Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 133 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 42

❊ ❊ ❊

Clair

Ngày 3 • 8:59 sáng

Clair nghe tiếng Nash và Klozowski ngoài hành lang chỉ vài giây trước khi hai người xuất hiện ở ngưỡng cửa. Hai tên này đang tranh cãi chuyện gì đó liên quan đến Neil Diamond thì phải.

Cô lắc đầu ngán ngẩm.

Thấy Nash bước vào phòng tác chiến, cô cầm cây bút ném về phía anh. Anh giơ tay ra bắt lấy.

“Quái gì vậy, Clair xinh?”

Kloz né người đi qua chỗ Nash để về bàn mình. “Chẳng phải Porter đã ra quy định cấm ném đồ vào đồng nghiệp hay sao?”

“Porter giờ đang bị đình chỉ công tác nên quy định đó vô hiệu.” Cô đáp. “Tôi tìm được thứ này. Có thể là manh mối quan trọng đấy.”

Nash ngồi mớm trên mép bàn họp. “Tốt quá, vì bọn tôi cất công đến cửa hàng bán xe cũ mà chả được tích sự gì. Hóa ra Ella Reynolds giấu bố mẹ mua một chiếc Mazda. Bọn tôi đã nói chuyện với cả ba người làm việc ở đó. Brandon Stringer - một trong hai nhân viên bán hàng - nhận ra Ella khi xem ảnh, nhưng tất cả chỉ có thế. Hôm cô bé đến cửa hàng lần đầu thì anh ta đang tiếp khách khác. Cumberland, chủ cửa hàng, làm việc với cô bé từ bận đó. Không ai biết gì về Lili Davies ngoài các thông tin báo đài đã đưa. Có một thợ cơ khí làm tại đó, anh ta tên là Douglas Fredenburg nhưng không phải người chúng ta cần tìm. Anh ta đã có vợ và năm đứa con nhỏ. Đến thời gian tụ tập chơi xì phé anh ta còn chẳng có, nói gì đến chuyện bắt cóc và giết người hàng loạt. Vả lại, Cumberland đã xác nhận anh ta có chứng cứ ngoại phạm vững chắc. Cả ba xem ra đều không phải đối tượng phù hợp. Thế là lại đi vào ngõ cụt.”

Trên bàn của Clair có trải mấy tờ giấy in ra từ máy tính. Cô nhặt một tờ và đưa cho Nash.

“Cái gì đây?”

“Đọc đi.”

Nash cầm tờ giấy và đọc to. “Vô cùng thương tiếc Floyd Bernard Reynolds, sinh ngày 11 tháng Năm năm 1962, mất ngày 13 tháng Hai năm 2015. Trân trọng kính mời thân bằng quyến thuộc và bạn hữu gần xa tới dự lễ tưởng niệm được tổ chức vào hồi năm giờ chiều ngày thứ Hai 16 tháng Hai năm 2015 tại Nhà thờ Cơ đốc Saint Gabriel of the Sorrowful Virgin, để cùng tưởng nhớ Floyd, người chồng, người cha muôn vàn kính yêu. Tiệc phân ưu sẽ diễn ra ngay sau lễ tưởng niệm tại hội trường nhà thờ.” Nash hạ tờ giấy xuống. “Đây là cáo phó được viết cho ông Reynolds, thế thì sao?”

Clair lấy tờ giấy in khác và đưa cho Klozowski.

Anh ta liếc xéo cô một cái rồi hắng giọng đọc. “Vô cùng thương tiếc Floyd Bernard Reynolds, sinh ngày 11 tháng Năm năm 1962, mất ngày 13 tháng Hai năm 2015. Người cha dối trá, người chồng đáng chết, cuối cùng cũng an giấc ngàn thu giữa những đóa hồng. Vui lòng không gửi thêm hoa mà hãy gửi những lời chúc phúc.”

“Nghe hơi đáng sợ đấy.” Nash nói.

