Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 133 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 69

❊ ❊ ❊

Poole

Ngày 3 • 5:18 chiều

Poole đứng ở chính giữa ngôi nhà sơn xanh, nơi ở của Bishop, tay áp túi đá chườm lên gáy. Các đặc vụ liên bang đã phong tỏa nơi này và ngôi nhà hoang bên kia đường, giờ họ đang đi đi lại lại ở cả hai nhà. Anh nhìn họ đặt cái xác không hồn của Diener lên cáng rồi mang ra ngoài cách đây khoảng một giờ, sau khi tiến hành thu thập toàn bộ chứng cứ cũng như chụp ảnh, ghi hình đầy đủ.

Người đàn bà mặc áo choàng ngủ màu hồng kéo ghế ra ngồi cạnh ô cửa sổ lớn, tay cầm cốc đồ uống, mắt chăm chú quan sát mọi chuyện đang diễn ra, giải thi đấu golf bị lãng quên từ lâu. Khi đến đây, các đặc vụ có thẩm vấn bà ta nhưng không thu được thông tin gì ngoài những điều trước đó bà ta đã khai với Poole.

Đặc vụ Toàn quyền Foster Hurless đứng cạnh anh, khuôn mặt vẫn giữ nguyên vẻ cau có thường trực. “Kể tôi nghe đầu đuôi câu chuyện một lần nữa đi.”

“Tôi không thấy cái ô tô nào trên lối đi trước nhà. Hắn rời khỏi đây bằng cách cuốc bộ. Có thể hắn vẫn chưa đi xa. Cứ đứng một chỗ thế này thì tôi chẳng làm được tích sự gì.” Poole nói.

“Nhân viên y tế cần kiểm tra để chắc chắn anh không sao, hơn nữa chúng ta còn có một đặc vụ hy sinh. Tôi đã cử người đi thẩm vấn từng hộ gia đình. Dấu chân duy nhất để lại trên tuyết là ở lối đi bộ và đường cho xe chạy. Không có gara.” Hurless nói với anh. “Nhà này bé tẹo.”

“Hừm, nếu có ô tô thật thì tôi phải nhớ chứ.”

“Có thể hắn đỗ xe trên phố. Ô tô vẫn đỗ đầy trên con đường này đấy thôi.”

Poole lặng thinh.

“Kể lại cho tôi nghe đi.”

“Chẳng có gì nhiều nhặn để mà kể. Từ thông tin thu thập được về nhân thân giả, chúng tôi truy ngược lại và tìm ra địa chỉ nhận thư, chính là ngôi nhà hoang bên kia đường. Chúng tôi kiểm tra bên trong nhà. Tôi không may nên phải nhận nhiệm vụ đi thẩm vấn mấy hộ dân quanh đây, còn Diener thì chụp ảnh các phòng, nhất là mấy bức tường đầy chữ graffiti. Bà hàng xóm bên kia đường nói rằng người đàn ông sống ở nhà này thường lấy thư hộ, nên hỏi chuyện bà ta xong thì tôi sang đây. Tôi không nghĩ người mở cửa lại là Bishop. Hắn khiến tôi bị bất ngờ. Tôi đã xô xát với hắn. Hắn hạ gục tôi nhờ vớ được cái chân bàn gãy. Khi tỉnh lại, tôi đi kiểm tra các phòng rồi chạy về ngôi nhà hoang và tìm thấy Đặc vụ Diener.”

“Vậy là anh biết có người dùng địa chỉ nhà kia làm nơi tập kết thư, anh biết kẻ đó sống ở quanh đây, thế mà lại còn mò đến trong khi không có đội hỗ trợ đi cùng?”

Poole cảm thấy mặt mình đỏ bừng. “Tôi không thấy có lý do gì để cho rằng chúng tôi sẽ gặp nguy hiểm. Và tôi càng không thể ngờ Bishop lại xuất hiện bất thình lình như thế.”

“Hắn đang đợi Sam Porter? Gã thanh tra của Sở Cảnh sát Chicago?”

“Nguyên văn lời hắn nói là: “Anh không phải Sam Porter”. Tôi không rõ điều đó có ý nghĩa gì.”

“Điều đó có nghĩa hắn sẽ chẳng lấy làm ngạc nhiên nếu thấy Porter tìm đến trước cửa nhà mình.”

Poole lắc đầu. “Tôi biết sếp đang nghĩ gì, nhưng Porter là cảnh sát tốt. Anh ta đã mắc một vài sai lầm, nhưng anh ta không dính dáng vào vụ này, không phải với tư cách ấy đâu. Anh ta muốn tìm ra hắn, chỉ vậy thôi.”

Hurless đưa tay sờ cằm. “Có thể, mà cũng có thể không. Tôi vừa biết tin cái xác được tìm thấy cách đây vài tháng, nạn nhân vụ tai nạn xe buýt mà họ tưởng là 4MK ấy, có mang theo trong người một cuốn nhật ký. Hình như là nhật ký của Bishop. Porter chưa từng nộp cuốn sổ vào kho vật chứng. Trong báo cáo có đề cập tới, nhưng Sở Cảnh sát Chicago không giữ cuốn sổ, chưa bao giờ giữ nó cả.”

