Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 203 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 55

❊ ❊ ❊

Porter

Ngày 3 • 1:35 chiều

“Chuyến này bác sĩ nắn chỉnh cột sống chắc chắn sẽ không hài lòng với tôi đâu.” Sarah Werner rên rỉ nói. Cô đang nằm nghỉ trên cái bàn trong phòng quan sát, màn hình máy tính và bàn phím bị dồn sang một bên.

Cứ khoảng ba mươi phút một lần, các quản giáo lại ghé qua xem hai người có cần gì không, nhưng Werner đều xua tay khước từ.

Porter ngồi thẳng dậy trên ghế. Toàn thân anh cũng đau nhức chẳng kém.

Anh liếc cái đồng hồ treo ở góc phòng. “Đã gần ba tiếng trôi qua rồi. Bà ta đang làm gì trong đó thế nhỉ?”

Sarah ngoái lại nhìn qua ô cửa kính một chiều. “Vẫn miệt mài đọc. Lẽ ra chúng ta nên đi ăn trưa từ nãy.”

Dạ dày Porter sôi lên òng ọc như đồng tình. “Tôi muốn có mặt ở đây khi bà ta đọc xong. Tốt nhất không nên để bà ta có thời gian tiêu hóa những gì đã đọc.”

“Làm ơn đừng dùng những từ liên quan đến ăn uống.”

“Xin lỗi.”

Porter giơ hai cánh tay lên quá đầu và kéo căng. Anh cố ghìm lại cái ngáp. “Nếu cô còn chuyện khác phải giải quyết thì không cần đợi cùng tôi đâu. Tôi không muốn làm nhỡ việc của cô.”

Sarah đưa tay che miệng và ngáp không ngại ngần. “Hôm nay tôi chẳng còn việc gì khác để làm.”

“Không có người quan trọng nào sao?”

Sarah bật cười. “Tôi là luật sư bào chữa hình sự ở một trong những thành phố nguy hiểm nhất cả nước. Tôi đã sai lầm khi chọn văn phòng làm việc có căn hộ ở tầng trên, điều đó có nghĩa chỉ cần vài bước chân là công việc đã theo tôi về đến nhà rồi, theo đúng nghĩa đen luôn. Nói vậy chứ ở đâu cũng không quan trọng, vì đằng nào tôi chẳng dành ít nhất tám mươi tiếng đồng hồ mỗi tuần vùi đầu vào hồ sơ vụ án. Nếu tôi không ngồi ở bàn thì cũng đến đây hoặc tòa án thôi, và đôi khi là sở cảnh sát. Mọi quyết định tôi đưa ra đều khiến cơ hội có cuộc sống riêng tan thành mây khói.” Cô xoay cổ và mỉm cười với anh. “Hôm nay với tôi có thể nói là gần giống một buổi hẹn hò nhất trong vòng bốn tháng gần đây đấy.”

Porter cảm thấy mặt nóng bừng. “Thật sao? Vậy cô thấy tôi thế nào?”

Sarah lại ngước lên nhìn trần và săm soi móng tay. Anh nhận thấy chúng không quá dài. Không rõ cô có sơn móng không, vì trông màu khá tự nhiên. “Anh ghi điểm ở sự độc đáo, khác biệt, điều đó thì không có gì phải bàn cãi. Chỉ là, lựa chọn nơi hẹn hò của anh hơi dưới trung bình một tí, dù rằng vẫn khá khẩm hơn khối người.”

“Hay tôi mời cô đi ăn tối nhé? Để bù đắp cho cô?” Porter còn chưa kịp nhận thức thì lời đã thốt ra khỏi miệng, anh ước gì có thể rút lại.

Giờ đến lượt Sarah đỏ mặt. Cô hất đầu về phía bàn tay anh. “Có lẽ anh nên xin phép chị nhà đi đã, Romeo ạ. Tôi tuy có thiếu thốn thật nhưng chưa tới mức ấy. Đến mèo tôi còn chưa phải nuôi nữa là.”