“Đáng sợ kiểu tình cũ khủng bố tinh thần.” Kloz tán đồng và trả lại tờ giấy cho Clair.

Clair quay sang Nash. “Bài cáo phó anh vừa đọc được đăng trên tờ Chicago Examiner số ra sáng nay. Còn bài này…” Cô phe phẩy tờ giấy đang cầm. “… Đăng hôm thứ Tư tuần trước, cũng trên tờ Examiner, khi Reynolds vẫn chưa chết.”

Nash chìa tay ra định lấy. “Đưa tôi xem bài kia nào…”

Clair lờ đẹp và bước tới trước tấm bảng trắng, dán cả hai tờ giấy lên cột thông tin về Floyd Reynolds.

“Thôi vậy…” Nash khẽ lầm bầm.

Clair trở lại bàn mình. “Vẫn chưa hết đâu.”

Cô giật phắt tờ giấy khác và đọc to. “Bác sĩ Randal Frederick Davies, chồng của Grace Ann Davies, cha của Lili Grace Davies, đã trút hơi thở cuối cùng trong nghẹn ngào, tức tưởi, bốc mùi oải hương và câu đằng* ở đoạn kết cũng như điểm khởi đầu cuộc hành trình uổng phí của mình, trên con đường hướng về phía ánh sáng.”

*Chú Thích:

Oải hương và câu đằng là hai loại thảo dược thường được sử dụng để điều trị bệnh huyết áp cao

“Nghe cũng không được ấm lòng cho lắm.” Kloz nói.

“Davies chết rồi ư?”

Clair gật đầu. “Chết đêm qua. Ông ta bị một cơn đột quỵ nghiêm trọng. Biến chứng của tụt huyết áp.”

“Họ cho đăng cáo phó nhanh thế cơ à?”

Clair quay lại chỗ chiếc bảng và dán tờ giấy vào cột có tên Randal Davies. “Người gửi không chờ cho tới khi ông ta chết. Bài cáo phó này được đăng cách đây bốn hôm, cũng trên tờ Examiner.”

“Vậy là tên này gửi cáo phó sớm cho những người hắn sẽ giết?”

“Phải.”

“Thế còn hai cô bé?” Kloz vừa hỏi vừa rút laptop từ trong túi xách ra.

“Tôi tìm rồi nhưng không thấy gì cả, chỉ có của hai ông bố thôi.”

Nash tới đứng trước mấy tấm bảng, chăm chú nhìn ba tờ giấy in. “Có biết ai gửi không?”

“Đấy chính là điểm bất thường trong vụ này.”

“Đấy mà là điểm bất thường sao?”

“Tôi vừa nói chuyện điện thoại với người phụ trách mục cáo phó của tờ Chicago Examiner. Bà ấy làm công việc này suốt bốn mươi ba năm qua, đích thân đọc từng bài trước khi in, vì theo lời bà ấy nói thì “dân tình không biết tôn trọng ngữ pháp gì hết,” bà ấy thề là chưa từng trông thấy hai bài cáo phó đăng hồi tuần trước. Nhưng bài hôm nay thì bà ấy nhớ, thậm chí còn nhớ được cả những lỗi sai mà mình đã sửa trước khi đưa in. Nghe tôi đọc hai bài kia, bà ấy cười nhạo và bảo nếu gặp thì bà ấy đã báo cáo lại ngay rồi. Cáo phó được gửi bằng cách điền vào biểu mẫu trên trang web của tờ Examiner, trong số đó có không ít tin giả, chủ yếu là tụi trẻ ranh bày trò chọc phá. Quy định thông thường không cho phép đăng bài khi chưa xác thực lại thông tin. Bà ấy luôn phải xin bản sao giấy chứng tử hoặc liên hệ với nhà tang lễ để xác nhận. Ngoài ra, người gửi cũng phải trả một khoản lệ phí nữa.” Cô bước tới bàn làm việc của mình và ngồi xuống. “Mục cáo phó giúp các báo kiếm được khối tiền đấy. Trong cả ba bài đăng trên, người gửi đều cung cấp thông tin thẻ tín dụng. Lệ phí cho hai bài cáo phó của Reynolds được trả qua cùng một thẻ, là thẻ của vợ ông ta. Còn thẻ dùng để thanh toán cho bài cáo phó giả của Randal Davies là thẻ American Express của Grace Davies. Với hai bài đăng giả, có kẻ nào đó đã điền vào biểu mẫu trên trang web và gửi đi, ngay sau đó hắn xâm nhập vào hệ thống mạng của tòa soạn và sửa mã để chúng trở thành bài “Đã được duyệt”. Hắn qua mặt người phụ nữ này cùng với các biện pháp kiểm duyệt của tòa soạn bằng cách trực tiếp gửi in mà không qua bất kỳ khâu xác thực thông tin nào.”