“Tại sao anh ta phải giấu giếm vật chứng?” Poole hỏi.

“Thế tại sao Bishop lại chờ đợi anh ta xuất hiện trước cửa nhà mình?”

Poole nhăn mặt, ấn túi đá chườm lên gáy cho chặt hơn. “Tại sao lại nhắc đến cuốn nhật ký trong báo cáo, nếu anh ta đã có ý định giữ cho riêng mình?”

“Bản báo cáo đó là của Thanh tra Nash, chứ không phải của Porter. Porter không hề nhắc đến nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.”

Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó cô mới lên tiếng. “Thưa sếp, chúng tôi đã hoàn tất việc khám nghiệm sơ bộ ngôi nhà này. Không có dấu vân tay. Chúng tôi tìm thấy dấu tích của cao su còn lưu lại trên nhiều bề mặt, vì vậy rất có khả năng hắn đeo găng tay khi ở trong nhà. Những bề mặt khác đều đã được lau chùi sạch sẽ.”

“Vậy cái chân bàn hắn dùng để đánh tôi?”

“Cũng được lau sạch.” Cô đáp.

Poole hất hàm về phía phòng tắm và lập tức hối hận vì cử chỉ đó. “Thế còn bồn tắm hoặc buồng tắm đứng? Biết đâu hắn có dùng?”

“Bồn tắm khô ráo, có dấu vết thuốc tẩy trên bề mặt. Chúng tôi cho rằng hắn đã cọ rửa sạch sẽ sau mỗi lần dùng, cả bồn rửa ở phòng tắm và trong bếp cũng thế. Hắn còn dỡ bỏ mấy đoạn ống xi phông nữa. Chúng tôi đang tháo hết những đường ống còn lại và mang về, phòng khi có thứ gì đó mắc lại bên trong. Chúng tôi cũng tiến hành hút bụi các bề mặt. Sẽ tìm ra bằng chứng thôi.” Cô trấn an họ. “Chẳng ai có thể che giấu được tất cả.”

“Có cách nào biết được hắn đã ở đây từ bao giờ không?” Poole hỏi.

Cô lắc đầu. “Hắn luôn trong tâm thế sẵn sàng nhổ rễ bất cứ lúc nào. Chắc chỉ cần chưa đến mười phút chuẩn bị là xong. Hắn có thể ở lại đây nhiều ngày hoặc nhiều tháng.”

“Người đàn bà sống bên kia đường khai rằng bà ta còn nhớ đã trông thấy hắn cách đây sáu tháng.” Hurless nói.

“Vậy là Bishop đã chuẩn bị ngôi nhà này làm nơi trú ẩn trước khi hắn xuất đầu lộ diện với danh nghĩa 4MK.”

“Có vẻ thế. Hồ sơ nhà đất viết rằng ngôi nhà thuộc sở hữu của một công ty con của Tập đoàn Talbot. Công ty đó đã tiến hành thu mua nhà ở khu vực này trong khoảng hai năm, sau đó cho thuê lại. Họ vẫn trả phí duy trì điện, nước, ga để các đường ống khỏi đóng băng khi chưa có người ở. Đây là nơi tập trung đông người vô gia cư và những kẻ cư ngụ trái phép. Một khi đã phá được khóa thì họ cứ tùy ý ra vào thôi. Cải trang trong thời tiết này không khó. Ai nấy đều mặc vài ba lớp áo. Hắn sẽ chẳng phải lo trông mình khác biệt với những người xung quanh.”

“Nếu ngôi nhà này đã được hắn chuẩn bị từ trước để làm nơi ẩn náu thì rất có thể hắn còn nhiều nhà khác nữa.”

“Tôi cũng nghĩ vậy.”

Poole lại quay sang kỹ thuật viên hiện trường. “Vậy hai cái điện thoại di động thì sao? Bishop đã lấy máy của tôi và của Đặc vụ Diener.”

“Cả hai đều ngắt kết nối kể từ lúc hai giờ hai mươi tư phút chiều nay.” Cô đáp.

Poole bỏ túi đá chườm ra rồi quay sang Đặc vụ Toàn quyền Hurless. “Chúng ta trở lại ngôi nhà kia được chưa? Tôi muốn xem xét bức tường đó kĩ hơn.”

Xác Diener đã được mang đi, nhưng vết máu đỏ sẫm thì vẫn còn đó. Giọng nói trầm trầm và tiếng chân của anh ta vẫn vang vọng bên tai Poole. Phần nào trong anh vẫn chờ đợi Diener sẽ bước ra từ căn phòng phía cuối nhà, theo sau là một trong mấy kỹ thuật viên hiện trường còn ở lại.

Đặc vụ Toàn quyền Hurless ra hiệu về phía bức tường graffiti. “Anh nhớ gì về những ô bị khoét?”

Một con mắt của Diener vẫn đặt chênh vênh trên mép tấm ốp thạch cao, cạnh đó là một tấm thẻ đánh số 37.

