Người đội mũ len đen
Ngày 3 • 2:05 chiều
Người đội mũ len đen dẫn hai thiếu niên vào trong và đề nghị cất áo khoác cho họ. Cậu con trai cởi áo rồi đưa cho hắn. Cô gái thì không. Cô thậm chí còn không mở phéc-mơ-tuya.
Hắn mỉm cười với cả hai. “Chú đang định pha sô cô la nóng. Các cháu uống cùng chú cho vui nhé? Những hôm lạnh mà được cốc sô cô la nóng thì còn gì bằng. Chúng ta vào bếp ngồi cho thoải mái, sau đó hai cháu có thể nói cho chú nghe về hệ phái của mình.”
Hắn không đợi nghe câu trả lời mà cứ thế quay người đi ra hành lang ngắn thông với bếp. Cậu trai theo sau, cô gái đi cuối cùng. Tiếng chân của cô, sự do dự ẩn trong đó, mới là thứ hắn chú ý lắng nghe. Cô đi đôi bốt đế cứng.
Khi vào trong bếp, hắn kéo ra hai cái ghế kê cạnh bàn. “Hai cháu ngồi đi, cứ tự nhiên nhé. Chỉ một phút là xong thôi.”
“Chú tốt quá.” Cậu con trai nói.
Qua khóe mắt, gã đàn ông mũ đen quan sát cậu ta kéo ghế ra xa hơn chút nữa cho cô gái. Cô liếc cậu ta một cái rồi ngồi xuống. Cô khẽ nói “Cảm ơn”.
“Các cháu cho chú biết tên được không?”
Hắn lấy từ trong cái tủ phía trên bếp ra một cái ấm sâu lòng bằng đồng, đổ ít sữa vào rồi bắc lên bếp ga. Ngọn lửa xanh nhảy nhót dưới đáy ấm.
“Cháu là Wesley Hartzler, còn đây là bạn cháu, Kati Quigley.” Cậu con trai nói, đặt mấy tài liệu lên bàn rồi gập hai bàn tay lại.
Tạp chí Tháp Canh và Tỉnh Thức.
“Nhân chứng Jehovah à?”
“Chú cũng biết ạ?” Cô gái hỏi. Tay cô cũng đặt lên bàn nhưng vẫn đi đôi găng dày, ngón tay liên tục động đậy vì căng thẳng.
Giọng nói của cô thật ngọt ngào. Trong trẻo như tiếng chuông pha lê.
Hắn mở ngăn kéo bên trái, lấy ra cái thìa gỗ to rồi bắt đầu khuấy sữa. “Chú biết đến những lời dạy của Chúa với nhiều hình thức khác nhau. Nhưng phải thú thật, thành viên của Nhân chứng đến các gia đình để truyền giáo hầu hết là những người lớn tuổi hơn các cháu nhiều.”
“Chúng cháu đã mười sáu rồi ạ. Tuổi này đủ chín chắn để truyền bá tư tưởng chứ chú.” Cậu ta nói.
“Wesley, phải không nhỉ?”
“Dạ vâng.”
“Chú không thể không đồng ý với cháu. Giới trẻ ngày nay có rất nhiều điều đáng để người lớn học tập, thế mà các cháu lại hay bị xem nhẹ.”
Hắn đem đến ba cái cốc có quai, tìm hộp bột ca cao tổng hợp pha nóng hiệu Godiva vẫn cất ở cái tủ phía trên bếp, xúc vào mỗi cốc một phần thật đầy. Khi sữa bắt đầu sôi lăn tăn, hắn rót đều vào ba cốc, sau đó cho thêm một giọt vani. “Ngày xưa mẹ chú cũng pha ca cao và cho thêm vani như thế này. Bao nhiêu năm rồi mà chú vẫn không bỏ được thói quen ấy. Vani mang đến chút bí ẩn, hứa hẹn điều gì đó đặc biệt.”
Hắn đặt hai cốc ca cao lên bàn cho hai vị khách, sau đó lấy cốc thứ ba cho mình và quay lại bàn. Hắn ngồi xuống, mỉm cười với họ. “Thời nay, việc truyền giáo chắc khó khăn, vất vả lắm. Có quá nhiều người lầm đường lạc lối. Hẳn là rất nản.”
“Chú theo tôn giáo nào vậy ạ, thưa chú…?” Kati Quigley hỏi. Cô tháo găng ra rồi ấp hai tay lên cốc. Hắn nhận thấy cô không uống.
“Các cháu cứ gọi chú là Paul.” Hắn mỉm cười với cô và nhấp một ngụm ca cao.
“Giống tên của vị tông đồ.” Wesley nói, sau đó cũng uống cốc ca cao của mình.
