Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 203 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 45

❊ ❊ ❊

Larissa

Ngày 3 • 10:06 sáng

Larissa thấy mình đang dõi mắt sang bên kia phòng, nhìn tấm bạt đặt trước cái tủ đông lạnh và thứ nằm lù lù bên dưới. Lúc nãy tên giáo viên dạy lái xe có nhắc tới “người đến trước cô”. Larissa biết ý hắn muốn ám chỉ một cô gái khác. Hắn đã từng làm việc này rồi. Hắn chuẩn bị quá kĩ càng, quá bài bản, không thể chỉ mới ra tay lần đầu.

Cô nắm hơi chặt mảnh thủy tinh trong lòng bàn tay và đã hai lần cứa phải da thịt, vết thương tuy không nghiêm trọng nhưng có chảy máu. Cô chùi tay lên quần jeans rồi cứ giữ như thế cho tới khi lực ép khiến vết thương khép miệng và máu đã cầm. Sau đó cô lại nắm tay vào, cố dặn lòng không được bóp. Vậy nhưng cứ mỗi giây trôi qua, bàn tay cô dần co lại, ngón tay siết chặt hơn, ấn lên mảnh thủy tinh sắc như lưỡi lam, và rồi cô cảm thấy dòng máu ấm nóng lại ứa ra. Lần này cô không tìm cách cầm máu nữa. Thay vì vậy, cô dồn sự chú ý vào cơn đau. Nó đánh thức các giác quan của cô, khiến cô cảnh giác, giúp cô tập trung quan sát mọi thứ xung quanh.

Cô kiểm tra từng centimet của cái chuồng.

Khung chuồng bằng kim loại được vít chặt xuống sàn bê tông, khe hở trên nóc chuồng không đủ cho cô trèo lên và lách người qua, chỉ rộng khoảng năm centimet là cùng. Hai ổ khóa cửa đều là loại khóa cỡ đại, trên thân dập chữ MASTER. Chúng có dạng tròn, được thiết kế để chống kìm cộng lực, nói vậy chứ cô tìm đâu ra kìm mà cắt. Nếu có chiếc cặp tăm hoặc kẹp giấy nào đó thì cô sẽ thử phá khóa, nhưng cô chẳng có thứ gì trong hai thứ ấy cả.

Điện thoại di động của cô không thấy đâu. Chắc chắn hắn đã lấy chiếc iPhone và đập vỡ rồi. Đến cô còn biết cảnh sát có thể lần theo tín hiệu điện thoại để tìm ra mình nữa là.

Một tiếng hét lớn từ tầng trên vọng xuống.

Tiếng hét của đàn ông.

Larissa suýt đánh rơi mảnh thủy tinh đã trở nên trơn nhẫy trong tay.

Nghe như thể gã giáo viên đang trải qua đau đớn cùng cực.

Tràng la hét kéo dài chừng một phút rồi dần dần lịm đi, tiếng ré chói tai chuyển thành tiếng nức nở nghẹn ngào, cuối cùng không còn âm thanh gì nữa.

Lẽ nào có người đến cứu cô?

Lẽ nào có người đã làm hắn bị thương?

Larissa nhắm mắt lại, cố tập trung lắng tai nghe xem chuyện gì đang diễn ra trên gác.

Ngôi nhà một lần nữa chìm vào tĩnh mịch, bốn bề lặng phắc, chỉ có tiếng lách tách phát ra từ hệ thống sưởi và tiếng ván gỗ răng rắc chốc chốc lại vang lên.

“Cứu với! Tôi ở dưới này!”

Giọng cô thật nhỏ bé và yếu ớt so với bức tường câm lặng vừa sừng sững mọc lên.

Cô nghe thấy tiếng tay nắm cửa ở đầu cầu thang. Đầu tiên là tiếng lạch cạch, và rồi cánh cửa cọt kẹt mở ra dưới bàn tay ai đó.

Ánh đèn phía trên cao rọi xuống cầu thang, giống như những ngón tay sáng rực vươn tới bậc thang cuối cùng trước khi bị bóng tối của căn hầm đẩy lui.