Poole rà đầu ngón tay lên viền ô trống. “Ở đây có bốn câu thơ của Dickinson. Viết bằng bút dạ đen hoặc bút Sharpie. Nội dung như sau:

Bởi tôi chẳng dừng chân vì Thần Chết

Nên ân cần Người dừng lại vì tôi.

Cả cỗ xe chỉ vẻn vẹn hai người

Cùng Bất Tử.”

Anh bước sang ô thứ hai, nơi đặt một cái tai của Diener, kèm theo thẻ số 38. “Ô này là bài thơ của Hàn Sơn.” Anh đọc lại theo trí nhớ, chính xác đến từng từ:

“Luận ý nghĩa sống chết

Cứ xem nước và băng

Nước đông kết thành băng

Băng tan lại về nước

Có chết tất có sinh

Sinh ra rồi phải chết

Băng - nước chẳng hại nhau

Sống - chết mãi song hành.”

Tại ô thứ ba, cái lưỡi của Diener nằm đó trong câm lặng, gợi nhớ về những câu thơ lúc trước vẫn còn ở đây, bên cạnh là tấm thẻ số 39:

Trở lại Nhà xưa, ta quay về chốn cũ

Níu kéo mà chi những ảo vọng một thời

Nào có đâu xa, ẩn trong từng khoảnh khắc

Là những niềm vui ngỡ đã mất giữa đời.

Từ đại dương xanh nơi khởi nguồn cái chết

Sự sống trào tuôn tựa mật ngọt của trời

Trong sinh có tử, trong tử tất có sinh

Sao phải sầu bi, nào có gì đáng sợ?

Chim vẫn hót vang khúc ca hằng bất tử!

Ngày lại sang đêm như dòng triều Vĩnh Cửu

Dìu dặt phủ lên khắp nơi chốn tinh cầu.

Anh đưa tay ra hiệu về phía ô trống, về phía những từ ngữ vô hình. “Nhà, chết, sợ, cả ba từ đó đều được gạch chân. Nó là bài thơ cổ, bắt nguồn từ Tây Tạng.”

Ô thứ tư mới là điều kích thích trí tò mò của anh hơn cả, nó nằm ở vị trí cao hơn và lệch sang phải. Không có thứ gì bên trong, chỉ là một khoảng trống trên tấm ốp thạch cao, nhưng rõ ràng nó cũng là do chính tay Bishop cắt ra một cách cẩn thận hệt như đã làm với ba ô còn lại, tạo thành một hình vuông khuyết gần như cân xứng hoàn hảo.

Lúc trước, Poole không xem xét kĩ những thứ có trên mảng tường này, không như các chỗ khác. Với ba ô kia, anh đã đọc những dòng thơ, nắm bắt nét chữ viết tay nắn nót. Anh có thể hồi tưởng lại từng chữ cái với độ chính xác tuyệt đối. Nhưng ô trống thứ tư thì không như vậy. Cùng lắm anh chỉ liếc qua phần này mà thôi.

“Thế còn ô này?” Hurless hỏi. “Trên đó viết gì?”

Poole giơ tay ra hiệu im lặng, sau đó anh nhắm mắt, tập trung suy nghĩ, cố nhớ lại những gì đập vào mắt anh khi anh mới bước chân vào ngôi nhà hoang. Bức tường này anh có nhìn, nhưng không thấy. Anh không chủ tâm ghi nhớ nó, nắm bắt nó. Những hình vẽ và câu từ nguệch ngoạc trên đó chỉ như một vết nhòe trong trí nhớ của anh, một bức họa Pollock* có phần thiếu sắc nét.

*Chú Thích:

Paul Jackson Pollock (1912 -1956) là một họa sĩ nổi tiếng người Mỹ theo trường phái trừu tượng. Ông nổi tiếng nhờ kỹ thuật đổ và nhỏ giọt sơn lên vải.

Mày đang muốn nói với tao điều gì sao, Bishop, hay là mày đang có điều muốn che giấu? Poole thầm nghĩ.

Anh hồi tưởng lại bức tường, chi tiết đến từng centimet. Anh hình dung ra cảnh mình đi men theo nó, nắm bắt từng đốm màu trên đó, mắt anh nhìn đúng vào vị trí ấy, mảng thạch cao bị khuyết, vẫn là dòng chữ viết bằng mực đen với những con chữ to đậm. Anh có thể thấy chúng, nhưng chúng không rõ nét, hệt như hậu cảnh của một tấm hình với chủ thể nằm ở chính giữa, còn mọi thứ xung quanh đều bị xóa nhòa. Anh dồn sự chú ý vào những con chữ màu đen, vào dấu vết mờ nhạt, không để tâm đến ý nghĩa của các từ mà nhắm tới hình ảnh tổng thể của chúng. Anh tập trung hồi tưởng, cho tới khi chúng dần dần hiện rõ, lần lượt từng chữ cái, và chỉ đến lúc ấy anh mới đọc được thành lời: “Anh không thể đóng vai Chúa Trời nếu không chịu kết giao cùng quỷ dữ.”

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.