“Tôi đang xem đoạn mã phía sau biểu mẫu trên trang web của tờ Examiner. Hệ thống của họ thu thập những thông tin mà người dùng không biết, chẳng hạn như hệ điều hành, địa chỉ IP… cùng một vài dữ liệu khác.” Kloz nói, mắt lướt nhanh qua những dòng chữ chạy trên màn hình.

“Người phụ nữ ấy đã gửi cho tôi một tệp chứa tất cả các bài cáo phó được gửi tới tòa soạn trong vòng ba mươi ngày trở lại đây. Trong hộp thư đến của anh chắc cũng có rồi đấy.” Clair bảo Kloz.

“Đã nhận, tôi đang xem đây.”

Nash chăm chú đọc tờ cáo phó giả của Randal Davies. “Bài này được đăng cách đây bốn ngày, tức là trước khi Lili Davies bị bắt cóc.”

Clair gật đầu.

“Nếu vậy, ai mới là nạn nhân đích thực mà hắn nhắm đến? Ông bố hay cô con gái?”

Clair đã dành cả tiếng đồng hồ vừa qua để ngẫm nghĩ về điều anh vừa hỏi, nhưng cô vẫn chưa có câu trả lời. “Tôi nghĩ hắn nhắm đến cả hai, nhưng có lý do riêng cho từng người. Hắn dìm chết cô con gái hết lần này đến lần khác. Đó là điểm chung giữa hai cô bé. Hắn kiên nhẫn dìm chết rồi hồi sinh họ, cứ lặp đi lặp lại như thế cho đến khi vắt kiệt sức lực của họ, với Ella Reynolds là vài tuần, trong khi Lili Davies chỉ ngày một ngày hai. Còn hai ông bố lại bị giết theo cách hoàn toàn khác, hắn ra tay chóng vánh, gần như là không chủ định từ đầu vậy.”

“Không phải không chủ định đâu, nếu hắn đã soạn cáo phó cho họ từ trước.” Nash nói.

“Ừ thì không phải. Đúng hơn là giống một lời tuyên bố.” Clair nói. “Những gì hắn làm với hai cô bé, việc hắn dìm chết họ, đều là để phục vụ cho mục đích riêng.”

“Như thể hắn đang cố gắng học hỏi điều gì đó.”

“Như thể hắn đang cố gắng học hỏi điều gì đó.” Clair tán đồng.

“Nói vậy thì mục tiêu chính của hắn là hai cô bé, còn hai ông bố chỉ là chiêu trò tung hỏa mù?”

Clair đưa tay lên day thái dương. “Không, bọn họ quan trọng hơn thế. Nhưng tôi vẫn chưa hiểu ra lý do.”

“Bố và con gái… vụ này bắt đầu giống 4MK ra phết rồi đấy.” Nash nhận xét.

“Dìm nạn nhân chết đuối không giống cách làm của hắn. Hơn nữa, Bishop luôn chủ trương không giết bố mẹ. Hắn cho rằng họ sẽ đau đớn, khổ sở hơn nhiều khi người đầu bạc phải tiễn kẻ đầu xanh.”

