Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 118 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

❊ ❊ ❊

Porter

Ngày 2 • 2:21 sáng

Đây hóa ra là một ngôi nhà làm bằng đá vôi nằm trên phố King Drive ở khu Bronzeville.

Lúc gọi điện, Rodriguez không nói rõ, chỉ bảo rằng vụ mất tích này có liên quan tới thi thể cô bé được tìm thấy trong công viên ban tối, và Porter nên đến tận nơi.

Porter đỗ chiếc Charger phía sau chiếc Chevy của Nash trên phố rồi lội qua đống tuyết bên đường để đến với ngôi nhà nằm ở góc phố. Anh không cần phải gõ cửa. Một sĩ quan mặc đồng phục đứng ở cửa trước nhận ra anh và ra hiệu mời anh vào. Bước vào bên trong, anh thấy Nash và một phụ nữ lạ mặt ngồi ở phòng khách phía bên trái lối vào. Đứng cạnh Nash là người đàn ông gần năm mươi tuổi có mái tóc muối tiêu, dáng người khỏe khoắn, mặc quần jeans và áo khoác thể thao vải tweed. Còn một phụ nữ nữa đang ngồi trên xô pha với tờ khăn giấy đã bị vò nát trong tay, đây hẳn là vợ của người đàn ông kia.

Người phụ nữ ngồi cạnh bà ta đứng dậy khi Porter bước vào. “Thanh tra Porter phải không? Tôi là Sophie Rodriguez thuộc Ban Tìm kiếm Trẻ em Mất tích. Cảm ơn anh đã đến. Tôi biết là lúc này đã khuya rồi.”

Porter bắt tay cô và đưa mắt quan sát căn phòng.

Những ngôi nhà làm bằng đá vôi ở Bronzeville chủ yếu được xây dựng vào khoảng đầu thế kỷ hai mươi. Ngôi nhà này đã được trùng tu vô cùng tỉ mỉ, giữ lại những phào nẹp và đồ đạc cố định nguyên bản. Thảm trải sàn nhìn thì có vẻ giống hàng thật nhưng chắc chắn chỉ là bản sao cao cấp của tấm thảm gốc. Đồ cổ được bài trí khắp nơi trong nhà.

Người đàn ông ban nãy nói chuyện với Nash chìa tay ra. “Tôi là bác sĩ Randal Davies, còn đây là vợ tôi, Grace. Cảm ơn anh rất nhiều vì đã tới đây lúc muộn thế này.”

Ông ta ra hiệu mời anh ngồi xuống cái ghế bên cạnh xô pha.

Porter khước từ. “Đêm nay đã khá vất vả rồi. Tôi xin phép đứng cho thoải mái.”

“Vậy anh dùng cà phê nhé?”

“Vâng. Cho tôi tách cà phê đen cũng được.”

Bác sĩ Davies xin phép rồi bước ra ngoài hành lang.

Porter liếc nhìn Rodriguez, cô đã ngồi lại vào chỗ của mình trên xô pha.

“Cơ quan tôi nhận được cuộc gọi của bà Davies lúc hơn mười hai giờ đêm, khi bà ấy không thấy con gái về nhà.” Rodriguez nói.

Bà Davies ngước lên nhìn bằng cặp mắt đỏ hoe, sưng mọng. “Lili làm thêm tại một phòng tranh ở trung tâm thành phố. Thứ Năm hằng tuần, sau khi tan học con bé sẽ tới thẳng đó làm rồi bắt Uber về khi phòng tranh đóng cửa lúc mười một giờ. Con bé luôn về đến nhà lúc mười một rưỡi. Nếu vì lý do nào đó phải về muộn, nó sẽ nhắn tin cho tôi, nó biết vợ chồng tôi sẽ lo nên lúc nào cũng nhắn tin báo trước. Con bé là đứa có trách nhiệm, đây là công việc đầu tiên nó làm, và nó biết bố mẹ lo lắng cho mình…” Bà ta dùng khăn giấy chấm nước mắt. “Đến mười một giờ bốn mươi lăm mà vẫn không nhận được tin nhắn nào của con bé nên tôi gọi cho nó, nhưng cuộc gọi chuyển vào hộp thư thoại. Sau đó tôi gọi đến phòng tranh và hỏi cô Edwins, quản lý của con bé. Cô ấy nói không thấy Lili đến làm. Cô ấy có gọi cho con bé vài lần nhưng cũng chỉ thấy chuyển sang hộp thư thoại. Không có tiếng đổ chuông mà chỉ toàn thông báo hộp thư thoại. Tôi biết điều đó nghĩa là di động của con bé đã tắt, như vậy thật không giống tính nó chút nào. Nó không bao giờ tắt máy cả. Nó biết tôi lo lắng. Sau đó tôi lại gọi cho Gabby bạn thân của con bé…”