Larissa nắm chặt mảnh thủy tinh, cảm thấy dòng máu chảy xuống cạnh bàn tay, nhỏ thành từng giọt lên mặt sàn dưới chân cô.

Có tiếng chân đi xuống.

Người cô căng ra.

Khi trông thấy gã giáo viên lúc hắn vòng qua chỗ ngoặt, khi cặp mắt xám của hắn giao với mắt cô, Larissa ép mình không được quay đi. Cô quắc mắt nhìn hắn, quai hàm nghiến chặt. Ngón tay cô đẩy mảnh thủy tinh lên cao hơn trong lòng bàn tay hòng che đi. Cô áp tay lên quần jeans để hắn không trông thấy máu. Cô sẽ tấn công ngay khi hắn mở cửa. Cô sẽ lao về phía hắn, cắm sâu mảnh thủy tinh vào cổ hắn và xoáy thêm cho chắc ăn.

Hắn đang cầm thứ gì đó trong tay. Khi hắn tới gần hơn, cô nhận ra đó là một xấp quần áo được gấp gọn. Hắn đặt chúng xuống sàn gần cửa chuồng.

“Tôi có đứa con gái cũng tầm tuổi cô. Quần áo này là của con bé.”

Larissa cúi nhìn xấp đồ. Có quần legging đen, tất, đồ lót, và một chiếc áo len màu đỏ. Chiếc áo trông đã cũ sờn, bạc phếch.

“Cô có thích không?”

Cô không đáp.

“Cô sẽ mặc khi nào chúng ta xong việc.”

“Ông có con gái sao?”

Vẻ mặt gã giáo viên lạnh tanh. “Tôi sẽ bảo con bé là cô thích. Nó sẽ vui lắm.”

“Cô ta đâu? Có biết tôi đang ở dưới này không?” Larissa lùi lại một bước. “Cứu tôi với! Bố cô là thằng điên! Cứu tôi với!”

Hắn nhìn xuống vị trí đặt ly sữa lúc trước. “Con bé không xuống đâu. Nó không thích tầng hầm.”

Larissa nhác thấy tấm vải bạt qua khóe mắt. Cô quay đi. Không thể nhìn vào đó được. Cô cần phải mạnh mẽ.

Hắn nhìn chằm chằm nơi đặt chiếc ly, sau đó trông thấy vũng sữa đọng ở phía cuối chuồng mà cô đã dùng tấm chăn lau đi phần nào. “Phân nửa trong đám con gái đó đập vỡ ly với ý định làm tôi bị thương. Nửa còn lại thì không. Anh ta nói cô sẽ kiên cường như một chiến binh. Điều ấy rất tốt. Sức mạnh ấy rất tốt.”

Gã giáo viên lấy giày đẩy nhẹ đống quần áo. “Cô sẽ mặc những thứ này khi nào chúng ta xong việc. Lúc đó cô sẽ trở nên xinh đẹp. Cô sẽ cảm thấy mình xinh đẹp. Đây là chiếc áo yêu thích của con bé. Mặt trước có hình chú ngựa con đấy, thấy không?”

Hắn giũ cái áo rồi giơ lên.

“Xong việc gì mới được?” Câu hỏi thốt ra khỏi miệng Larissa trước khi cô nhận ra mình vừa lên tiếng, cô ước gì có thể rút lại. Cô không muốn biết câu trả lời.

Gã giáo viên vẫn giơ cái áo lên, điều cô vừa nói không hề lọt vào tai hắn. Hắn nhìn con ngựa trên thân áo và mỉm cười, sau đó cẩn thận gấp nó lại và đặt lên trên xấp đồ. “Cô phải cởi quần áo ra.”

Larissa chậm rãi lắc đầu, siết chặt mảnh thủy tinh. Cô lùi về phía cuối chuồng. “Không. Không đời đào.”

