Lili
Ngày 2 • 11:36 sáng
Lili co ro ngồi trong góc chuồng, tấm chăn dày quấn quanh người. Tuy đã mặc lại quần áo nhưng cô vẫn không thấy ấm hơn chút nào. Cô run cầm cập không ngừng dù đã đứng trước cửa thông khí của hệ thống sưởi. Ánh mắt cô không ngừng hướng về phía cái cầu thang tăm tối ở góc tầng hầm, tai dỏng lên nghe ngóng tiếng cót két phát ra từ những tấm ván sàn cũ kĩ trong lúc gã đàn ông đi lại ở tầng trên.
Có con nhện bò trên tấm lưới mắt cáo gần chân cô, cô rụt lại, lùi sâu hơn vào góc chuồng.
Lớp bụi li ti từ rầm sàn rơi như mưa theo từng bước chân của người ở trên gác, tựa làn sương mỏng manh la đà trong không gian tranh tối tranh sáng. Lili cố vờ như chúng là những bông tuyết và cô đang ngắm nhìn cảnh tượng ấy qua cửa sổ. Cô cố vờ như mình đã trở về nhà, được an toàn trong phòng riêng, nhưng ảo ảnh ấy tan biến mỗi lần gã đàn ông gào thét.
Điều đó diễn ra rất thường xuyên.
Lời hắn thốt ra không câu nào rõ ràng mà chỉ là những tràng vô nghĩa xa xăm, đôi khi kèm theo tiếng khóc, có lúc lại là tiếng kêu ai oán đầy đớn đau. Chúng phá vỡ khoảng lặng tương đối bình yên bao trùm ngôi nhà, vương vấn khắp không trung, dường như sống trong chính những làn bụi mỏng thi nhau rơi xuống kia.
Những tiếng kêu gào xuất hiện bất ngờ, không có gì báo trước.
Bố cô từng có lần lỡ tay đập búa vào ngón trỏ trong lúc giúp cô đóng một cái chuồng chim để mang tới trường. Ông cũng thét lên đau đớn giống thế, nhưng điều đó không kéo dài lâu, như thể đang kêu thì ông chợt nhận thấy con gái đang nhìn mình nên cắn răng chịu đựng. Tiếng thét thình lình im bặt, chết lặng nơi cổ ông, còn mặt ông thì đỏ bừng.
Nhưng tiếng thét của người trên kia không chấm dứt đột ngột như vậy. Hắn sẽ im hơi lặng tiếng một lúc rất lâu, không đi lại, không phát ra âm thanh nào. Rồi đột nhiên, tiếng gào thét xé toạc không gian trong nhà chẳng khác nào lưỡi dao sắc lẹm và vẫn còn lẩn khuất đâu đây khi chúng hóa thành những tràng nức nở.
Lili không biết điều gì đã khơi mào cho những tiếng kêu ấy. Cô cũng không muốn biết. Dù là gì đi nữa, mong rằng hắn cứ giữ lại thứ đó ở trên kia.
Suốt một tiếng vừa qua, gã đàn ông chỉ xuống đây đúng một lần. Hắn đổ cái xô để sẵn cho cô đi vệ sinh, tráng sạch trong chậu giặt rồi lại đặt vào cái chuồng nhốt cô. Sau đó hắn liếc ly sữa vẫn còn nguyên với con ruồi nổi lềnh phềnh bên trong, cầm lấy rồi mang lên tầng. Hắn làm tất cả những việc đó mà không hé răng lấy nửa lời. Nhưng trông hắn nhợt nhạt như người chết. Khi bốn mắt giao nhau, Lili không kìm được và phải quay đi, cô không muốn nhìn hắn. Không hiểu sao như thế lại khiến hắn nấn ná lâu hơn. Nếu không bị nhìn, hắn có vẻ thoải mái nhìn cô hơn, thậm chí nhìn như thôi miên. Ai biết được hắn đang nghĩ gì trong đầu.
Khi hắn trở lại, Lili sẽ không quay đi mà đối mặt với hắn, thậm chí bình phẩm về vết thương của hắn. Biết đâu bằng cách đó hắn sẽ bỏ đi sớm hơn.
Nhiều cậu con trai Lili quen cũng cư xử hệt như thế.
Những đứa bạo dạn có thừa thì chẳng ngại nhìn cô. Có đứa còn cố ý để cô biết. Nhưng những anh chàng thỏ đế thì khác, bọn họ có thể nhìn đấy, nhưng ngay khi cô cảm nhận được và ngoái sang phía họ, họ lập tức quay đi, hướng sự chú ý vào việc khác, vờ như cô không tồn tại. Gabby bạn cô lại coi đó như một trò chơi, luôn lật tẩy những cậu trai nhát cáy và khiến họ muối mặt mỗi khi cô nàng bắt quả tang có đứa nhìn mình.
Ở lớp cô có cậu bạn Zackary Mayville nổi tiếng nhút nhát. Tuần trước, Gabby bị ghép cặp với cậu ta trong tiết khoa học. Để trêu ngươi anh chàng, Gabby cởi hai cúc áo sơ mi, sao cho mép áo lót chỉ lấp ló lộ ra khi cô cúi người. Mỗi lần như thế mặt anh chàng lại đỏ như gấc, mắt vẫn liếc đấy nhưng kín đáo thôi để người ta không biết, chẳng hiểu Gabby làm thế nào giữ được vẻ mặt tỉnh bơ suốt cả tiếng đồng hồ, chứ Lili thì chịu. Cô không thể ngừng cười, suýt nữa không hoàn thành được bài tập. Cô phải…
Đột nhiên Lili nghe thấy tiếng chân trên cầu thang. Gã đàn ông xuất hiện.
Hắn đã thay đồ. Hắn mặc quần jeans đen, áo len đỏ sẫm, vẫn đội cái mũ len đen lúc trước. Khi tới bậc thang dưới cùng, hắn ngồi xuống, lần này hắn chăm chú nhìn cô.
Mới phút trước Lili còn tự nhủ mình sẽ đáp trả cái nhìn của hắn, cô sẽ đối mặt với hắn bằng ánh mắt không khoan nhượng, không sợ hãi. Cô sẽ khiến hắn chột dạ. Nhưng rốt cuộc cô lại không làm được. Thay vào đó, cô quay đi. Cô nhìn đăm đăm xuống sàn bê tông, theo dõi hắn qua khóe mắt.
Hắn ngồi đó khá lâu, chí ít cũng phải hai mươi phút, thở từng nhịp hổn hển xen lẫn những tiếng khò khè. Cuối cùng, khi chịu mở lời, giọng hắn vang lên rất khẽ. “Xin lỗi nếu tôi khiến cô hoảng sợ. Có những lúc rất đau.”
Lili muốn hỏi hắn nói thế nghĩa là sao, nhưng lại thôi. Thay vì vậy, cô tiếp tục giữ im lặng.
“Có những lúc…” Hắn nói tiếp. “Tôi cảm thấy mắt mình như bị ai đó dùng hết sức bình sinh bóp chặt đến mức tưởng chừng sắp nổ tung. Tôi có thuốc, nhưng uống vào thì khó mà tập trung, khó mà suy nghĩ sáng suốt được, trong khi lúc này tôi lại đang cần phải tập trung. Tôi cần giữ được sự tỉnh táo.”
Lili muốn hỏi han, muốn biết hắn đang gặp chuyện gì, nhưng rốt cuộc cô vẫn giữ kín những suy nghĩ ấy cho riêng mình. Cô sẽ không nói với hắn.
Hắn đưa tay lên gãi đầu qua lớp mũ len rồi đứng dậy. “Đến lúc thử lại rồi.”