Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 203 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 52

❊ ❊ ❊

Clair

Ngày 3 • 12:23 trưa

Clair đẩy mở cửa tiệm cá cảnh và trang thiết bị thủy sinh Tanks A Lot trên phố 15, một luồng khí nóng ẩm ùa tới vây lấy cô. Cô giậm chân giũ tuyết bám trên đôi bốt và cởi khóa áo khoác.

Những cái bể màu xanh dương kê san sát dọc theo các bức tường trong cửa tiệm chật hẹp, ở giữa là ba dãy kệ với đủ loại đồ dùng và trang thiết bị thủy sinh.

Một người đàn ông có mái tóc hoa râm để dài ngẩng lên từ chỗ chiếc bàn phía sau quầy thu ngân, ông ta kẹp ngón tay vào cuốn sách bìa mềm đang đọc dở, đó là cuốn tiểu thuyết Jack Reacher mới nhất. “Tôi có thể giúp gì được cô?”

Sáng nay Clair đã ghé qua ba cửa hàng tương tự. Nhưng tất cả đều là công cốc. Cô bước tới trước quầy rồi trình phù hiệu cho ông ta xem.

Ông ta đặt cuốn sách xuống và cau mày. “Các cô tìm được chưa?”

“Tìm gì cơ?”

“Thế tức là chưa tìm được.”

Clair nheo mắt. “Tôi không hiểu ông…”

“Nếu chưa tìm được thì cô đến đây làm gì. Đáng lẽ giờ này cô phải đi tìm mới đúng. Cô đang làm lãng phí thời gian đấy.” Ông ta hừ mũi vẻ bực bội. “Mức miễn thường* của tôi là năm ngàn đô. Giá trị của nó chỉ bằng một phần nhỏ con số ấy, nên tôi không thể đòi bồi thường, cũng không thể mua cái mới được. Tôi cần các vị tìm ra thằng khốn nạn đã ăn trộm đồ và mang nó về đây cho tôi.”

*Chú Thích:

Mức miễn thường là số tiền tổn thất do bên mua bảo hiểm phải tự gánh chịu trong trường hợp xảy ra rủi ro, nếu tổn thất có giá trị thấp hơn hoặc bằng mức miễn thường thỏa thuận thì bên bán bảo hiểm không phải bồi thường. Mức miễn thường càng cao thì số tiền bảo hiểm phải đóng sẽ càng giảm và ngược lại.

Clair giơ hai tay lên. “Có lẽ chúng ta nên bắt đầu lại. Tôi là thanh tra đội trọng án của Sở Cảnh sát Chicago, và…”

“Đội trọng án? Thanh tra đội trọng án sao lại đi tìm bồn nước bị trộm chứ?”

“Có người ăn trộm bồn nước của ông ư?”

“Thế không phải cô đến đây là vì việc đó sao?”

Clair thò tay vào túi lấy di động và mở tấm ảnh Kloz đã trích xuất từ đoạn băng mà camera giám sát ở công viên ghi lại. “Có phải cái này không?”

Người đàn ông cầm lấy chiếc điện thoại và chăm chú quan sát tấm ảnh, chụm ngón tay lại trên màn hình rồi kéo ra để phóng to. “Khó nói lắm, ảnh gì mà mờ tịt. Cũng có thể. Tôi nghĩ vậy. Cô tìm thấy nó ở đâu?”

“Ông có nhận ra cái xe tải này không?”

“Không.”

Clair lấy lại điện thoại rồi bỏ vào túi. “Cái bồn của ông bị trộm khi nào?”

“Khi tôi gửi đơn trình báo. Mà điều này lẽ ra cô phải biết rồi chứ?”

“Cứ cho là tôi chưa biết đi.”

“Rõ quá rồi còn gì.”

Clair chưa bao giờ thượng cẳng chân hạ cẳng tay với người cao tuổi, nhưng viễn cảnh đó càng lúc càng trở nên đầy hấp dẫn. “Bể nước của ông bị trộm khi nào?”

Ông ta gõ những ngón tay dài lên mặt quầy. “Sau Giáng sinh một tuần. Có kẻ đã đột nhập vào nhà kho phía sau cửa tiệm và cuỗm nó đi.”