“Họ của Gabby là gì?” Porter hỏi.

“Deegan. Gabrielle Deegan. Tôi đã đưa thông tin liên hệ của cô bé ấy cho cộng sự của anh rồi.” Vừa nói, bà ta vừa đưa mắt nhìn Rodriguez. Porter không đính chính lại.

Bà Davies nói tiếp. “Gabby bảo cả ngày nay nó không hề gặp bạn. Lili không đi học, mà cũng chẳng trả lời tin nhắn. Con bé đâu phải là người như thế, anh biết đấy. Nó luôn đạt điểm A, chẳng bao giờ nghỉ học kể từ năm lớp Bốn, đợt nó bị thủy đậu.” Bà Davies ngừng lại, chăm chú nhìn Porter. “Anh là vị thanh tra truy bắt… Chúa ơi, anh cho rằng 4MK đã bắt con gái chúng tôi sao? Có phải vì thế mà anh có mặt ở đây?” Cặp mắt bà ta trợn tròn, ầng ậng nước.

“Vụ này không phải do 4MK làm đâu.” Porter trấn an bà ta, dù bản thân anh cũng không dám chắc chắn. “Tại thời điểm này, chúng ta chưa có cơ sở để cho rằng con gái ông bà bị bắt cóc.”

“Con bé sẽ không đời nào biến mất như vậy.”

Porter tìm cách chuyển chủ đề. “Cô bé học trường nào?”

“Học viện Wilcox.”

Bác sĩ Davies quay lại phòng, đưa cho Porter tách cà phê nghi ngút khói rồi tới đứng bên xô pha cạnh vợ. “Tôi biết anh đang nghĩ gì, và như tôi đã nói với các cộng sự của anh, Lili không có bạn trai. Con tôi sẽ không trốn học, trốn làm lại càng không, nó thích phòng tranh đó lắm. Đã xảy ra chuyện chẳng lành rồi. Di động của con bé có kích hoạt tính năng “Tìm iPhone”, nhưng lại không hiện trên tài khoản của chúng tôi. Tôi gọi đến tổng đài Apple, họ nói điện thoại của con bé đã ngắt mạng. Con gái chúng tôi sẽ không tắt máy như thế đâu.”

Nash đằng hắng. “Bà Davies này, bà có thể nói cho Thanh tra Porter biết hôm nay Lili mặc trang phục gì khi bà trông thấy cô bé lần cuối không?”

Bà Davies gật đầu. “Chiếc áo khoác yêu thích của nó, một chiếc parka* Perro màu đỏ, mũ trắng và găng tay cùng bộ, quần jeans tối màu. Những ngày trời lạnh, Lili đến trường rồi mới thay đồng phục. Sáng nay con bé ghé qua bếp chào tôi trước khi đi học. Nó mặc chiếc áo khoác yêu thích ấy, chiếc áo nó mua ở Barneys sau khi lãnh tháng lương đầu tiên. Nó tự hào về chiếc áo đó lắm.”

Rodriguez mím môi.

Porter không nói gì.

*Chú Thích:

Áo parka là loại áo khoác dày có nguồn gốc từ áo chống rét của người Eskimo. Áo dài từ hông đến đầu gối, thường có mũ và lớp lót lông bên trong để tạo sự ấm áp cho người mặc.

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.