Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 203 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 36

❊ ❊ ❊

Poole

Ngày 3 • 6:44 sáng

Bọn họ đã ở đây suốt đêm.

Đội Khám nghiệm Hiện trường không ngừng ra vào căn nhà tồi tàn của Libby McInley trong bộ đồ bảo hộ bằng nylon mỏng, ít nhất cũng phải mười hai người. Poole ngồi trên ghế lái của chiếc Cherokee lặng lẽ quan sát mọi việc đang diễn ra. Dù họ đã hết sức cẩn thận, anh vẫn cố không nghĩ đến việc ngần ấy con người đi lại sẽ gây tổn hại thế nào đến hiện trường.

Đặc vụ Toàn quyền Hurless đứng trên bậc tam cấp, di động áp vào tai. Đặc vụ Diener thì đang ở đâu đó bên trong nhà.

Poole nhìn Hurless kết thúc cuộc gọi rồi băng qua đường, tới nơi anh đang đỗ xe.

Anh hạ cửa xe xuống.

“Bác sĩ pháp y cho biết cô ta đã chết được vài ngày rồi. Chúng tôi nghĩ hắn… chúng tôi nghĩ cô ta bị trói vào cột giường từ hôm thứ Tư, cũng vào tầm giờ này. Hắn ra tay với cô ta khá thong thả, từ khi bắt đầu đến khi xong việc là mười hai tiếng. Hắn cắt ngón chân cô ta trước tiên, sau cùng là ngón tay. Mắt, tai, lưỡi bị móc và bị cắt trong quá trình đó.”

“Vậy còn những vết cứa?”

“Bác sĩ nói trong lúc đi từ dưới lên, làm đến đâu hắn cứa đến đấy. Có thể hắn xen kẽ giữa cứa da và cắt xẻo các bộ phận.” Hurless giải thích. “Hắn không để cô ta rời khỏi giường. Cô ta đại tiểu tiện ngay tại chỗ. Dây trói ở cổ chân bên phải còn cứa sâu vào thịt.”

Poole không cho phép mình nhắm mắt lại. Anh biết nếu làm vậy, anh sẽ thấy được trong tâm trí tất cả những gì đã xảy ra. Anh sẽ thấy Bishop trói chặt người đàn bà này vào giường, hành hạ, tra tấn cô ta đến hơn nửa ngày trời, giữa những tiếng thét gào không một lời hồi đáp. “Cách làm này xem chừng hơi bất cẩn… đối với hắn. Đối với một kẻ như Bishop.”

“Hắn đang dần cải biến. Giờ chúng ta đã biết hắn là ai rồi. Hắn hành sự không cần quá cẩn trọng như trước nữa.” Hurless nói.

“Có thể.”

“Anh nghĩ còn nguyên nhân khác ư?”

“Nguyên nhân khác, đúng vậy.”

“Nghe có vẻ thần bí nhỉ.”

Poole nói: “Hắn chưa bao giờ cắt xẻo thi thể như thế này. Ngón tay và ngón chân, đó đều là những chi tiết hoàn toàn mới.”

“Thì tôi đã bảo hắn “lên trình” rồi mà.”

“Có lẽ vậy.”

Hurless di di chân. Hơi thở phả ra lơ lửng trong bầu không khí buốt giá trước mặt ông ta hệt như làn khói thuốc. Tuyết lại bắt đầu rơi dày và nặng hạt. “Anh đi theo dấu manh mối Porter để lại và tìm được đến đây chứ gì.”

Câu nói ấy nghe như một lời khẳng định hơn là câu hỏi. Poole gật đầu. “Linh tính của anh ta khá chuẩn xác.”

“Linh tính chuẩn xác ư? Anh ta làm việc với Bishop gần một tuần trời mà có phát hiện ra đâu. Đến khi có cơ hội tóm cổ hắn, anh ta lại để cho hắn chuồn mất. Chuồn ngay trước mũi nửa số nhân viên Sở Cảnh sát Chicago. Nếu anh ta bắt được Bishop từ năm năm trước thì bây giờ chúng ta đã không phải ở đây, còn người phụ nữ kia…” Ông ta hất hàm về phía ngôi nhà. “… Giờ này vẫn còn sống khỏe mạnh. Anh nhìn vào đây mà đánh giá.”