Porter di ngón tay cái lên mép chiếc nhẫn cưới. Anh cúi xuống nhìn nó. “Vợ tôi mất hồi năm ngoái. Có lẽ tôi không nên đeo nữa, nhưng tháo ra thì ngón tay cứ thấy thiếu thiếu.”

Sarah lại nhìn trần. “Buổi hẹn của chúng ta chính thức trở nên khó xử. Tôi rất tiếc.”

“Tôi lụt nghề rồi. Hồi cấp ba, tôi chỉ cần chưa đến bốn phút là có thể khiến một buổi hẹn thành ra hỏng bét.”

“Ái chà, vậy ra ngày xưa anh cũng không phải dạng vừa hả? Tôi không hình dung nổi thời cấp ba anh là người thế nào.”

Porter dành hẳn một phút để nghĩ, những ký ức xa xôi cứ thoắt ẩn thoắt hiện, khó lòng thấy được khi nhìn lại cả một chặng đường dài. “Nhiều khi tôi có cảm giác mọi chuyện xảy ra từ lâu lắm rồi. Nhưng cũng có những lúc cứ như chỉ mới hôm qua.”

“Loại hồi ức sẽ quyết định độ dài ngắn, xa gần của thời gian trong cảm nhận của chúng ta.”

“Nghĩa là sao?”

Sarah thở hắt ra một hơi. “À, đó là câu tôi đọc được trong sách tâm lý hồi đại học. Khi hồi tưởng lại những ký ức vui vẻ, hạnh phúc, não bộ xem chúng như là chuyện mới xảy ra chưa lâu. Nhưng những ký ức đau buồn thì bị đẩy xa, đôi khi còn bị lãng quên hoặc chặn lại hoàn toàn. Một loại cơ chế tự vệ, tôi nghĩ vậy. Đại để là hãy giữ lại bên mình những điều tốt đẹp, tránh xa những thứ khiến ta không vui, kiểu thế.”

“Có lẽ tôi mới là người nên nằm xuống, bác sĩ ạ.”

“Muốn đổi chỗ không?”

“Người đàn ông ga lăng trong tôi không đời nào để một quý cô phải chịu đựng cái ghế như vậy đâu. Ngồi trên thứ của nợ này không khác gì hành xác.” Porter cựa mình, lớp gỗ lạnh lẽo hằn lên bàn tọa của anh. “Nếu nó được dùng trong phòng hỏi cung thì tôi còn có thể hiểu được, vì nó khiến nghi phạm luôn cảm thấy căng thẳng, nhưng ở đây ư? Chắc ông quản giáo tội nghiệp nào đó đã phải ngồi đến mòn vẹt đũng quần trên cái ghế này rồi cũng nên.”

“Cái bàn cũng cần lắm một lớp mút lót êm ái. No Bueno*.” Cô lại quay sang anh, chống tay lên đầu. “Anh nhớ được những gì?”

*Chú Thích:

No bueno: Câu đùa kết hợp giữa tiếng Anh (no) và tiếng Tây Ban Nha (bueno), nghĩa là “không tốt, chẳng ra sao”.

“Hồi cấp ba ấy hả?”

Cô gật. “Anh có hay bị lũ bạn tống vào tủ đồ không, hay anh là người tống chúng nó?”

Porter khẽ bật cười. “Tôi mà chui lọt thì chắc là cũng có đứa làm thế thật. Hồi ấy tôi hơi mũm mĩm.”

“Anh á?”

“Chính. Mét rưỡi, gần bảy mươi cân hồi lớp Chín.”

“Cũng đâu có quá tệ. Rõ ràng anh đã dậy thì thành công rồi.”

