Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 133 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 57

❊ ❊ ❊

Người đội mũ len đen

Ngày 3 • 1:35 chiều

Gã đàn ông đội mũ len đen đưa tay lên thái dương và ấn chặt. Muôn vàn ý nghĩ nện ầm ầm trong đầu hắn, vẫy vùng tìm cách thoát ra, khiến hắn đau đớn. Đau vô cùng. Hắn không hề nhận ra mình lại vừa gào thét, cho tới khi âm thanh ấy dần tắt lịm trên môi, chút nước dãi rỉ xuống cổ áo nỉ hắn đang mặc. Hắn mở mắt, ánh sáng ngoài cửa sổ lập tức tràn vào, cứa lên đồng tử của hắn, võng mạc của hắn, một cơn đau nữa lại ập đến, trùm lên cơn đau vừa mới đây.

Hắn lóng ngóng cạy nắp lọ thuốc kê toa đang cầm trong tay trái, cái nắp trắng có chức năng chống trẻ nhỏ cứ trượt khỏi những ngón tay nhẫy máu, phải cố đến lần thứ ba hắn mới mở được. Hắn dốc ra hai viên, bỏ vào miệng rồi nuốt chửng, viên thuốc khô như phấn sàn sạn trôi xuống họng.

Cái lọ rơi xuống mặt bàn, chỗ thuốc còn lại đổ ào ra trên những bức vẽ của hắn, vài viên lạch cạch lăn xuống sàn. Hắn mặc kệ.

Hắn cúi nhìn bàn tay trái, nhìn những ngón tay lấm máu. Hắn gãi vết mổ trên đầu đến tứa máu, vậy mà vẫn chưa đủ. Khi hắn ngừng gãi, cảm giác nhẹ nhõm thoáng qua trong một hoặc có thể là hai giây. Sau đó cơn ngứa lại nổi lên, bắt đầu từ tai trái rồi lan dần ra phía sau đầu, như thế có đến hàng ngàn con côn trùng nối đuôi nhau di chuyển trong cuộc hành quân chết chóc dưới da hắn, chui sâu vào đầu hắn.

Lũ côn trùng gặm nhấm suy nghĩ của hắn. Giờ hắn hiểu ra rồi. Chúng ăn những ký ức của hắn để tồn tại. Chính vì thế việc ghi nhớ mọi thứ với hắn mới khó khăn đến vậy. Chúng ngốn ngấu và sinh sôi nảy nở, mức độ ngứa ngáy tỉ lệ thuận với số lượng côn trùng, hồi đầu chỉ đôi ba con, nhưng giờ thì nhiều không kể xiết.

Hắn với lấy cái điện thoại nhưng vồ hụt. Hắn chộp lấy nó và nhấn số máy đầu tiên được cài đặt trong danh sách gọi nhanh, số máy của người đó. Số máy duy nhất hắn có. Đầu dây bên kia vang lên một hồi chuông, rồi hai hồi, ba hồi…

Thuê bao quý khách vừa gọi hiện chưa đăng ký dịch vụ hộp thư thoại, vì vậy tạm thời không thể nhận tin nhắn thoại. Xin quý khách vui lòng gọi lại sau.

Hắn nhấn nút kết thúc, sau đó gọi lại lần nữa. Ba hồi chuông…

Thuê bao quý khách vừa gọi hiện chưa đăng ký…

Hắn ngắt máy. Hắn muốn ném bay cái điện thoại sang bên kia. Hắn muốn chứng kiến cảnh món đồ nhựa rẻ tiền vỡ tan thành muôn mảnh khi đập vào tường. Nhưng hắn không làm vậy. Hắn không thể.

Hắn cần một đứa con gái khác.

Hắn cần người đó mang đến cho hắn đứa con gái khác.

Đứa có thể nhìn thấy được. Đứa sẽ sớm nhìn thấy được.

