Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 133 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 43

❊ ❊ ❊

Poole

Ngày 3 • 9:23 sáng

Poole đứng ở chính giữa phòng làm việc của FBI do Sở Cảnh sát Chicago cho mượn, chăm chú nhìn lên tường.

Các đặc vụ thuộc văn phòng chi nhánh Chicago đã ở đây suốt đêm để dựng lại bức tường dữ liệu giống hệt như bức tường trong căn hộ của Porter, dựa vào những tấm ảnh chụp hiện trường.

Thanh tra Porter đã sắp đặt mọi thứ cực kỳ tỉ mỉ. Poole không mất nhiều thời gian để đoán ra ý nghĩa của từng màu đinh ghim. Màu đỏ tượng trưng cho địa điểm có người đã nhìn thấy Bishop, màu xanh dương là nhà của phóng viên hoặc cơ quan báo chí địa phương đưa tin về sự việc đó, màu vàng là nơi cư ngụ của bất cứ ai mất tích hoặc bị giết với thủ pháp tương tự thủ pháp của 4MK.

Có một cái ghim màu vàng cắm ở Công viên Jackson, nơi tìm thấy thi thể Ella Reynolds. Porter khăng khăng cho rằng Bishop không liên quan gì đến vụ mất tích hoặc cái chết của cô bé, thế nhưng anh ta vẫn nghĩ cần phải đánh dấu lên bản đồ, rồi sau đó lại rút ghim ra. Poole cảm thấy chi tiết này thật lạ. Anh nhận thấy có ít nhất ba vụ án mạng khác xảy ra tại địa bàn thành phố Chicago trong vòng hai tháng vừa qua nhưng trên bản đồ của Porter lại không ghim, tại sao vụ Ella Reynolds thì có?

Vụ Lili Davies không được đánh dấu. Rất có thể Porter thực sự đã định ghim lên, chỉ là chưa kịp làm thôi.

Bản thân Poole cũng vắng nhà đã gần hai ngày nay. Anh biết vợ Porter mới mất cách đây vài tháng. Vị thanh tra ấy có lẽ còn không có thời gian tạt qua nhà kể từ lúc xảy ra vụ mất tích cho đến khi FBI tới tịch thu toàn bộ số dữ liệu này.

Dẫu vậy, đó vẫn là chi tiết đáng chú ý.

Anh tiến lại gần chiếc bảng trắng mới được lấy từ phòng nào đó trong tòa nhà và mang tới đây. Anh cũng không hỏi nó từ đâu ra. Ở góc trên cùng bên trái, anh viết tên LIBBY MCINLEY, sau đó dán ảnh chân dung cô ta chụp khi bị bắt cùng với vô số ảnh hiện trường tại nhà riêng và các ghi chép của anh.

Bị trói chặt vào giường

Ngón tay, ngón chân bị cắt cụt

Tai, mắt, lưỡi bị cắt xẻo

Trên người có nhiều vết cứa - bị tra tấn

Báo thù

Giấy tờ tùy thân giả (bằng lái xehộ chiếu, lấy tên Kalyn Selke)

Một khẩu 0,45

Họ đã tra cứu cái tên Kalyn Selke và biết được rằng đó là tên của một bé gái bảy tuổi đã chết từ hai mươi bốn năm trước tại Woodstock, bang Illinois. Nếu còn sống thì cô bé ấy chỉ kém Libby McInley đúng một tháng tuổi. Mấy loại giấy tờ tùy thân họ tìm thấy đều không phải đồ giả mà là giấy tờ thật do chính quyền cấp. Điều này có nghĩa, McInley bằng cách nào đó đã lấy được bản sao giấy khai sinh và thẻ an sinh xã hội của Selke rồi dùng chúng để xin hộ chiếu, sau đó cô ta dùng cả ba loại giấy tờ trên để nộp hồ sơ và lấy bằng lái xe dưới tên giả. Việc này mất khá nhiều thời gian, nhưng cô ta có thể dễ dàng học hỏi khi ở trong tù. Anh cho rằng cô ta thậm chí còn thực hiện được ngay cả khi ngồi sau song sắt, nhưng nếu thế thì cần phải có người giúp. Cô ta được phép sử dụng máy tính và Internet nên có thể tự tìm hiểu, nhưng phải có người ở ngoài viết hộ các đơn từ và gửi đi.