“Đúng vậy.” Hắn đưa ống tay áo lên lau miệng. “Có thể nói, chú tìm hiểu khá kĩ những vấn đề liên quan đến tôn giáo. Chú học hỏi từ nhiều nguồn, chỗ này một ít, chỗ kia một ít. Chú nhận thấy rằng những điều mình tự khám phá cũng giúp khai sáng con người chẳng kém gì thánh kinh.”
“Hội đường của chúng cháu chỉ cách đây khoảng hơn một cây số. Chú nên đến tham dự. Chúng cháu thường tổ chức các buổi nhóm họp mở vào tối thứ Bảy hằng tuần, bắt đầu từ tám giờ và chỉ kéo dài khoảng một tiếng thôi. Cháu tin mọi người đều rất muốn lắng nghe quan điểm của chú đấy.” Wesley uống một ngụm ca cao nữa. Một giọt đọng lại bên khóe miệng cậu ta. “Ca cao ngon lắm ạ.”
Bên cạnh cậu ta, Kati bỗng nhiên giật mình, nheo mắt nhìn bạn.
Cậu ta vừa đá vào chân cô dưới gầm bàn sao?
Wesley tiếp tục nói. “Sau buổi hội họp, thường thì mọi người sẽ cùng nhau thưởng thức bánh trái và một số món ăn nhẹ. Chú có thể chia sẻ công thức làm món ca cao nóng của mình.”
“Nghe có vẻ hấp dẫn quá.”
Kati đưa cốc lên môi. Hắn nhìn cô ngửi ngửi món đồ uống nóng hổi. Cô dè dặt uống một ngụm nhỏ. “Ừmm… ca cao ngon tuyệt.” Cô đặt lại cốc xuống bàn, xoay chiếc cốc vài lần rồi thả tay lên lòng.
“Các cháu thích là chú vui rồi.”
“Chú có gia đình không ạ, chú Paul?” Kati hỏi.
“Chú có đứa con gái bằng tuổi cháu. Đôi lúc con bé cũng hơi rụt rè, nhút nhát.”
“Ồ, cháu thực ra không nhát đâu.”
“Không ư?”
Kati lắc đầu, lại nhấp thử một chút ca cao nóng. Hắn không biết cô có uống thật không hay chỉ đưa lên miệng giả vờ như đang uống.
“Kati một khi đã quen thì sẽ nói suốt ngày đấy ạ.” Wesley chen vào.
“Con gái chú đâu ạ? Bạn ấy có nhà không chú?” Kati đảo mắt nhìn quanh bếp.
“Nó đang nằm nghỉ ở trên gác. Dạo này con bé không được khỏe.”
“Cô nhà thì sao ạ?”
Gã đàn ông đội mũ len đen cụp mắt xuống. “Vợ chú mất khi sinh con bé. Nhiều chuyện… phức tạp lắm.”
“Chúa có…”
Hắn xua tay với cô. “Chú hiểu rất rõ Người có những lý do thần bí của riêng mình.”
“Tất cả đều là thử thách. Người đang thử thách chú. Thử thách đức tin của chú.” Wesley nói.
“Rất có thể là thế, nhưng nghĩ theo hướng đó cũng chẳng làm nỗi đau vợi đi chút nào. Hai cháu đã bao giờ mất đi người thân chưa? Một người vô cùng quan trọng đối với các cháu ấy?”
Wesley và Kati đưa mắt nhìn nhau, sau đó lắc đầu.
“Các cháu còn trẻ quá. Hy vọng rằng sẽ rất, rất lâu nữa các cháu mới phải nếm trải những nỗi đau như thế. Hy vọng rằng Chúa không có lý do gì để chú ý đến ai trong hai cháu. Còn nếu có, hy vọng cháu sẽ gặp Người vào một ngày tươi đẹp.”
“Ngày nào cũng là ngày tươi đẹp khi có Chúa ở bên.” Wesley đáp.
“Ừ… có lẽ vậy.”
“Chú sẽ dẫn theo con gái đến Hội đường Vương quốc chứ ạ?” Kati hỏi.
Hắn mỉm cười với cô. “Chú tin con bé không mong gì hơn thế.”
Wesley uống nốt chỗ ca cao nóng và làm bộ khoa trương đặt cái cốc rỗng lên bàn. “Ừm, chú Paul này. Có lẽ xin phép chú cho chúng cháu lên đường tiếp thôi. Hôm nay chúng cháu còn phải ghé qua nhiều nhà nữa.” Cậu ta đẩy tập sách nhỏ sang bên kia bàn. “Địa chỉ hội đường của chúng cháu có in ở mặt sau đấy ạ. Như cháu có nói với chú ban nãy, nó nằm cách đây không xa. Chúng cháu rất mong được gặp chú. Chú và con gái chú.”