Mọi vật xung quanh hắn trở nên rõ nét hơn khi thuốc bắt đầu có tác dụng, hắn nhìn bức tranh đang đặt trước mặt mình. Hắn nhớ chính tay hắn đã vẽ bức tranh này, cảnh con gái hắn đạp xe trên vỉa hè bên ngoài nhà. Chuyện xảy ra cách đây chưa lâu lắm, mới mùa thu năm ngoái chứ đâu xa, vào quãng thời gian những chiếc lá đầu tiên lìa cành. Nhưng bức tranh không chính xác, chiếc xe đạp phải là màu đỏ mới đúng. Bàn tay phải của hắn nắm chặt cái áo len mềm mại của con gái. Hắn không nhớ mình đã nhặt lên khi nào, chỉ biết rằng lúc này đây, cái áo đang bị vo viên trong tay hắn, ngón trỏ chọc vào phần cổ áo bé nhỏ.

Hắn đưa cái áo lên mũi ngửi.

Không thấy mùi gì cả.

Hắn không biết chính xác khứu giác rời bỏ hắn từ bao giờ, chỉ biết là mới đây thôi, có lẽ chỉ vài ngày trước.

Con bé biến mất cùng với các giác quan của hắn, suy nghĩ của hắn, ký ức của hắn, trong lúc đó lũ côn trùng mặc sức đánh chén.

Bới đống đồ nằm la liệt trên bàn, hắn tìm thấy cây bút dạ màu đỏ và mở nắp ra. Hắn dè dặt hạ đầu bút lên giấy, nhắm vào phần khung xe bằng kim loại. Hắn biết cơn run rẩy thế nào cũng xuất hiện, và hắn chờ đợi điều đó, máu dồn lên khiến mặt hắn nóng bừng trong lúc cảm giác hồi hộp dần tích tụ dưới da thịt. Đầu bút chạm xuống mặt giấy, tay hắn vẫn vững khi hắn thận trọng đi từng nét. Nước mắt cứ thế ứa ra trong lúc hắn tô màu bức vẽ, tay hắn đã tìm lại được cảm giác ngày xưa, vững vàng và đầy tự tin. Những giọt lệ rơi trên bức tranh, trên hình cô con gái cưỡi chiếc xe đạp mới coóng.

Từ dưới tầng hầm vọng lên một tiếng kêu nghẹn ngào, nhưng hắn mặc kệ.

Hắn căm ghét đứa con gái đó vì những gì cô ta đã làm.

Không còn toàn vẹn.

Không thể thấy được.

Một kẻ vô dụng.

Cô ta sẽ phải trả giá cho những tội lỗi của mình. Cô ta sẽ bị thiêu cháy.

Tô xong chiếc xe đạp, hắn chuyển sang tô cái áo len, giống hệt với cái áo hắn đang cầm trên tay. Áo len màu đỏ, luôn là như thế. Hắn tô cái áo bằng những nét bút thận trọng của ngày xưa, trước khi tất cả những chuyện này xảy ra, khi mọi thứ vẫn tốt đẹp.

Ngay cả cơn ngứa cũng qua rồi. Tuy chưa hết hẳn nhưng đã dịu đi nhiều, hắn tự nhủ sẽ không gãi lên vết mổ ấy nữa. Không thể mạo hiểm khiến vết thương lại toác ra.

Một tiếng rên lại vọng lên từ tầng hầm, lần này to hơn, rõ hơn.

Cảm giác ngứa ngáy nhói lên chỉ một giây. Chưa đến mức phải gãi. Hắn sẽ không gãi.

Hắn tô nốt cái áo len rồi với lấy cây bút dạ màu xanh dương để tô bầu trời. Trời thu ở Chicago thường xám xịt, âm u, nhưng chuyến đạp xe này là một kỷ niệm đẹp, và kỷ niệm đẹp thì phải đi liền với bầu trời xanh.

Hắn mải mê tô vẽ nên không trông thấy qua cửa sổ có người đang sang đường, không thấy người đó đi về phía nhà mình. Hắn không mảy may chú ý đến người đó, cho tới khi nghe tiếng gõ cửa rầm rầm vang lên dưới nhà.

Vết mổ lại ngứa ran khi lũ côn trùng xáo xác chạy đi tìm nơi trú ẩn trên những cặp chân tí hon.

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.