“Có thể hắn đã cải tiến, hoặc cải lùi.”

“Bishop thay đổi cách thức để làm gì chứ?”

“Tôi tìm thấy bản ghi rồi.” Kloz chen ngang. “Trong cả ba trường hợp, địa chỉ IP đều xuất phát từ nhà của các nạn nhân. Điều đó có nghĩa, hai bài cáo phó giả hoặc là được gửi đi từ máy tính trong nhà họ, hoặc là ai đó đã dàn dựng sao cho nhìn bề ngoài có vẻ là như thế.”

“Việc đấy mà cũng làm giả được ư?”

Kloz đặt một ngón tay lên gờ màn hình laptop, trầm ngâm suy nghĩ. “Khó đấy. Không thể hoàn toàn giả mạo IP đầu vào khi sử dụng biểu mẫu trên trang web. Chuỗi ký tự sẽ được ghi lại sau khi dữ liệu rời khỏi máy chủ.”

Clair ném một chiếc bút vào người Kloz. Anh ta không hề biết cô cầm lên lúc nào. Cô càng ngày càng cao tay. Chiếc bút đập vào vai Kloz rồi rơi xuống gầm bàn anh ta.

“Này nhé! Tôi không phiền khi cô ném Nash, nhưng tôi có giới hạn của mình khi cô tấn công tôi đấy.” Anh ta nói.

“Dùng ngôn ngữ toàn dân đi thì không bị ăn đòn.”

Kloz cúi thấp xuống, dùng màn hình laptop làm lá chắn giữa mình và Clair. “Muốn gửi thông điệp bằng địa chỉ IP tại nhà, yêu cầu* phải xuất phát từ bên trong nhà của họ, từ router của họ. Có vài cách để làm được việc này.” Anh ta đếm đầu ngón tay để liệt kê. “Cách thứ nhất: hack máy tính của họ từ xa. Trò này khá khó nhằn. Hung thủ phải xâm nhập bằng cách gửi cho họ mã độc để từ đó mở cửa hậu hoặc tìm ra lỗ hổng trong hệ điều hành. Nếu họ không thường xuyên cập nhật hệ điều hành thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn cho hắn, nhưng vẫn hên xui lắm, vì không thể nói trước liệu có xâm nhập được không và nên làm như thế nào, phải thử mới biết, khá là mạo hiểm đấy. Cách thứ hai: hack Wi-Fi nhà họ. Cách này đơn giản hơn một tí, có thể tiến hành khi đứng trên con phố bên ngoài nhà, chỉ cần dùng một vài công cụ mà ai cũng có thể dễ dàng tải về từ Internet.”

*Chú Thích:

Nguyên văn: Request, là thông tin yêu cầu được gửi từ máy khách lên máy chủ để máy chủ xử lý và trả kết quả hay phản hồi về cho máy khách.

“Nhưng tiếp cận ở khoảng cách gần như thế cũng nguy hiểm lắm chứ.” Nash lý luận.

“Lúc gửi mấy bài này, hắn đã bắt cóc hoặc giết người nào đâu. Vì thế sẽ chẳng ai đề phòng hắn cả. Hắn có thể xâm nhập rồi thoát ra chỉ trong vòng vài phút, nhất là nếu gia đình họ không chịu cập nhật firmware* cho router.”

*Chú Thích:

Firmware, hay trình điều khiển, là những chương trình máy tính cung cấp và kiểm soát quyền điều khiển cấp thấp cho phần cứng của thiết bị điện tử.

“Chẳng ai cập nhật firmware bao giờ. Chúng ta biết được điều đó sau khi ghé cửa hàng Starbucks.”

“Chính xác.” Kloz gật đầu. “Ngoài ra còn phải kể đến tờ báo kia nữa. Đó là cách thứ ba. Hung thủ sẽ gửi cáo phó bằng cách điền vào biểu mẫu, sau đó hack dữ liệu được lưu trên máy chủ của tòa soạn. Khi đã xâm nhập được rồi, hắn sẽ phải thay đổi địa chỉ IP. Đây là cách khó nhất. Tôi mà là hắn thì tôi sẽ chọn hack Wi-Fi.”

