Kati
Ngày 3 • 9:11 tối
“Dậy đi!”
“Dậy đi!”
“Dậy đi!”
Tiếng gọi nghe nghèn nghẹt.
Câu nói thốt ra như thể bị một chiếc khăn bông ướt bịt lại.
Là giọng con gái.
“Làm ơn dậy đi mà.”
Tiếng nói dội thẳng vào tai cô. Hơi thở ấm áp. Lời thì thầm nghe thật nặng nề.
Khi Kati mở mắt ra, hành động ấy khiến cô cảm thấy hai mí nặng như đeo đá, suýt nữa chúng lại nhắm nghiền. Ý thức dần trở lại. Cùng với nó là cảm giác đau đớn chẳng khác nào một dòng chất lỏng nóng rực trào dâng khắp cơ thể cô từ bên trong, thiêu đốt xương cốt và cơ bắp trên người cô.
Dải băng bịt mắt đã được tháo ra.
Tay chân cô cũng không còn bị trói nữa.
Một cô gái cũng tầm tuổi như Kati cúi xuống nhìn cô, khuôn mặt hai người kề sát, gần chạm vào nhau. Kati đang gối đầu lên lòng cô ấy.
Khi ánh mắt Kati hướng về phía đối phương, cô gái lạ đặt ngón tay lên môi. “Hắn không thể nghe thấy tiếng chúng ta nói chuyện.” Cô ấy thì thào. “Không thể để hắn nghe được. Tớ không muốn hắn xuống đây.”
Giọng nói của cô ấy có gì đó thật lạ. Nghe giống giọng người bị cảm nặng. Từng lời nói ra đều khiến cô ấy đau đớn. Kati có thể cảm nhận được điều đó trong mắt cô gái. Trên môi cô ấy lấm tấm vết máu khô.
Kati cố gượng dậy nhưng lực bất tòng tâm, cô lại ngả đầu lên lòng cô gái kia.
Cô gái khẽ vuốt tóc Kati. “Tớ thay đồ cho cậu rồi đây. Là tớ chứ không phải hắn đâu. Hắn có để lại quần áo cho cậu. Đồ của cậu ướt sũng cả rồi. Ở dưới này lạnh, dễ bị cảm lắm, vì vậy tớ không thể bỏ mặc cậu như thế được. Đừng để bị ốm. Cậu phải giữ sức. Chúng ta cần tìm cách thoát khỏi đây. Một mình tớ thì không làm nổi. Phải hợp tác với nhau.”
Cô ấy nói bằng giọng hổn hển, chật vật thốt ra từng từ.
Kati mang máng nhớ là có một cái bồn nước, cô đã chìm xuống.
Sau đó thì cô không nhớ được gì nữa.
“Hắn cố tình khiến cậu bị điện giật chết. Hắn làm thế thật, chính mắt tớ chứng kiến. Hắn thả cậu vào cái bồn nước to tướng đằng kia rồi thòng hai sợi cáp mồi vào đó. Một tiếng nổ lớn vang lên, sau đó tớ ngửi thấy… ngửi thấy… mùi khét. Tớ nghĩ có thể là tóc cậu bị cháy. Tớ không dám chắc. Tóc cậu vẫn còn ướt. Hắn vớt cậu lên và tiến hành hồi sức tim phổi. Hắn tiếp tục hồi sức cho cậu rất lâu, thế rồi cậu ho một tràng nhưng không tỉnh lại. Hắn canh chừng bên cạnh cậu một lúc, sau đó nhốt cậu vào đây. Hắn nhốt cậu vào chuồng với tớ rồi đi lên nhà. Hắn vẫn chưa quay lại. Tạm thời thì chưa. Chúng ta phải giữ im lặng để hắn không mò xuống. Hắn mà biết cậu đã tỉnh thì thể nào cũng xuống, chắc chắn là thế.”
Cô gái bật ho.
Rồi cô nhăn mặt vì đau.
