Porter
Ngày 3 • 1:36 chiều
“Tôi nghĩ bà ta đọc xong rồi.” Sarah nói, ngón tay ép lên đôi môi đang hé mở.
“Cô nghĩ vậy ư?” Porter thở hắt ra một hơi.
Jane Doe đứng đó, toàn thân bất động, cuốn nhật ký bị bàn tay mụ đè chặt lên cửa sổ, tiếng đập vừa rồi vẫn còn âm vang khắp phòng.
Sarah dợm bước đi ra cửa. “Đợi tôi một lát. Để tôi nói chuyện với bà ta rồi anh hẵng vào, nhé?”
Porter gật đầu, nhìn chằm chằm vào người đàn bà phía bên kia tấm kính. Anh biết mụ không thể trông thấy mình, nhưng điều đó vẫn chẳng thay đổi được cảm giác cứ như mụ đang nhìn thẳng vào anh. Cơn thịnh nộ hừng hực cháy trong mắt mụ, cặp mắt u tối và đầy ám ảnh, ấy vậy mà nhịp thở của mụ có vẻ vẫn điều hòa. Anh không tài nào đọc vị được mụ. Lúc này tim mụ có thể đang đập dồn, mà cũng có thể chậm rãi, nhịp nhàng. Anh nghĩ là vế sau thì đúng hơn. Trong từng ấy năm lăn lộn với nghề, anh đã gặp nhiều người có khả năng kiểm soát cơ thể ở một mức độ nào đó, chẳng hạn như các phản ứng sinh lý, họ tập luyện để giữ bình tĩnh khi phải đối mặt với những cảm xúc tiêu cực. Nhưng đôi mắt họ thì khác, chúng không có cách nào giấu được.
Sarah xuất hiện phía bên kia tấm kính, thoạt tiên Jane có vẻ không để ý đến cô. Mụ vẫn đứng im như tượng. Chỉ đến khi cô luật sư ngồi xuống bên bàn thì mụ mới quay lại. Mụ bước tới ngồi cạnh cô, đặt cuốn nhật ký lên bàn.
Mụ nhoài người sang, thì thầm gì đó vào tai cô.
Sarah giật mình ngẩng lên, có thể đây là lần đầu tiên cô nghe thân chủ của mình lên tiếng. Mụ nói quá bé nên anh không nghe được, sau đó Sarah đứng dậy bước tới chỗ bảng điều khiển camera ở góc phía xa. Porter quan sát cô gạt hai công tắc trên tường. Cái thứ nhất tắt chức năng truyền hình ảnh, cái thứ hai tắt tiếng. Bầu không khí tĩnh lặng như dưới mồ bao trùm khắp phòng quan sát, Sarah hướng mắt về phía anh từ bên kia tấm kính, ánh nhìn hơi lệch sang trái vì cô không rõ vị trí hiện tại của anh, sau đó cô quay lại chỗ ngồi bên cạnh Jane Doe.
Lúc này người đàn bà mới mỉm cười với anh, nụ cười tuy mờ nhạt nhưng không thể lẫn vào đâu được. Rồi mụ lại quay sang luật sư, rướn người về phía cô.
Porter quan sát môi họ mấp máy, một thước phim câm đang diễn ra trước mắt anh, bàn tay họ, điệu bộ cơ thể họ đang kể một câu chuyện anh không nắm bắt được. Jane đã hơn một lần nhắc đến cuốn nhật ký, lật tới trang nọ trang kia, rà ngón tay trên những dòng chữ trong lúc nói với người bên cạnh. Sarah Werner chăm chú lắng nghe tất cả. Cô gật đầu, lắc đầu, rồi nhíu mày. Cô đọc những phần trong nhật ký mà người đàn bà kia chỉ cho. Porter muốn cầm ghế phang vỡ kính và trèo sang căn phòng đó. Muốn hơn bất cứ thứ gì trên đời.
Cuối cùng, gần ba mươi phút sau, Sarah đứng dậy và rời khỏi phòng. Thân chủ của cô vùi mặt vào hai bàn tay.
Cửa phòng quan sát mở ra, Sarah ló đầu vào. “Sang đây đi, bà ta đồng ý nói chuyện với anh rồi.”
Porter chợt nhận thấy tay mình đang run rẩy. Phòng quan sát chắc chỉ khoảng mười tám độ là cùng, vậy mà mồ hôi vẫn rịn ra trên trán anh.
“Anh ổn chứ?”
Anh gật đầu và đi ra cửa.
Cô đi trước anh, rẽ sang trái để về phòng thẩm vấn. Quản giáo đứng gác ngoài hành lang ban nãy đã được thay bằng người khác. Trẻ hơn, người gốc Mỹ La Tinh nói tiếng Tây Ban Nha. Anh ta nhìn họ bằng ánh mắt thờ ơ rồi lại hướng sự chú ý vào một điểm hay ho thú vị nào đó trên sàn.