“Nhưng làm thế chẳng phải sẽ để lại dấu vết hay sao? Giống như những gì anh tìm được ở Starbucks ấy?” Nash hỏi.

Kloz lại gật đầu. “Trang web của tờ báo không lưu các địa chỉ Mac trong dữ liệu, nhưng router tại mỗi địa điểm thì có. Tôi chỉ cần vào được thôi.”

“Anh có bắt buộc phải vào tận bên trong nhà họ không?” Clair hỏi. “Người ta vừa trải qua quá nhiều chuyện rồi…”

“Tôi có thể đứng ngoài đường, giống như hung thủ đã làm. Không cần thiết phải quấy quả gia đình họ đâu.”

Nash nói: “Bản danh sách cáo phó mà tờ báo gửi đến ấy, chúng ta có thể kiểm tra những cái tên trong đó không? Thử tìm cáo phó của những người chưa có giấy báo tử xem. Biết đâu ta lại gặp may và tìm được nạn nhân kế tiếp trước khi hắn ra tay.”

“Nếu không có số an sinh xã hội hoặc thông tin chuẩn để loại trừ những người không phù hợp thì cũng khó đấy, nhưng tôi vẫn có thể thử một phen.” Kloz nói.

Clair đọc mục phân công nhiệm vụ trên bảng. “Việc lên danh sách bể bơi nước mặn trong vùng có thu được kết quả gì không?”

“Nếu tôi nói có thì cô có hứa từ nay về sau sẽ ngừng ném đồ vào người tôi không?” Kloz hỏi.

“Không.”

“Cô đúng là đồ đàn bà ác nhơn.” Anh ta nói. “Tôi gửi file rồi đấy. Cô mở hộp thư đến sẽ thấy. Chúng ta có thể loại trừ các bể bơi nước mặn được rồi. Thứ nước mà Eisley tìm thấy trong phổi của hai cô bé có nồng độ muối quá cao. Bể bơi thường duy trì nồng độ muối ở mức 0,3%, trong khi nguồn nước mà chúng ta đang tìm có nồng độ khoảng 3,5%, tương đương với nước biển. Dựa vào căn cứ đó, tôi đã khoanh vùng được mười tám cửa hàng bán cá cảnh nước mặn và thiết bị thủy sinh. Tôi cũng gửi danh sách cho cô rồi.”

Clair đứng dậy và cập nhật thông tin lên bảng. “OK, tôi sẽ đảm nhiệm việc kiểm tra những cửa hàng này. Hai anh ghé qua nhà các nạn nhân để thu thập thông tin cần thiết từ router của họ đi. Sau đó chúng ta sẽ báo cáo tình hình cho nhau.”

“Sam mà ở đây thì anh ấy sẽ bảo tôi xin trát của tòa trước khi lấy dữ liệu từ router.” Kloz nói.

Clair nhặt một cây bút khác, lăm lăm trong tay như muốn ném. “Tôi sẽ coi như anh chưa nói ra câu đó.”

BẢNG THỐNG KÊ BẰNG CHỨNG

ELLA REYNOLDS (15 TUỔI)

Được báo mất tích ngày 22 tháng 1

Được tìm thấy ngày 12 tháng 2 tại đầm nước trong Công viên Jackson

Đầm nước đóng băng từ ngày 2 tháng 1 (20 ngày trước khi mất tích)

Được nhìn thấy lần cuối khi xuống xe buýt gần Quảng trường Logan (cách nhà 2 khucách Công viên Jackson 24 kilômét)

Mặc áo khoác đen lúc được nhìn thấy lần cuối

Chết đuối trong nước mặn (tìm thấy trong nước ngọt)

Mặc trang phục của Lili Davies khi được tìm thấy

Đi bộ từ bến xe buýt về nhà mất bốn phút

Thường đến cửa hàng Starbucks ở đại lộ Kedzie. Đi bộ về nhà mất bảy phút.