Gã đàn ông đội mũ len đen uống nốt chỗ ca cao rồi đưa tay gãi vết thương bên đầu. Cơn đau nhức nhẹ lại bắt đầu dậy lên từ đó. “Wesley này, cháu nói xem, Nhân chứng Jehovah cho rằng điều gì sẽ xảy ra với linh hồn sau khi chết?”
Wesley đang nhổm dậy. Cậu ta đưa mắt nhìn Kati rồi lại ngồi xuống. “Chúng cháu tin rằng khi thể xác chết đi thì linh hồn cũng chết theo, đó là sự trừng phạt dành cho những tội lỗi mà Adam và Eva phạm phải khi xưa.”
“Vậy là, không có thiên đàng? Cũng chẳng có địa ngục?”
“Ồ, thiên đàng thì có, nhưng Chúa chỉ cho phép linh hồn của một trăm bốn mươi bốn ngàn người được lên đó cùng Người, được trị vì dưới sự chở che của Đấng Christ, để chung tay dựng xây thiên đàng nơi trần thế.”
“Thế những linh hồn còn lại thì sao?”
Kati khoanh tay trước ngực. “Trong sách Sáng thế chương ba, câu mười chín, Chúa có nói rằng: “Rồi ngươi sẽ trở về với đất, bởi từ đất mà ngươi được sinh ra. Thân là đất nên lại về với đất”.”
“Vậy là không có hy vọng.” Hắn khoát tay ra hiệu quanh phòng. “Dù có tất cả những thứ này, ta vẫn chẳng là gì ngoài cát bụi. Tất cả những người ta yêu thương, chẳng là gì ngoài thức ăn cho sâu bọ, cây cối.” Hắn nghe thấy cơn giận bắt đầu âm ỉ trong giọng nói của mình và cố đè nén lại. “Thế thì có lẽ chúng ta đành phải cố gắng sống cho đức hạnh với hy vọng được góp mặt trong số một trăm bốn mươi bốn ngàn con người kia thôi.”
Wesley đẩy tập sách lại gần hắn hơn. “Chú hãy tham gia cùng chúng cháu, hãy truyền bá tư tưởng của hội, điều đó mang lại hy vọng tươi sáng nhất. Không bao giờ là quá muộn cả.”
Gã đàn ông đội mũ len đen cầm lấy cái cốc rỗng của mình. “Chú không biết nữa. Đối với một số người trong chúng ta, có thể là đã quá muộn rồi.”
Hắn vung tay lên cao theo hình vòng cung, rồi giáng cái cốc vào bên đầu Wesley. Cú đập khiến chiếc cốc sứ vỡ toác, cái quai nhỏ lủng lẳng trên ngón trỏ của hắn khoảng một giây trước khi rơi xuống mặt bàn. Wesley nghiêng người ngã vật ra sàn, ghế cũng đổ theo.
Kati đờ người mất mấy giây để định hình những gì vừa xảy ra, mắt cô trợn tròn, dán chặt vào cậu con trai nằm trên sàn cạnh chân mình. Cô cứ nhìn chằm chằm như thể một người đang say mê xem một chương trình truyền hình hấp dẫn, trí não cô không chịu chấp nhận những điều cô vừa chứng kiến.
Gã đàn ông đội mũ len đen lợi dụng lúc đối phương còn đang do dự để nhào đến, túm lấy cổ áo khoác của cô.
Kati gạt tay hắn khiến hắn phải buông, cô hất chỗ ca cao nóng còn lại vào mặt hắn, sau đó quay ngoắt người chạy ra hành lang để tới cửa chính.
Chất lỏng khiến mắt hắn và vùng da thịt mềm bên dưới bỏng rát. Hắn mặc kệ. Hắn không cảm thấy gì hết. Hắn nhào qua cái ghế và đuổi theo cô. “Kati! Cháu yêu? Chưa ai dạy cháu rằng rời bàn mà không xin phép là rất bất lịch sự à?”
Cô chạy đến cửa trước và kéo quả nắm, luống cuống vặn chốt khóa.
Chìa khóa đang nằm trong túi hắn.
Cô đấm cả hai tay lên cửa. Cô gào thét. Hắn hầu như không nghe thấy cô. Tiếng kêu của cô xa xôi như thể cất lên từ dưới nước. Kati quay lại, áp lưng vào cửa. “Xin ông…”
Hắn sờ lên vết thương trên đầu. Khi hạ tay xuống, hắn thấy tay mình đẫm máu tươi. Hắn tưởng tượng ra cảnh máu từ từ thấm vào lớp đất mới đào trong một nghĩa địa hoang tàn.
“Đừng mà…”
Đầu cô kêu đánh cộp một tiếng rất vang khi bị hắn đập mạnh lên cánh cửa gỗ cứng, trán cô hằn vệt máu đỏ nơi đầu ngón tay hắn chạm vào.