Nghe ông ta nói thế, Poole lặng thinh, hướng ánh mắt về phía ngôi nhà. Về phía cái ô tô hỏng nằm trên lối đi và cái xe đạp bên hông nhà. “Cô ta sống biệt lập ở đây, kín cổng cao tường, ẩn dật tuyệt đối. Khi nào tới gặp cán bộ quản chế của cô ta, tôi nghĩ chúng ta sẽ thấy rằng ông ta không có cách gì gọi được cô ta ra khỏi nhà. Ông ta chắc chắn đã tìm đến đây.”

Giờ đến lượt Hurless im thin thít. Nếu là một năm trước, ông ta hẳn đã “xạc” cho Poole một trận vì dám phán bừa. Nhưng Poole đã nhiều lần chứng minh được năng lực của mình. Chính vì lý do đó Hurless mới chỉ đích danh anh tham gia vào tổ chuyên án này.

Đặc vụ Diener bước xuống bậc tam cấp trước nhà, trông thấy Hurless và Poole, anh ta vẫy tay rồi gọi lớn: “Có thứ này hai người cần xem đấy.”

Poole xuống xe, đi theo Hurless sang bên kia đường, đầu cúi thấp để tránh những bông tuyết giờ chẳng khác nào băng đá kết hợp với mưa tuyết.

Trong nhà vẫn không có điện. Các kỹ thuật viên hiện trường đã đặt máy phát điện ở sân sau, mớ cáp nối dài màu cam ngoằn ngoèo chạy khắp hành lang, len lỏi vào từng phòng. Những cặp đèn pha halogen đặt trên các chân đế kim loại màu vàng được bố trí xung quanh nhà, lấp đầy mọi ngóc ngách bằng thứ ánh sáng chói gắt và hắt lên đó những bóng đen sắc nét. Hurless và Poole theo Diener đi qua cửa chính để tới phòng ngủ ở phía cuối nhà, nơi thi thể Libby McInley vẫn đang nằm. Một thợ ảnh chậm rãi đi quanh phòng, chụp lại từng centimet diện mạo hãi hùng ấy. Poole tưởng như nghe thấy cả tiếng gào thét tuôn ra từ cái miệng đóng băng, ngập máu kia.

Một kỹ thuật viên khác đang dỡ chiếc camera 3D trên giá ba chân ở chính giữa phòng. Khi hoạt động, camera sẽ xoay tròn, ghi hình toàn bộ căn phòng từ mọi góc độ, kết hợp cả quay phim và chụp ảnh. Xong việc, nó sẽ được mang sang phòng khác và lặp lại quy trình trên để thu được hình ảnh đầy đủ của ngôi nhà từ bên trong và có thể là cả bên ngoài. Sau đó, máy tính sẽ xâu chuỗi những hình ảnh đó lại, nhờ vậy, các đặc vụ có thể xem xét hiện trường ảo của vụ án ở bất cứ nơi đâu, vào bất cứ lúc nào họ muốn, mọi thứ ngày hôm nay đều được tái dựng hoàn chỉnh. Poole thì chẳng cần dựa vào công nghệ ấy. Dù sao anh cũng sở hữu khả năng ghi nhớ chính xác gần như tuyệt đối những thứ quan sát được, một trí nhớ thấu niệm. Anh không có cách nào xóa sạch khỏi đầu những gì đã chứng kiến ở đây. Cảnh tượng, mùi hương, âm thanh, tất cả đều đã hằn sâu vào trí não anh mất rồi.

Bốn chiếc đèn halogen chiếu thẳng về phía cái giường. Chúng tuy rất sáng nhưng vẫn chưa bằng đèn chớp máy ảnh. Poole phải quay đi chỗ khác.