“Có mất thứ gì nữa không?”

“Hai mươi túi muối.”

“Cho tôi xem được chứ?”

Ông ta gấp một trang trong cuốn sách để đánh dấu rồi ra hiệu bảo Clair đi theo. Lũ cá quan sát họ lúc họ đi ngang qua, Clair cố không nhìn chúng. Xưa nay, bọn cá luôn khiến cô sởn gai ốc. Có mấy con còn to nữa. Cô tưởng tượng trong miệng chúng là những cái răng bé tẹo. Cô không hiểu nổi sao người ta có thể đi bơi được ở những vùng nước mở.

Cánh cửa ở cuối tiệm dẫn vào một nhà kho chật chội. Bốn bức tường toàn là kệ và giá để đồ kim loại. Mấy cái bể thủy tinh cũ dồn đống lại ở góc bên trái, ngất ngưởng chồng lên nhau hệt như trò chơi rút gỗ Jenga trong suốt. Ba cái thùng phuy bằng kim loại chất đầy ống nhựa và ống dẫn nước to nhỏ, dài ngắn đủ cả.

Phía bên trái có một cái máy cỡ lớn phát ra tiếng ì oạp không khác gì máy giặt quần áo bị hỏng. Cái máy kỳ quặc ấy dài khoảng ba mét, có đường ống thông sang một cái bình và nối với bồn nước. Những đường ống nhỏ hơn mất hút đằng sau bức tường, chắc chắn là chạy ra ngoài cửa hàng.

“Hệ thống lọc nước của tôi đấy. Các bể ngoài kia đều chứa nước mặn, khó kiểm soát hơn nhiều so với nước ngọt. Chỉ cần sai độ pH, thừa hoặc thiếu muối, bất cứ lỗi nhỏ nào cũng có thể làm đảo lộn hệ sinh thái, bọn chúng sẽ chết sạch. Mà còn chẳng mất nhiều thời gian, chỉ vài tiếng là cùng.” Ông ta bước tới, chăm chú quan sát một trong mấy cái đồng hồ đo chỉ số. “Mấy năm trước, tôi có một con cá nóc khá lớn, dài phải đến gần ba chục phân. Không hiểu thứ gì khiến nó hoảng sợ mà cu cậu phồng tướng lên to như quả bóng rổ, tiết nọc độc làm chết gần nửa số cá ở đây. Sau vụ đó, tôi thay máy lọc cũ sang hệ thống lọc RO và từ bấy trở đi không gặp bất cứ vấn đề gì hết. Nhưng vẫn phải thường xuyên để ý đến các chỉ số.”

Clair quan tâm quái gì đến chuyện đời và thời đại của lũ cá nóc. “Có thể chỉ cho tôi xem đối tượng đột nhập vào từ chỗ nào không?”

Ông chủ cửa hàng ra hiệu về phía cuối nhà kho. “Tôi đoán là chúng vào qua cửa.”

Có một cửa gara cuốn khá lớn, bên trái là cánh cửa kim loại nhỏ hơn. Cửa thứ hai có hai khóa cóc và một cái then cài. Cửa cuốn chạy bằng điện. “Cửa nào?”

“Chịu.”

“Không có dấu hiệu đột nhập sao?”

Mặt ông ta nhăn nhó, đỏ lên như gà chọi. “Như tôi đã nói với sĩ quan đầu tiên tới đây, cửa kim loại lúc nào cũng khóa. Cửa cuốn cũng luôn đóng im ỉm. Cả lúc đến lẫn lúc về tôi đều kiểm tra kĩ. Chắc chắn chúng vào bằng lối này. Nếu đám cảnh sát không đủ trí khôn để điều tra ra cách thức gây án thì đấy là lỗi của họ chứ không phải tôi.”

Clair tiến tới chỗ cánh cửa nhỏ, vặn chốt khóa cóc và rút then để mở cửa. Khí lạnh ùa vào, cô dùng tay kia khép chặt hai vạt áo khoác trong lúc quan sát mép cửa kim loại. Không có vết trầy xước hoặc móp méo. Cửa không bị cạy. Cả hai cái khóa cóc đều là loại khóa Medeco kiên cố, khó phá nhưng không phải là không thể. “Ông chắc chắn hôm đó cửa có cài then chứ?”

