Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 203 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 91

❊ ❊ ❊

Porter

Ngày 3 • 10:26 tối

Porter và Sarah quay lại chỗ chiếc ô tô thuê, bầu không khí tương đối tĩnh lặng. Porter lái xe, trong lúc đó Sarah gọi điện đặt vé máy bay.

Cô lấy tay che loa thoại. “Chuyến bay tiếp theo phải đến bốn giờ sáng mới khởi hành. Như vậy chúng ta sẽ phải chờ hơn năm tiếng. Thế có đặt không?”

“Gì cơ?”

Cô nhắc lại câu hỏi.

“Có, xin lỗi nhé. Tôi mải nghĩ ngợi nên không để ý.”

Anh dõi mắt nhìn thẳng con đường trước mặt, nhìn những vạch kẻ màu trắng lao vụt qua rồi mất hút phía sau. Giờ này đã vắng xe qua lại. Anh thầm biết ơn vì điều đó. Anh có cảm giác con đường như chỉ dành riêng cho anh và Sarah, ánh đèn thành phố Greenville ở phía trước mỗi lúc một gần lại. “Có lẽ chúng ta nên thuê một phòng khách sạn gần sân bay để tắm rửa và thay đồ.”

Sarah hoàn tất thủ tục đặt vé rồi cúp máy. “Xin phép nhắc nhở anh, anh còn chưa cho tôi ăn tối đấy nhé. Buổi hẹn đầu tiên mà như thế này cũng có thể nói là khá độc đáo, nhưng tôi chưa chắc đã sẵn sàng chui vào nhà nghỉ bình dân nào đó với anh đâu, thưa anh Porter.”

Cái gói buộc dây họ tìm thấy trong hộp đựng đồ ăn trưa bên bờ hồ đang nằm ở hộc tì tay giữa hai ghế, chữ Mẹ trên phong bì khó mà thấy được dưới ánh đèn tù mù, giọng của Bishop cùng những điều hắn nói ngỡ như đang gào thét vọng ra từ cuốn sổ.

Bữa tối.

Họ chưa có gì bỏ bụng kể từ lúc ở New Orleans đến giờ.

Dạ dày anh sôi lên òng ọc.

Ba mươi phút sau, Porter đã yên vị trên một trong hai cái giường đôi trong căn phòng nhỏ thuộc dãy nhà nghỉ ven đường Greenville Airport Motel 8. Túi đựng đồ ăn của nhà hàng Taco Bell vứt bừa trên cái bàn kê gần cửa chính. Sarah đang ở trong phòng tắm.

Cái gói có cảm giác nặng trĩu, nặng hơn bình thường, không hẳn do trọng lượng của giấy mà do một thứ khác. Anh không xác định được đó là thứ gì. Có lẽ là cuộc đời của một con người bị khóa chặt trong ấy chăng.

Hoặc là những lời lảm nhảm của một kẻ mất trí.

Anh đã từng nghĩ như vậy về cuốn nhật ký lúc mới đọc, nhưng hai tiếng trước, anh đã đứng ở chính cái nơi diễn ra những sự việc được nhắc đến trong đó.

Gia đình Carter.

Mẹ hắn.

Bố hắn.

Hai gã đàn ông mà sau này Porter mới biết tên là Kirby và Briggs.

Tất cả bọn họ.

Tất cả mọi việc, đều là người thật việc thật.

Cái phong bì và cuốn sổ được buộc lại bằng sợi dây màu đen. Anh không thể không tự hỏi liệu có phải nó được cắt ra từ cuộn dây hắn dùng để buộc những chiếc hộp trắng.

Porter cởi dây, mở chiếc phong bì đề người nhận là Mẹ, và giở lá thư ra. Tờ giấy kêu sột soạt trong tay anh.

Chúng nằm dưới đó đã bao lâu rồi?

Lá thư hằng chờ đợi một người mẹ không bao giờ xuất hiện đã bao lâu rồi?

Porter lập tức nhận ra nét chữ ấy, vẫn là tuồng chữ trong cuốn nhật ký, chỉ có điều ngây ngô hơn, trẻ con hơn mà thôi.

Mẹ yêu. Con biết mẹ luôn muốn con gọi mẹ là Mẹ, nhưng thực lòng, con chỉ mong được gọi một tiếng Mẹ yêu. Lẽ nào điều đó sai trái lắm sao?

Mẹ yêu

Mẹ yêu

Mẹ yêu

Mẹ yêu.

Con xin lỗi, thưa mẹ.

Con thực sự xin lỗi. Con xin lỗi vì đã gây ra bất cứ điều gì khiến mẹ muốn bỏ lại con. Con thực sự xin lỗi vì tất cả những gì con đã làm khiến mẹ muốn trốn chạy mà không đưa con theo cùng.

Có phải mẹ ra đi vì không còn lựa chọn nào khác?

Có phải mẹ ra đi vì hai người đàn ông tìm đến nhà mình và mẹ buộc lòng phải bỏ trốn?

Đó chính là lý do, phải không ạ?

Nếu không, có lẽ mẹ đã chẳng bỏ lại con. Không phải như thế này.

Từ hồ về nhà, con đã đi quá chậm. Nếu con đi nhanh hơn, chắc mẹ sẽ bảo con nhảy vào xe như thể đang chơi một trò chơi, chất túi lên, rồi chúng ta có thể cùng nhau bỏ trốn. Chúng ta có thể cùng nhau xây dựng một cuộc đời mới, để quãng đời đã qua lùi vào dĩ vãng, khuất bóng trong làn bụi mịt mù phía sau chiếc xe Plymouth xanh lục ấy.

