Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 133 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 46

❊ ❊ ❊

Nash

Ngày 3 • 10:07 sáng

“Bọn này vẫn còn lảng vảng ở đây làm quái gì chứ?”

Nash giảm tốc độ, cho chiếc Chevy nhích từng bước rồi đỗ lại cách gia đình Davies hai khối nhà. Hai xe van săn tin đang đỗ bên kia đường, đối diện với nhà họ. Một xe có ăng-ten to tướng chĩa lên trời. Không thấy bóng dáng phóng viên và người quay phim đâu cả. Rất có thể bọn họ đang ở trong xe để tránh cái lạnh.

“Cần phải đến gần hơn nữa.” Ngồi bên cạnh anh, Kloz vừa cắm mặt vào laptop vừa nói. “Tôi không bắt được Wi-Fi nhà họ từ đây.”

Nash chẳng biết việc này có mang lại ích lợi gì không. Lúc nãy Kloz đăng nhập vào mạng Wi-Fi nhà Reynolds thì phát hiện ra file nhật trình của router trống trơn. Hung thủ đã xóa toàn bộ bản ghi sau khi gửi bản cáo phó giả.

“Kệ cha nó.” Nash lại quành xe ra đường, vượt lên hai cái xe van rồi đỗ chình ình trước cái đầu tiên.

Kloz khẽ bật cười.

“Anh cười gì?”

“Họ đặt tên mạng Wi-Fi nhà mình là “Xe theo dõi của FBI” mới kinh. Đứa nào dò Wi-Fi chắc sẽ tưởng FBI đang cắm chốt gần đó.”

“Nhưng xem ra cũng chẳng xua đuổi được đám phóng viên.”

“Phần lớn người dùng lấy luôn họ của mình hoặc địa chỉ gia đình để đặt tên Wi-Fi, khá là ngớ ngẩn. Sao lại đi nói cho kẻ xấu biết Wi-Fi là của nhà nào chứ? Thế thì khác gì in địa chỉ lên chìa khóa nhà.” Kloz nói.

Nash đưa mắt ngó hai cái xe đằng sau. Cửa hậu bật mở ngay khi họ đỗ lại. “Chúng ta chỉ có khoảng ba mươi giây trước khi lũ cá mập bơi đến.”

“Việc đó sẽ khó đây.”

“Sao thế?”

“Tôi tìm được hãng và số hiệu của router rồi, nhưng có vẻ khi đổi tên mạng Wi-Fi, họ đã đổi luôn cả mật khẩu mặc định. Tôi đang dùng phương thức tấn công brute force* để tìm mật khẩu.” Kloz giải thích.

*Chú Thích:

Tấn công brute force là một hình thức tấn công mạng dùng phần mềm để kết hợp và xoay vòng các chuỗi ký tự, chữ số, biểu tượng khác nhau nhằm tìm ra mật khẩu đúng.

“Mất bao lâu thì xong?”

“Một hoặc hai phút.”

Người quay phim xuống xe, kéo mũ áo khoác lên che đầu để tránh tuyết rơi. Anh ta nhoài người lấy máy quay ở trong xe và vác lên vai.

Nash liếc về phía ngôi nhà.

Tất cả mành cửa sổ đều buông kín. Bên trong nếu có người đi nữa thì anh cũng chẳng thể thấy được. Một phụ nữ bước ra khỏi cái xe van, cô ta mặc chiếc áo măng tô mỏng rất tôn dáng nhưng không giữ ấm được mấy trong thời tiết lạnh giá này.

Lizeth Loudon, phóng viên Kênh 7.

Cô ta nói gì đó với người quay phim rồi nhìn về phía ô tô của Nash, một tay cầm micro, tay kia chỉnh lại tóc.

Có người bước xuống từ trên cái xe van thứ hai, đó là một người đàn ông mặc vest. Nash không nhận ra anh ta. Anh ta cũng bắt đầu đi về phía xe anh. Gã quay phim nhảy xuống và chạy theo sau. “Khốn thật.”

Mắt Kloz vẫn dán vào màn hình.

Một tiếng gõ vang lên ở cửa sổ xe.

Lizeth Loudon.

Cô ta ra hiệu cho anh hạ kính xuống. Nash giơ tay vẫy. “Kết thúc bây giờ là đúng lúc đấy.”

“Sắp được rồi.”

Phóng viên thứ hai đi lướt qua cô ta, lớn tiếng chỉ đạo gã quay phim và trỏ vào chỗ trống ở đầu xe của Nash, chắn ngay trước mặt họ. Gã quay phim mở giá đỡ ba chân ra rồi bắt đầu tiến về phía đó.

“Ơ này, đừng hòng nhé.” Nash nói. Anh gạt cần số và cho chiếc Chevy chồm lên. Gã quay phim nhảy bật ra sau, thanh cản trước của chiếc xe suýt đâm vào cái giá đỡ.

“Vào rồi.” Kloz nói. “Cẩn thận, đừng đi quá phạm vi phát sóng.”

Nash lùi xe, chỉ chút xíu nữa thôi là tông phải cái xe van đằng sau. Khi gã quay phim lại dợm bước về phía đầu xe, anh cài số một và cho xe tiến lên. Lần này thì tông trúng cái giá đỡ thật, gã quay phim trượt chân ngã nhào trên tuyết, máy quay lăn lóc bên cạnh.

Một tiếng gõ nữa vang lên ở cửa sổ.

Loudon nói to câu gì đó.

Nash mỉm cười và giơ tay vẫy. Cái đèn đỏ trên máy quay phía sau cô ta bật sáng. “Kết thúc bây giờ là rất đúng lúc đấy.” Anh nói, nở nụ cười dù hàm răng nghiến chặt.

“Xong rồi.” Kloz nói. “Chuồn thôi!”

Nash đạp mạnh chân ga. Chiếc Chevy trượt đi, đuôi xe xoay tròn khi bánh sau quay tít, cố bám xuống mặt đường. Tuyết văng tứ tung, bắn cả lên người hai phóng viên và các thiết bị họ mang theo. Chiếc xe lao vọt đi, để lại phía sau một luồng khói trắng.

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.