Miệng gã đàn ông hơi hé mở như thể hắn đang hít vào qua đường miệng chứ không phải mũi. Lưỡi hắn thè ra, liếm cặp môi khô nẻ rồi lại rụt vào. Hắn rút từ túi quần sau ra một cái kìm chích điện, giơ món đồ nhỏ bé đen sì ấy lên và nhấn nút. Luồng điện xẹt qua giữa hai cực. “Cô buông mảnh thủy tinh trong tay ra, đặt xuống sàn, rồi cởi đồ để chúng ta bắt đầu vào việc. Sau đó cô sẽ thấy. Và khi cô đã thấy, mọi chuyện sẽ ổn cả thôi.”

Larissa suýt trượt chân khi giẫm phải chỗ sữa đổ còn sót lại. Vết cắt trên lòng bàn tay cô càng thêm sâu khi cô siết chặt tay. Máu nhỏ từng giọt xuống sàn.

Mắt gã giáo viên trợn lên. “Không được làm mình bị thương! Bỏ mảnh thủy tinh xuống!” Hắn rút từ trong túi ra một chùm chìa khóa, loay hoay tra vào ổ.

Larissa kề mảnh thủy tinh lên cổ, ấn vào da. “Dừng lại không tôi rạch. Tôi sẽ tự cắt cổ mình cho ông xem. Thề có Chúa, tôi làm thật đấy.” Cô cố giữ giọng bình tĩnh, thản nhiên, cố làm ra vẻ mình là người nắm thế chủ động, vậy nhưng mệnh lệnh lại được cất lên bằng giọng the thé, nghẹn ngào vì những giọt lệ đang chực trào ra.

Cô lùi sâu hơn nữa về phía cuối chuồng, chân cô giẫm phải tấm chăn và trượt đi, đập người vào tường. Tay kia vươn ra định chống đỡ cho khỏi ngã nhưng lại đè lên đống thủy tinh vỡ, những mảnh vụn cứa chi chít vào lòng bàn tay cô.

Gã giáo viên đã tháo xong ổ khóa thứ nhất và đang mở ổ thứ hai.

Hơi thở nghẹn lại trong cổ cô. Cô không có đủ dưỡng khí. Mắt cô dán chặt vào gã đàn ông này, tên súc sinh này, khi ổ khóa thứ hai cuối cùng cũng bật mở. Hắn gỡ nó ra rồi vứt sang một bên, bước vào trong chuồng và tiến đến chỗ cô. Hắn giẫm lên cánh tay cô, bên tay đang cầm mảnh thủy tinh, ghim chặt cô xuống sàn, đồng thời dúi cái kìm điện vào người cô.

Larissa dùng tay kia vồ lấy đống thủy tinh trên sàn, những mảnh vỡ lấp lánh như kim cương. Thế rồi, không chút do dự, cô nhét chúng vào miệng càng nhiều càng tốt, và nuốt. Năm mảnh, mười mảnh, hay hai mươi mảnh, cô không biết nữa. Cô cứ nghĩ thủy tinh trôi xuống cổ chắc sẽ đau lắm, nhưng không, cảm giác chỉ như nuốt viên thuốc hay cục đá lạnh.

Gã giáo viên cạy mảnh thủy tinh lớn khỏi tay cô, ném thứ vũ khí tự chế ấy ra ngoài cửa chuồng, khiến nó vỡ tan khi rơi xuống sàn. Lúc hắn giật được tay kia của Larissa ra khỏi miệng cô thì đã quá muộn. Cô nuốt mất rồi. Hắn hất cô xuống như hất con búp bê vải bỏ đi, cùng lúc đó, một tiếng thét xé toạc cổ họng hắn, lớn đến nỗi tiếng thét của cô không bao giờ có thể sánh bằng. Hắn cứ đứng đó gào rống đến gần một phút, cuối cùng, hắn lùi bước ra khỏi chuồng và khóa lại.

“Cô đã làm gì vậy?” Hắn gằn giọng.

Larissa chợt thấy dạ dày khẽ nhói lên, nhưng chỉ là cảm giác châm chích rất nhẹ.

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.