Con không muốn viết lá thư này, nhưng ông bác sĩ cứ bắt con phải viết. Ông ta còn bảo ông ta không đọc đâu, nhưng con biết rồi ông ta sẽ đọc. Cha đã dạy con cách phát hiện người nói dối, mà bác sĩ Joseph Oglesby thì không giỏi nói dối cho lắm. Ông ta cứ tưởng mình giỏi, nhưng thực tế thì không phải, không đâu, không một chút nào. Cặp mắt ti hí chẳng có chút sức sống cứ nheo lại mỗi khi ông ta nói dối, ba mươi hai lần cả thảy chỉ tính riêng trong buổi điều trị gần đây nhất.

Chào ông, bác sĩ.

Ông nên cắt tóc đi. Cái trò rẽ ngôi của ông chẳng lừa được ai đâu. Trông ông thật là ngớ ngẩn.

Con xin lỗi.

Con không nên nói những điều như thế.

Cha đâu có dạy dỗ con như vậy.

Có lần, cha bảo con hãy trút những cơn mưa lời khen lên người khác, để họ bơi trong đó cho tới khi chìm nghỉm. Đến lúc ấy, họ sẽ vươn tay về phía ta và bám lấy ta thật chặt, vĩnh viễn làm bạn cùng ta.

Nhưng mẹ thì không như thế, không phải mẹ của con, không phải mẹ. Nếu mẹ phát hiện con quá hào phóng lời khen, có lẽ mẹ sẽ bắt con rút lại những gì đã nói.

Hai người khác nhau biết mấy.

Đã từng khác nhau biết mấy.

Cha.

Ôi, cha của con.

Bây giờ con không thể nhắc đến chuyện đó được. Con biết bác sĩ Oglesby muốn con viết ra, nhưng con không thể, con đau lắm. Đau gần bằng lúc con đào chỗ đất ở bờ hồ, bên dưới con mèo của con, lúc con tìm thấy con dao của con.

Con biết con dao ấy có ý nghĩa gì.

Mẹ đã bỏ rơi con, mẹ ạ.

Dù con rất muốn tin mẹ không cố tình làm vậy, dù con rất muốn tin mẹ không còn lựa chọn nào khác ngoài bỏ trốn mà không có con, nhưng con vẫn biết điều đó không phải là sự thật.

Con biết ngay khi trông thấy con dao.

Vì sao mẹ lại ghét con, hả mẹ?

Vì sao mẹ lại ghét hồi ấy mẹ lại ghét cha đến vậy?

Sau chuyện xảy ra ở nhà, sau trận hỏa hoạn - mẹ có nghe tin gì về trận hỏa hoạn ấy không? - Sau trận hỏa hoạn, con được đưa đến Trung tâm Điều trị Camden, nằm ở ngay ngoại ô Charleston.

Mọi người ở đây rất tốt bụng, ngay cả bác sĩ Oglesby nói dối như cuội. Họ cho con ở một mình một phòng. Phòng có cửa sổ nhưng không mở. Con sẽ chẳng được tận hưởng làn gió trong lành ngày hè, chỉ có tiếng điều hòa kêu hoài không dứt.

Bác sĩ Oglesby bảo con giữ bên mình một cuốn nhật ký.

Ông ta cho con cuốn sổ có bìa đen trắng và nói dùng làm nhật ký thì thật hoàn hảo.

Con bảo ông ta chỉ có bọn con gái mới viết nhật ký, ông ta đáp rằng thế thì dùng làm sổ tay, con nên có sổ tay, con trai thường thế.

Con nói con sẽ cân nhắc.

Con là đứa thông minh. Con biết, ông ta muốn con viết ra chẳng qua là để ông ta đọc được, để ông ta hiểu con hơn.

Điều đó có sai trái lắm không?

Được thấu hiểu ấy mà?

Nhưng mẹ đừng lo, mẹ ạ. Con sẽ không nói cho ông ta biết những bí mật của mẹ đâu.

Con sẽ giữ kín những bí mật của mẹ.

Phần lớn trong số đó.

Con trai yêu dấu của mẹ,

AB

TB. Cho con gửi lời chào cô Carter và cả người đàn ông có mái tóc vàng hoe để dài. Con tin chắc rằng một ngày nào đó con sẽ gặp lại mọi người thôi. Con sẽ giữ kĩ con dao bên mình chờ ngày đó tới, con sẽ giữ cho nó luôn sắc bén. Cảm ơn mẹ đã trả lại nó cho con.

Có gì hay ho không?”

Porter ngẩng đầu lên.

Sarah đang đứng ở cửa phòng tắm, trên người quấn một chiếc khăn bông trắng, chiếc khăn thứ hai quấn quanh mái tóc dài theo một kiểu dường như chỉ phụ nữ mới có thể làm được, hơi nóng tỏa ra nghi ngút phía sau lưng cô.

Porter chợt phát hiện mình đang nhìn chằm chằm đôi chân rám nắng của cô, anh cố ép mình ngước lên nhìn khuôn mặt cô.

“Có lẽ tôi nên mặc đồ vào.”

“Không, ừ. Ý tôi là, cô cứ làm việc cần làm. Tôi đi tắm đây.” Anh nuốt khan, mặt nóng bừng.

Giờ có phải thời cấp ba nữa đâu. Bình tĩnh lại đi.

Porter quay đi, quẳng lá thư lên trên cuốn sổ rồi băng qua phòng, vào nhà tắm và đóng cửa lại sau lưng.

Ở cô tỏa ra mùi thơm của hoa tử đinh hương.

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.