Diener đứng trước tủ ngăn kéo với một ngăn đang để mở. Anh ta cầm trong tay chiếc đèn pin Mag-Lite loại nhỏ và rọi vào đó.

Poole nhìn theo luồng sáng, chăm chú quan sát bên trong ngăn kéo.

“Bất cứ thứ gì trong số này cũng đều có thể khiến cô ta phải vào tù lần nữa. Tại sao cô ta lại mạo hiểm như vậy?” Diener nói.

Poole rút từ trong túi ra đôi găng cao su màu tím và đeo lên, sau đó thò tay vào ngăn kéo. Anh lấy ra một tấm bằng lái xe và một cuốn hộ chiếu, cả hai đều dán ảnh của Libby McInley nhưng tên ghi trên đó lại là Kalyn Selke. Anh đặt hai loại giấy tờ tùy thân giả ấy lên mặt tủ rồi tiếp tục lấy từ ngăn kéo ra khẩu súng, đó là một khẩu 0,45 có lớp vỏ đen lì mịn. “Súng có đạn.”

“Xem chừng cô ta còn chẳng buồn lôi ra dùng.” Hurless nhận xét.

“Cô ta không có cơ hội đâu.” Poole nói. “Bishop hẳn đã tấn công bất ngờ và khống chế cô ta. Bác sĩ pháp y chắc sẽ phát hiện được điều gì đó khi làm xét nghiệm độc chất cho cô ta, có thể là thuốc gây mê như propofol hoặc Nubain. Cả hai loại này hắn đều đã từng dùng rồi.”

Hurless quay sang nói với Poole: “Vừa nãy anh bảo cô ta sống ẩn dật ở đây. Nhưng những thứ này cho thấy hình như cô ta đang lên kế hoạch bỏ trốn.”

“Anh luôn phải đi trước bầy ác quỷ. Ở ngoài tầm với của chúng dù chỉ một inch thôi cũng được.” Poole khẽ thì thầm.

“Anh nói thế nghĩa là thế quái nào?” Diener cười khẩy.

“Chỉ là hai câu tôi từng đọc được trong tiểu thuyết của tác giả Thad McAlister thôi.” Poole đáp. “Tôi không cho rằng cô ta mắc chứng sợ không gian rộng. Cô ta đang trốn tránh ai đó. Cô ta đang sợ hãi.”

“Bishop sao?”

“Hắn đã giết em gái cô ta, biết đâu hắn xoay xở liên lạc được với cô ta trong tù và đe dọa cô ta theo một cách nào đó. Tôi nghĩ gã Franklin Kirby mà cô ta đâm chết có vẻ là một người quan trọng đối với hắn. Chính vì thế hiện trường vụ này mới khác biệt như vậy. Hắn giết Libby McInley không phải vì Talbot hoặc vì cô ta có mối liên hệ nào đó với những tội ác Talbot nhúng tay vào. Đây có lẽ là vụ giết người vì mục đích báo thù. Hắn muốn cô ta nếm đủ mọi đau đớn, khổ sở.” Poole nói.

Anh chợt nhác thấy vật gì đó ló ra từ bên dưới chiếc áo len nâu gấp gọn. Poole thò tay vào rút nó ra. Đó là một bức ảnh Polaroid chụp hai người phụ nữ đang khỏa thân trên giường. Mép ảnh đã sờn, nước ảnh cũng không còn tươi sáng nữa.

“Tôi bắt đầu khoái cô nàng này rồi đấy.” Diener nói.

“Tấm ảnh đã cũ rồi. Chắc phải chụp từ mười lăm, hai mươi năm trước. Giờ mấy ai còn dùng máy Polaroid.”

“Trong này vẫn còn thứ gì nữa kìa.” Hurless chỉ vào mép chiếc áo, bên dưới góc đối diện.

Poole thấy rồi. Anh lùa tay vào giữa lớp áo. Thì ra là một lọn tóc vàng dài khoảng mười lăm centimet, hai đầu được cố định lại bằng hai cái chun buộc tóc màu đen.

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.