Porter
Ngày 4 • 3:42 sáng
Sarah ngồi vào chỗ cạnh cửa sổ.
Trông cô mệt mỏi rã rời.
Porter thả mình xuống ghế kế bên, rồi anh chợt nhận ra mình đang ngồi đè lên dây an toàn nên lại nhổm dậy để tìm hai đầu dây. Sau đó anh ngồi xuống, cài khóa và kéo đầu dây để thắt cho chặt.
Sarah quan sát anh với nụ cười trên môi. “Anh thực sự cho rằng cái dây bé tẹo, yếu xìu kia có tác dụng tí ti ông cụ gì nếu chẳng may cái máy bay này đâm đầu xuống đất ở đâu đó tại Alabama chắc?”
“Tôi không muốn bị mấy cô tiếp viên mắng. Đôi lúc, nếu cô cư xử lịch thiệp với họ và tuân thủ đầy đủ các quy định trên máy bay, họ sẽ cho cô hẳn một lon soda thay vì chỉ một cốc.”
Cô há miệng định nói gì đó nhưng rồi lại đổi ý, ngả người ra lưng ghế và nhắm mắt. “Khi nào đến nơi thì đánh thức tôi nhé, Thanh tra Sam Porter.”
“Cảm ơn cô.”
“Vì điều gì?”
“Vì đã đồng hành cùng tôi. Tôi đã tưởng mình muốn xử lý vụ này một mình, nhưng có cô bên cạnh vẫn tốt hơn.” Anh nói.
“Trên đời có rất ít thứ làm một mình tốt hơn nhiều mình.”
“Tôi cũng bắt đầu nhận ra điều ấy rồi.”
“Tôi vui vì có thể giúp đỡ anh.” Cô nói bằng giọng uể oải. “Chắc là trừ bánh.”
“Gì cơ?”
“Có lẽ bánh là món ăn một mình thì tốt hơn. Tôi muốn ăn bánh nữa.”
“Tôi không biết là họ có bán bánh đây.”
“Không phải ở trên máy bay, có lẽ để sau khi hạ cánh. Lúc nào cũng nên có bánh.”
“Ngủ ngon nhé, cô Werner.”
Bằng cách nào đó, cô làm đúng như vậy, ngủ thiếp đi khi cửa cabin còn chưa kịp đóng lại.
Chỉ khoảng hai phần ba số ghế trên chuyến bay là có khách. Chỗ bên cạnh anh chẳng có ai ngồi.
Sam chờ cho tới khi máy bay cất cánh xong rồi mới bật ngọn đèn nhỏ phía trên đầu, mở trang đầu tiên trong cuốn sổ, những dòng chữ của Bishop khiến mọi thứ quanh anh như tan vào hư không.