lạnh buốt, rồi cơn đau tột cùng ập tới, xuyên thấu từng centimet trên thân thể cô, chẳng khác nào lưỡi dao rạch từ ngón chân đến tận đầu ngón tay. Mắt cô trợn ngược, hai chân khuỵu xuống. Tiếng thét tắt lịm khi sự tĩnh lặng bao trùm lấy cô.

Khi tỉnh lại, cô thấy mình đang nằm trên sàn, tấm chăn kê dưới thân. Gã đàn ông đang cởi quần lót của cô. Những thứ khác đều đã bị lột sạch. Lili cố với lấy mép chăn để kéo lên che người, nhưng cánh tay cô không sao cử động được. Cô nhìn chằm chằm vào ngón tay mình, chúng vẫn chưa hết co giật.

“Tôi không muốn chích điện cô. Tôi không muốn làm cô đau. Xin đừng ép tôi làm đau cô lần nữa.” Hắn nói. “Cô có thể mặc lại quần áo khi nào chúng ta xong việc. Như vậy sẽ tốt hơn, rồi cô sẽ thấy.”

Lili hiểu rõ điều gì sắp xảy đến, và cô cố gắng lên dây cót tinh thần để đón nhận.

Gã đàn ông quàng một tay ra sau lưng cô, tay kia đỡ lấy khoeo chân và bế cô lên. Trông hắn ốm yếu, bệnh tật là thế, nhưng hóa ra lại khỏe đến không ngờ. Hắn đặt cô ở phía trên cái tủ chứa đầy nước ấm rồi nhẹ nhàng thả cô vào trong. Lili cao khoảng một mét năm mươi bảy. Ngón chân chạm vào một đầu của cái tủ khi cô duỗi chân, thẳng người ra. Hắn đỡ lấy vai cô, giữ cho mặt cô nhô lên khỏi nước.

“Thật ấm áp, đúng không? Dễ chịu mà.”

Nước ấm mang đến cảm giác thư giãn lạ kỳ, giống như được thả mình vào bể bơi, để cho làn nước nâng đỡ cơ thể trong lúc dập dềnh trôi. Lili nhận thấy cẳng tay và ngón tay đã bắt đầu có cảm giác, hơi ấm xoa dịu và trả lại sức sống cho tứ chi của cô.

“Nhắm mắt lại, thả lỏng đi nào.” Hắn nói bằng giọng êm ái, gần như không còn ngọng. Nghe thật điềm tĩnh. “Hít một hơi sâu và dài.”

Lili làm theo, nhưng không phải vì hắn yêu cầu mà vì cô muốn thế. Cô để đôi môi mở ra, hít lấy không khí bên trong căn hầm, để nó lấp đầy lồng ngực, giống như bài tập thở cô được học ở lớp yoga, hơi thở thanh lọc cơ thể, thật sâu và thật dài.

“Giờ thở ra từ từ, cảm nhận không khí đang rời khỏi cơ thể cô.” Hắn thì thầm. “Cảm nhận từng chi tiết dù là nhỏ nhất.”

Lili thở ra…

Gã đàn ông ấn tay lên vai cô, dìm cô xuống nước bằng lực mạnh đến nỗi đầu cô đập vào đáy tủ. Chân cô quẫy đạp, hai cánh tay chới với. Cô chỉ kịp bám vào mép tủ trong một giây ngắn ngủi trước khi bàn tay trượt khỏi lớp nhựa trơn nhẵn.

Lili có khả năng nhịn thở khá lâu, lần gần đây nhất có người bấm giờ, cô cầm cự được đến gần hai phút. Nhưng để làm được như vậy thì trước đó cô phải lấy hơi vào cho đầy hai lá phổi, cô cần có sự chuẩn bị. Còn vừa rồi cô không hít vào mà thở ra theo lời hắn. Lúc hắn dìm cô xuống nước thì cô lại hít vào theo phản xạ của cơ thể để lấy dưỡng khí. Nhưng thay vì dưỡng khí, cô uống phải nước và lập tức ho sặc sụa, đẩy nước ra ngoài khi đầu cô còn chưa chạm tới đáy, đẩy ra chỉ để hít vào thậm chí còn nhiều hơn. Nước tràn vào trong cổ và trong phổi khiến Lili đau đớn cùng cực, tưởng như cơ thể sắp nổ tung. Khi cô thôi quẫy đạp, thôi vùng vẫy, cơn đau cũng tan biến. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi cô đã nghĩ mình sẽ ổn cả, cơ thể cô bằng cách nào đó đã tìm ra cách giúp cô sống được dưới nước, và cô nằm im. Cô thấy gã đàn ông trên kia đang cúi xuống nhìn mình bằng cặp mắt xám vằn tia máu, miệng há ra. Nước đã khiến hình bóng hắn trở nên méo mó, biến dạng. Thế rồi mọi thứ trước mắt cô bỗng tối đen, và cô không còn thấy được gì nữa.

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.