“Hầu như chẳng lúc nào không cài. Tôi chỉ dùng cửa lớn, và cửa cũng chỉ mở được bằng điều khiển từ xa trong xe tải của tôi, hoặc là nhấn cái nút này.” Ông ta trỏ vào cái nút sáng rực ở trên tường.

Ông ta trở lại giữa phòng, hai tay dang rộng. “Cái bồn ở ngay đây. Tối hôm trước tôi còn tháo nó ra khỏi xe tải và dẫn nước từ hệ thống lọc vào. Phải chuẩn bị cho ngày hôm sau.”

“Ngày hôm sau ông làm gì?”

“Tôi nhận bảo trì cho mười sáu bể thủy sinh lớn trong thành phố, gần hai mươi phần trăm doanh thu của tôi là từ đó mà ra. Không kéo được nước đi thì tôi làm kiểu gì? Nước có thể bay hơi, bị bẩn, cần thay. Tôi kéo theo cái bồn để thay hoặc thêm nước bất cứ khi nào.”

Clair ngước nhìn mô-tơ mở cửa gara, loại Craftsman 54985, theo như miếng đề can lớn dán trên vỏ. Bên phải cô có một cái thang dựa vào tường. “Ông không phiền chứ?”

Ông ta kéo cái thang lại và dựng nó bên dưới mô-tơ. Clair rút từ trong túi ra chùm chìa khóa xe hơi của mình, sau đó trèo lên quan sát phía sau mô-tơ. Cô tìm thấy một cái nút màu vàng, nhấn vào đó, rồi lại nhấn nút trên điều khiển gara của cô. Bóng đèn ở thân mô-tơ nhấp nháy khi ghi nhận tín hiệu vừa phát ra.

Khi cô nhấn nút điều khiển gara của mình, mô-tơ trên trần chạy ro ro và cửa từ từ mở. Cô nhấn lần nữa, cửa lại hạ xuống.

“Quỷ tha ma bắt.”

Clair xuống thang. “Còn ai khác có thể ra vào nơi này?”

“Chỉ có tôi thôi.”

“Không có người bán, nhân viên hay chủ nhà sao?”

“Cách đây vài tuần tôi có thuê một cô trông cửa hàng, nhưng cô ta chỉ đi làm đúng một hôm. Có vẻ nhút nhát. Tôi nghĩ chắc cô ta không thích tiếp xúc với nhiều người.” Ông ta hạ giọng nói tiếp. “Cô ta từng phải vào Trung tâm Cải huấn Stateville vì tội ngộ sát, cũng mới được thả thôi. Cô ta kể cho tôi đầu đuôi câu chuyện, nghe giống như là tai nạn vậy. Xem chừng cô ta đang khó tìm việc, vì thế tôi nghĩ bụng, cứ để cô ta thử xem sao. Ở đây chúng tôi không mấy khi giao dịch bằng tiền mặt, mà tôi cũng không thấy cô ta ăn trộm cá. Mắt nhìn người của tôi khá chuẩn, khi phỏng vấn cô ta tôi không cảm thấy có gì đáng ngờ, thế nên sao phải lăn tăn, đúng không? Dù gì tôi cũng đã định đăng báo tìm người làm bán thời gian mà.”

Hai hàng lông mày của Clair nhíu lại. “Cô ta xin vào làm ở vị trí mà ông chưa đăng quảng cáo ư? Ngay cả thông báo ở cửa sổ cũng không có?”

Ông ta đút hai tay vào túi. “Cô ta đến đúng hôm đông khách, thấy tôi cần giúp nên mạnh dạn mở lời. Như tôi đã nói, tôi cũng định đăng quảng cáo mà.”

“Cô ta tên là gì?”

“Libby. Libby McInley.”

Clair rút điện thoại trong túi ra và gọi đến số máy trong danh sách quay số nhanh.

Cuộc gọi được chuyển thẳng vào hộp thư thoại: “Đây là số máy của Thanh tra Sam Porter thuộc Sở Cảnh sát Chicago, hiện tôi…”

Cô ngắt máy.

Chết tiệt. Cô đang định gọi cho Nash kia mà.

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.