LILI DAVIES (17 TUỔI)

Bố mẹ = Bác sĩ Randal Davies và Grace Davies

Bạn thân = Gabrielle Deegan

Học tại Học viện Wilcox (trường tư), không đến lớp ngày 12 tháng 2

Được nhìn thấy lần cuối khi rời nhà đến trường (đi bộ) sáng ngày 12 tháng 2 lúc 7:15, mặc áo parka có mũ hiệu Perro, chất vải nylon màu đỏ chần quả trám, mũ len trắng, găng tay trắng, quần jeans tối màu, giày tennis hồng (tất cả đều được tìm thấy trên thi thể Ella Reynolds)

Nhiều khả năng bị bắt vào sáng ngày 12 tháng 2 (khi đang trên đường đi học)

Thời gian gây án ngắn = 35 phút (đi học lúc 7:15 sáng, vào học lúc 7:50)

Trường chỉ cách đó bốn khu nhà

Mãi đến hơn 12 giờ đêm (tức sáng ngày 13 tháng 2) mới được trình báo mất tích

Bố mẹ tưởng con gái làm thêm (tại phòng tranh) sau khi đi học về (cả hai việc đều không xảy ra)

Mặc trang phục của Ella Reynolds khi được tìm thấy

Nhiều lần chết đuối rồi lại được hồi sinh - trong nước mặn

FLOYD REYNOLDS

Vợ: Leeann Reynolds

Bán bảo hiểm, làm việc cho UniMed America Healthcare

Không nợ nần? Theo như lời khai của bà vợ. Hosman kiểm tra.

Bị siết cổ bằng dây mảnh (dây đàn piano?) bên ngoài nhà riêng (trong ô tô)

Xác bị giấu trong người tuyết

Bố của Ella Reynolds

RANDAL DAVIES

Bác sĩ tại Bệnh viện John H. Stroger Jr.

Bố của Lili Davies

Vợ = Grace Davies

Dùng thuốc quá liều - lisinopril (điều trị cao huyết áp)

ĐỐI TƯỢNG TÌNH NGHI

Có thể lái một chiếc xe bán tải màu xám kéo theo một bồn chứa nước: Toyota Tundra 2011

Có thể-làm công việc liên quan đến bế bơi (vệ sinh hoặc bảo trì)

Tìm thấy dấu bốt bảo hộ cỡ 11 ở đằng sau ghế lái ô tô nhà Reynolds (Lexus LS). Dùng để làm điểm tựa?

PHÂN CÔNG NHIỆM VỤ

Băng ghi hình tại-Starbucks (xóa mỗi ngày?) - Kloz

Máy tính, điệnthoại, e-mail của Ella - Kloz

Tài khoản mạng xã hội, lịch sử cuộc gọi và tin nhắn điện thoại, e-mail của Lili (khôngtìm thấy diệnthoại và laptop) - Kloz

Chỉnh rõ ảnh chụp đối tượng trong diệntình nghi lúc lái xe vào công viên - Kloz

Camera của công viên bị nới lỏng? Kiểm tra băng ghi hình cũ - Kloz

Tìm ra hãng xe và dòng xe cửa chiếc ôtô bán tảitrong băng ghi hình? - Kloz

Clair và Sophie đi theo lộtrình dếntrường của Lilithẩm vấn Gabrielle Deegan

Clair và Sophie tới phòngtranh (quản lý - cô Edwins)

Lên danh sách các bể-bơi nước mặn ở Chicagothông qua văn phòng cấp phép-xây dựng - Kloz - Clair đến kiếm tra

Kiểm tra các cửa hàng thủy sinh và đầu mối cung cấp trang thiết bị thủy sinh trong vùng - Clair

Hosman kiểm tra các khoản nợ của nhà Reynolds

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.