“Tôi đúng là mục tiêu hàng đầu mỗi khi cả lũ chơi trò bóng né. Thế rồi, đến năm lớp Mười một, tự nhiên tôi trổ giò cao vọt lên gần ba chục phân. Trông cứ như thể ai đó đã cầm đầu tôi mà kéo ra vậy. Cảm giác cũng y thế luôn. Tôi nhớ hồi ấy người ngợm đau như dần, có một thời gian còn mất hoàn toàn khả năng phối hợp tứ chi. Tay chân cứ dài ngoẵng. Đi trên hành lang thôi mà cũng ngã sấp mặt được. Đúng là thảm hại.”

“Nhưng tôi cá hồi ấy chả ai dám sinh sự với anh đâu nhỉ. Anh cao hơn chúng bạn mà.”

Porter nhún vai. “Trước đó tụi nó cũng có làm gì tôi đâu. Tôi hơi giống kiểu cây hài của cả lớp. Đứa nào kiếm cớ gây sự, tôi chọc cho vài câu, thế là lại vui vẻ cả làng.”

“Đáng tiếc là lúc lớn lên anh lại không giữ được sự hài hước ấy.” Sarah cười toe, đôi mắt cô lấp lánh dưới ánh đèn tù mù.

“Cảm ơn.”

Cô hạ chân xuống qua mép bàn rồi ngồi dậy, vuốt lại chân váy xám. “Ký ức đáng nhớ nhất thời cấp ba của anh là gì?”

Porter ngẫm ngợi giây lát nhưng chẳng nghĩ ra được gì, sau đó anh ngồi thẳng người lên. “Thôi nhé, tôi đã chia sẻ với cô một chuyện rồi. Giờ đến lượt cô. Cô xinh gái như thế, chắc là thời cấp ba trôi qua êm đềm, suôn sẻ lắm.”

“Hừm. Tôi không biết mình nên để tâm đến điều gì hơn. Việc anh khen tôi xinh hay gọi tôi là gái.”

“Chết tiệt thật, chứng tỏ hồi xưa cô không trốn tiết tâm lý học nào đúng không?”

“Không bao giờ.”

“Tôi nghĩ, đến một lúc nào đó chúng ta đều trở thành người lớn, nhưng tôi không rõ điều đó xảy ra khi nào. Đến tận bây giờ tôi vẫn còn cảm thấy mình không khác gì đứa trẻ con, vẫn nghĩ mình chỉ như một cậu nhóc.” Porter nói.

“Có lẽ là kể từ khi chúng ta bắt đầu đi vay thế chấp, tìm được công việc thực sự. Kể từ khi ta không còn là trách nhiệm của những người xung quanh nữa mà bắt đầu tự chịu trách nhiệm về bản thân.”

“Khi chúng ta thực sự hữu hình với thế giới.” Porter khẽ nói.

“Sao cơ?”

“Chỉ là một câu được nhắc đến trong nhật ký của Bishop thôi mà. Trong suy nghĩ của hắn, trẻ con ban đầu là những đối tượng vô hình đối với phần còn lại của thế giới, rồi trở nên rõ nét hơn theo thời gian. Chúng ta thực sự hữu hình trong giai đoạn trưởng thành, sau đó lại mờ nhạt dần khi bước sang tuổi xế chiều, cho tới khi xã hội không còn nhìn thấy chúng ta nữa.” Porter giải thích.

“Chà. Nghe có vẻ cao siêu nhỉ. Có lẽ tôi sẽ ghi nhớ những điều này.” Sarah nói.

“Tôi thì không muốn tiếp nhận những bài học tâm lý và tinh thần từ mấy thằng tâm thần bệnh hoạn.”

“Vậy mà anh vẫn nhớ chính xác từng từ đấy thôi.”

Một tiếng “rầm” phát ra từ tấm kính khiến Sarah nhảy phắt từ trên bàn xuống và khẽ kêu lên.

Porter đứng dậy, nhìn chằm chằm vào ô cửa sổ một chiều.

Jane Doe đang đứng phía bên kia tấm kính, chỉ cách có vài centimet. Cuốn nhật ký bị ép chặt lên cửa sổ, dưới bàn tay mụ ta đang xòe ra.

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.