Porter
Ngày 2 • 2:17 chiều
Suốt một tiếng đồng hồ qua, Porter cứ ngồi lì một chỗ trên xô pha, bức ảnh nằm trên bàn uống nước trước mặt anh. Anh đã mang chiếc đèn đọc sách ở tủ đầu giường sang đây, tháo chụp đèn, thay bóng cũ bằng loại một trăm watt. Ánh sáng tỏa ra chói gắt, nhức nhối. Anh cúi xuống quan sát từng centimet, từng điểm trên bức ảnh.
Muôn vàn ý nghĩ vụt qua trong đầu anh.
Libby McInley giết Franklin Kirby. Barbara McInley phải chết để trả giá cho tội ác đó.
Cái tên này anh biết, tất nhiên rồi.
Bishop đã nói với anh ngay trước khi xô Arthur Talbot xuống giếng thang máy. Cái tên Franklin Kirby hằn sâu vào tâm trí anh cùng tất cả những manh mối còn bỏ ngỏ xung quanh 4MK. Franklin Kirby là tên thật của người đàn ông đã bỏ trốn cùng với mẹ của Bishop và cô ả hàng xóm, gã là nhân tình của một trong hai người đàn bà, hoặc cũng có thể là cả hai. Gã đã giết cộng sự của mình, kẻ được Bishop nhắc đến trong nhật ký với biệt danh Người Lạ, tên thật là Felton Briggs theo như lời Bishop nói với anh sau này. Briggs là nhân viên an ninh hoặc thám tử tư gì đó do Talbot thuê. Cả hai cái tên này đều không xuất hiện trong bất cứ cơ sở dữ liệu nào Porter cất công tìm kiếm.
Chúng là những bóng ma, hệt như Bishop vậy.
Chỉ đến bây giờ mới chịu lộ diện.
Anh lại nhìn bức ảnh. Mắt dán chặt vào người đàn bà.
Anh ngồi im như tượng một lúc lâu.
Khi ngẩng lên, ánh mắt anh quét quanh căn hộ. Mấy gã FBI đã khiến nơi này trông chẳng khác gì bãi chiến trường, sách vở trên kệ dỡ xuống kỳ hết, đồ đạc trong tủ lấy ra bằng sạch, bao nhiêu ngăn kéo dốc cho không sót cái nào. Bức ảnh Heather bị hất xuống sàn trong lúc tìm kiếm, giờ đang ngước nhìn trần.
Anh không muốn ở lại đây.
Không thể ở lại đây.
Không phải vào lúc này.
Porter tiếp tục nhìn chằm chằm bức ảnh trên bàn uống nước.
Mười phút.
Rồi hai mươi phút.
“Kệ cha nó.”
Anh đứng dậy, tới chỗ tủ quần áo trong phòng ngủ và lôi chiếc va li ra. Năm phút sau, va li đã xếp xong và đang đặt ở cửa chính.
Anh tiến về phía tủ đá, lấy ra một cái túi nhôm có dán nhãn Thịt bò xay, mở túi rồi đổ những thứ bên trong ra: gần ba ngàn đô la tiền mặt, theo như lần gần đây nhất anh đếm. Anh gập tiền, nhét vào túi áo, rồi trở lại phòng khách.
Anh quan sát căn phòng một lần nữa, sau đó đến bên cái ghế hiệu La-Z-Boy yêu thích của mình. Anh nắm lấy chân ghế và lật nghiêng. Một tiếng “rầm” rõ to vang lên khi cái ghế đập xuống sàn gỗ cứng, âm thanh vọng khắp căn hộ đang chìm trong tĩnh lặng.
Porter luồn tay vào lớp vải bọc ở mặt ghế và kéo. Lớp vải bong ra ngay, chỉ được cố định nhờ băng nhám xé.
Cuốn nhật ký của Bishop được dán bằng băng dính lên tấm gỗ bên trong lớp vải. Porter không nộp nó vào kho vật chứng. Anh giật cuốn sổ nhỏ ra, gỡ băng dính, nhét cuốn sổ đen trắng vào túi cùng với số tiền. Anh quay lại bàn, cầm lấy bức ảnh Bishop gửi bằng bàn tay đã tháo găng, và cũng cất luôn nó vào túi.
Porter lôi điện thoại di động ra, tắt đi rồi đặt lên bàn uống nước.
Ra đến cửa, anh đưa mắt nhìn quanh căn hộ lần cuối, nhìn tấm ảnh Heather rơi trên sàn, sau đó xách va li lên và bước ra ngoài, khóa cửa lại sau lưng.