Khi cô bỏ tay che miệng ra, lòng bàn tay cô lấm đầy những giọt nước bọt màu đỏ. “Tớ… tớ đã nuốt thủy tinh vào bụng, để hắn tránh xa tớ ra. Vậy mà có tác dụng thật, hắn không dám đụng đến tớ nữa.” Cô nở nụ cười yếu ớt. “Có lẽ tớ đã dằn mặt được hắn, nhỉ?” Cô chùi tay lên cái chăn xanh lục quấn quanh người. “Tớ tên Larissa.”
“Tớ là Kati.” Cô cố nói, cổ họng cô khô khốc, khát cháy. “Wesley đâu… đâu rồi?”
“Ai cơ?”
“Tớ… tớ đến đây cùng Wesley Hartzler. Cậu ấy và tớ đi với nhau.”
“Tớ không thấy ai khác ngoài cậu. Hắn chỉ đưa mỗi mình cậu xuống đây thôi.”
“Tớ đến đây cùng cậu ấy.” Kati nhắc lại.
Nghe thấy vậy, hai mắt Larissa sáng bừng. “Hay là cậu ấy trốn được? Biết đâu cậu ấy chạy đi tìm người giúp?”
Kati đã chứng kiến cảnh gã đàn ông lạ mặt nhoài người qua bàn, nện cốc ca cao vào đầu Wesley. Cậu ngã xuống sàn. “Tớ không biết nữa, tớ nghĩ hắn đã khiến cậu ấy bị thương. Tớ nghĩ hắn đã khiến cậu ấy bị thương nặng.”
“Có khi không nặng đến mức ấy đâu. Có khi cậu ấy chạy thoát được. Không thì bây giờ cậu ấy đã ở đây cùng với bọn mình rồi. Hắn sẽ nhốt cậu ấy trong này.”
Kati ngước nhìn cô gái đang đỡ lấy mình, quan sát cô ấy dáo dác ngó quanh rồi nhìn chằm chằm lên trần phòng. “Cậu bị nhốt dưới này bao lâu rồi?”
Ánh mắt Larissa lại liếc xuống cô, một cử chỉ thật lanh lẹ và có phần hoang dã. “Tớ… tớ không rõ nữa. Chắc là một ngày? Tớ ngất đi sau khi nuốt thủy tinh. Khó mà nhớ được giờ giấc. Hôm nay là thứ mấy?”
“Thứ Bảy.” Kati đáp, cố gượng dậy. Đầu óc cô quay cuồng. Cô đưa tay chạm vào thái dương bên trái rồi nhăn mặt.
Nét mặt Larissa xịu xuống. “Hắn bắt tớ lúc sáng nay. Thậm chí còn chưa được một ngày. Chúa ơi, thế mà tớ cảm thấy như thể đã ở đây một tuần rồi vậy.” Cô lại ho một chặp, lại ra nhiều máu hơn.
Kati cố đứng lên để rồi lại khuỵu xuống. Larissa đỡ lấy cô. “Cẩn thận, chắc chắn cậu vẫn còn yếu lắm.”
Kati gật đầu, hít một hơi dài, sau đó lại cố đứng dậy, lần này cô vịn vào tấm lưới mắt cáo. Khi đã đứng vững, cô bắt đầu đi quanh cái chuồng, xem xét kĩ từng mối nối, từng lỗ hổng nhỏ.
“Tớ đã kiểm tra toàn bộ cái chuồng đến hơn chục lần. Hắn đã hàn tất cả các mối nối lại với nhau và vít chặt khung chuồng xuống sàn bê tông. Khe hở trên nóc không đủ cho chúng ta chui qua, hắn còn khóa cửa chuồng bằng hai ổ khóa. Chẳng có cách nào thoát ra được đâu.”
Kati đi vòng qua góc chuồng rồi dừng lại trước cửa. Cô chăm chú quan sát hai ổ khóa. “Hắn cất chìa khóa ở đâu?”
“Hắn xỏ vào sợi dây đeo trên cổ. Cậu có biết chúng ta đang ở đâu không? Ý tớ là, ngôi nhà này ở phố nào?”
“Cậu không biết chúng ta đang ở đâu ư?”