Porter bước vào, lại ngồi xuống ghế đối diện với Jane. Sarah ngồi cạnh mụ. Quản giáo đóng cửa lại sau lưng họ.
Jane đẩy cuốn nhật ký sang bên kia bàn để trả cho Porter, đầu ngón tay mụ nấn ná trên tấm bìa màu trắng đen của cuốn sổ. “Chuyện không phải như trong này viết đâu.”
Anh không rõ mình mong chờ giọng nói của mụ sẽ thế nào. Có lẽ là gay gắt và hống hách. Nhưng thực tế thì hoàn toàn trái ngược. Lời nói thốt ra trơn mượt tựa cây vĩ lướt trên dây đàn violin. Trong đó chẳng hề chất chứa sự giận dữ như anh tưởng. Mụ nói rất bình tĩnh, điềm đạm. Anh nhận thấy giọng mụ hơi pha giọng miền Nam.
“Không ư?”
Mụ buông cuốn nhật ký ra. Hai bàn tay gập lại đặt trên mép bàn, đầu hơi nghiêng sang trái. “Anson là đứa có trí tưởng tượng khá bay bổng, có thiên hướng nuông chiều bản thân.”
Bên kia bàn, Sarah ngồi im. Cô nhìn cuốn nhật ký, sau đó nhìn anh.
Porter nhoài người tới trước. “Bà có biết tôi có thể tìm được hắn ở đâu không?”
Mẹ của Bishop nhịp từng ngón tay, móng tay mụ gõ lách cách lên mặt bàn nhôm.
“Bà có biết hắn đang ở đâu không?”
Nụ cười lại xuất hiện, dù mụ đã cố kiềm chế, nó vẫn thấp thoáng nơi khóe miệng. “Đưa bút đây.”
“Tôi không có bút.”
Mụ cau mày. “Hẳn rồi. Bọn họ sợ một kẻ như tôi có thể sẽ dùng nó đâm một nhát vào cổ anh. Những kẻ nắm quyền lúc nào cũng đa nghi.” Mụ đá chân dưới gầm bàn. “Trong khi tôi lại không bị gông cùm, xiềng xích, sẵn sàng nhảy bổ vào người khác.”
“Đưa bút cho bà ta đi.” Anh nói với Sarah, mắt vẫn nhìn xoáy vào thân chủ của cô.
Cô nheo mắt lại. “Kìa Sam, tôi không cho rằng…”
“Làm ơn.”
Cô cứng người, giọng nói của anh khiến cô sững sờ. Cô thở hắt ra rồi cúi xuống lấy từ trong ca táp ra một cái bút bi xanh và đặt lên bàn trước mặt Jane.
Bà ta cầm bút và mở nắp. Bàn tay còn lại nhanh như cắt với sang bên kia bàn, làm Porter xô ghế ra sau, suýt nữa ngã ngửa. Anh lấy lại thăng bằng trong lúc mụ cầm lấy cuốn nhật ký và kéo về phía mình kèm theo tiếng cười khúc khích. “Cần gì phải giật mình thon thót thế, Sam. Tôi không mấy khi cắn đâu mà.”
Không hiểu sao nghe tên mình thốt ra từ miệng mụ khiến anh cảm giác như có ngón tay chết chóc đang lướt dọc sống lưng.
Mụ mở sổ và viết lên trang đầu tiên. Viết xong, mụ đóng nắp bút lại rồi trả cho Sarah, cô vội cất ngay vào ca táp.
Porter với lấy cuốn nhật ký và mở ra. “Thế này là sao?”
Mụ mỉm cười, sau đó nhổm dậy. “Giờ tôi muốn về buồng giam.” Mụ đứng lên, đi ra cửa và gõ hai lần lên tấm kính.
Khuôn mặt quản giáo xuất hiện trên ô cửa sổ nhỏ, và một cánh cửa be bé cao tầm ngang thắt lưng mở ra. Mụ quay lại, đứng đối mặt với hai người trong phòng, hai tay đặt trước cánh cửa nhỏ. Quản giáo tra còng vào cổ tay mụ đang chìa ra rồi siết chặt với một tiếng “cách” sau lưng mụ. Mụ tiến lên trước, cửa bật mở. Quản giáo đặt tay lên vai mụ. “Chúng ta sẽ sớm nói chuyện lại, Sam ạ. Tôi mong đến lúc ấy lắm.” Ra tới cửa, mụ dừng bước và nói thêm: “Hãy tìm ở nơi lũ quái vật ẩn náu, Thanh tra. Tại đó, anh sẽ có được câu trả lời.”
Khi mụ nói xong, quản giáo dẫn mụ đi, tiếng giày êm ái của mụ vang vọng ngoài hành lang.
Sarah quay sang Sam. “Bà ta viết gì vậy?”
Anh xoay cuốn nhật ký lại để cô xem.
Số 12 đường Jenkins Crawl
Simpsonville, NC*
*Chú Thích:
Nam Carolina