Bên dưới cột thông tin về Libby McInley, chi tiết cuối cùng anh liệt kê là lọn tóc vàng. Anh vẽ một mũi tên nối dòng chữ ấy với tấm ảnh chụp lọn tóc dán ở phía trên cùng của cột bên cạnh. Anh đã hy vọng Đội Khám nghiệm Hiện trường sẽ tìm thấy ADN có trong tóc, nhưng họ không phát hiện ra điều gì. Lọn tóc buộc gọn được cắt ra chứ không phải bị bứt khỏi da đầu. Trong đó chẳng chứa thông tin nhận dạng nào cả. Kết quả phân tích mẫu tóc cho thấy chủ nhân của chúng thường xuyên hút thuốc lá và cần sa. Người này cũng dùng Xanax - một loại thuốc điều trị rối loạn lo âu rất phổ biến - trong thời gian đoạn tóc mọc ra. Họ không thể xác định được đó là tóc của nam hay nữ. Phòng thí nghiệm ước lượng mẫu tóc khoảng hai mươi năm tuổi. Họ nhanh chóng giải thích rằng điều đó có nghĩa nó đã mọc từ cách đây hai mươi năm, nhưng không có cách nào biết được tuổi của chủ nhân lọn tóc. Họ nói đoạn tóc bị cắt ra trong khoảng từ mười lăm đến hai mươi năm trước. Hai chiếc chun đen buộc ở hai đầu là loại chun rất phổ biến, do một công ty tên là Goody sản xuất và được bày bán ở gần như tất cả các cửa hàng, cửa hiệu tạp hóa.

“Anh muốn để thứ này ở đâu?”

Poole quay lại thì thấy Diener đang bê một hộp đựng hồ sơ màu trắng to tướng, đó là hộp tài liệu do hai thanh tra Nash và Norton tìm thấy trong căn hộ trên phố La Salle dưới sự dàn dựng của Bishop cách đây bốn tháng. “Anh đặt lên bàn đằng kia đi.”

Diener thả cái hộp xuống bàn đánh bịch một tiếng. “Mọi thứ ở đây đều được thống kê và chụp lại cả rồi. Anh có thể xem trên máy tính bảng mà. Anh cần bản gốc để làm gì?”

“Cứ lướt qua lướt lại mấy tấm ảnh trên máy với tôi không ăn thua. Tôi cần thứ gì đó cầm nắm được cơ.”

“Hừm, anh nên khẩn trương lên thì hơn. Hurless bảo anh cứ ngâm cứu cái đống này chỉ tổ phí thời gian. Ông ấy đang muốn chúng ta đi thẩm vấn hàng xóm và cán bộ quản chế của McInley kìa.”

“Hay là anh cứ làm đi?”

“Tôi á?”

Poole gật. “Bắt đầu với đội cảnh sát tuần tra ấy. Họ đã nói chuyện với phần lớn hàng xóm quanh đó rồi. Anh chỉ cần đến hỏi lại mấy nhà kế bên thôi. Tôi đã gọi điện cho cán bộ quản chế của cô ta. Khi nào thống nhất được ngày giờ hẹn, tôi sẽ gọi cho anh rồi ta gặp nhau ở đấy.”

Diener rất ghét phải chôn chân trong văn phòng, Poole biết anh ta sẽ chộp ngay lấy cơ hội điều tra ngoài thực địa, ngay cả trong thời tiết này. Poole còn biết dù có nói chuyện với hàng xóm đi nữa cũng chẳng được tích sự gì. Anh không quan tâm. Anh chỉ muốn Diener biến đi chỗ khác, để yên cho anh làm việc thôi.

Diener xăm xăm bước ra cửa, vớ lấy áo khoác vắt trên lưng ghế. “Chắc một tiếng nữa Hurless sẽ từ văn phòng chi nhánh về đây đấy. Tốt nhất anh nên chuồn đi trước khi ông ấy đến.”

Poole gật đầu với anh ta một cái thật nhanh rồi lại hướng sự chú ý vào chiếc hộp. Hurless thì anh chẳng lo.

Anh bắt đầu lấy từ trong hộp ra những chồng giấy buộc gọn và xếp thành hàng ngay ngắn trên mặt bàn.

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.