Larissa lắc đầu và kể lại cho Kati nghe hắn đã bắt cóc mình như thế nào.
“Ngôi nhà nằm trên phố Lowell. Xung quanh là các nhà hàng xóm. Wesley và tớ tới khu này để tuyển mộ thành viên cho hệ phái Nhân chứng Jehovah.”
“Có ai biết các cậu đi những đâu không?”
Kati nhíu mày, buông ổ khóa đang cầm trong tay ra. Nó đập vào khung kim loại với một tiếng “keng”. “Không. Cả hội lúc mới đến khá đông, khoảng hơn hai chục người, nhưng sau đó ai nấy đều rời đi từ sáng sớm và chia nhau ra để đến được nhiều nơi nhất. Sau khi đi được mấy tiếng, bọn tớ mới đến nhà này. Tớ mất dấu những thành viên khác trong đoàn. Bọn tớ chia thành nhiều nhóm nhỏ cho an toàn. Tớ chọn đi cùng Wesley vì cậu ấy bảo cậu ấy rành khu này, biết con phố này.”
Kati ngồi chồm hỗm cạnh Larissa. “Vừa rồi cậu nói hắn không đụng đến cả cậu và tớ. Thế hắn bắt chúng ta vì mục đích đó à? Để quan hệ ấy?”
Một giọt lệ ứa ra trong mắt Larissa, cô đưa bàn tay lấm lem lên lau đi. “Lúc đầu tớ cũng tưởng thế, nhưng với cậu… hắn hỏi cậu sẽ nhìn thấy vì hắn chứ, cậu sẽ nói cho hắn những gì cậu thấy chứ, sau đó hắn dìm cậu xuống nước và khiến cậu bị điện giật chết. Trong lúc cố gắng hồi sinh cậu, hắn luôn miệng nói cậu hãy rời xa ánh sáng để trở về, trở về với hắn. Hắn cuống cả lên. Hắn không muốn cậu chết, dù hắn cố tình giết cậu. Tớ không…”
Một cánh cửa bật mở trên đầu cầu thang.
Có tiếng chân nặng nề đi xuống.
Larissa lập tức nằm xuống và kéo chăn lên đắp. “Mau giả vờ ngủ đi. Như thế, hắn sẽ để cậu yên.” Cô thì thào và nhắm mắt lại.
Nhưng Kati không làm theo. Cô vẫn đứng đó, đứng yên tại cửa chuồng trong lúc gã đàn ông đội mũ len đen đi nốt những bậc thang cuối cùng để xuống tầng hầm, chân phải hơi kéo lê phía sau.
“Cô tỉnh rồi.” Hắn tiến lại gần cái chuồng. “Cô mặc vừa quần áo của con gái tôi, như vậy rất tốt. Tôi không muốn cô bị cảm lạnh. Lẽ ra tôi nên cởi đồ cho cô trước khi thả cô vào bồn nước. Như thế sẽ tốt hơn, có điều lúc đó tôi suy nghĩ không được sáng suốt cho lắm.”
Hắn bám lấy tấm lưới mắt cáo và siết chặt. “Mau nói cho tôi biết, cô đã nhìn thấy gì?”
Kati nhìn hai bàn tay hắn. Móng tay đen sì, trên da có những vệt màu nhỏ do mực bút dạ hoặc bút viết lem ra. Bên đầu hắn có một vết mổ lớn lấp ló lộ ra dưới mép mũ. Vết thương tấy đỏ trên nước da trắng bệch, lấm tấm máu khô do gãi đến trầy xước.
“Cô đã nhìn thấy gì?” Hắn hỏi lại. Âm th kéo dài do tật nói ngọng. Hắn nhìn cô không chớp bằng ánh mắt đầy trông đợi.
Kati vươn ra, chạm vào ngón tay hắn, sau đó nắm lấy bàn tay bẩn thỉu kia và bóp chặt để giữ hắn lại. Cô rướn người tới, mặt hai người chỉ cách nhau một quãng. “Tôi thấy một điều vô cùng phi thường.” Cô nói. “Tôi thấy khuôn mặt của Chúa.”