Người đội mũ len đen
Ngày 2 • 1:14 chiếu
“Cô ta có thấy không?” Giọng nói ở đầu dây bên kia hỏi.
Người đàn ông đội mũ len đen áp điện thoại vào tai. “Không, không thấy.”
Hắn ngồi bên cái bàn nhỏ làm bằng ván sợi ép và nhựa màu đen, trên đó la liệt giấy, bút dạ và những bức tranh. Rất nhiều tranh. Bàn được kê bên dưới ô cửa sổ nhìn ra phố. Ngoài kia, hàng xóm của hắn đang dắt con chó nhỏ giống Lhasa apso lông trắng, mặc áo len đỏ pha xanh lục. Con chó ghếch chân sau và tè lên tuyết. Gã đàn ông mũ đen nhìn đống nước tiểu vàng khè mỗi lúc một lớn dần, làm nhơ bẩn sân của hắn. Nhà lão hàng xóm chỉ cách đây chừng ba mét, thế mà hôm nào lão cũng dắt chó sang bên này đi bậy. Khi đã giải quyết xong nhu cầu, con chó cào lên mép vỉa hè bằng cặp chân sau lũn chũn, sau đó lon ton kéo chủ về.
Vết mổ ở một bên đầu ngứa ran, hắn đưa tay lên gãi khiến cái mũ len xê dịch, trôi xuống cái đầu trọc lóc.
“Đứa tiếp theo sẽ thấy.” Giọng nói ở đầu dây bên kia cất lên. “Con bé đó sẽ đúng là người mà ta đang tìm.”
“Hy vọng thế.”
“Anh có đặt nó ở đúng chỗ tôi bảo không?”
“Có.”
“Có ai nhìn thấy anh không?”
“Giờ chẳng ai nhìn thấy tôi nữa rồi.”
“Có ai nhìn thấy anh không?” Người kia hỏi lại.
“Không.”
“Tốt.”
“Ừ.”
Gã đàn ông cầm lấy cây bút dạ màu xanh lục và bắt đầu tô lên một bức tranh trên bàn. Tay hắn bỗng run rẩy làm mực chờm ra ngoài đường bao, hắn ném bay cây bút sang tận đầu phòng bên kia.
Hắn nghe thấy tiếng thở dài qua điện thoại. Bằng cách nào đó, người đàn ông phía sau giọng nói ấy có thể nhìn thấy hắn, luôn luôn thấy hắn. “Sớm muộn gì bọn chúng cũng sẽ thấy. Vấn đề chỉ là thời gian thôi.” Anh ta lại đang nhắc đến tụi con gái.
Gã đàn ông mũ đen nhớ mấy đứa con gái đó. Không có chúng, căn nhà trở nên vắng lặng hẳn. Hắn cầm lấy cây bút màu đỏ, giơ phía trên bức tranh và thấy bàn tay bắt đầu run rẩy. Hắn đặt bút xuống thì tay cũng hết run. Hắn duỗi ngón tay, sau đó siết chặt, rồi lại duỗi ra. Hành động ấy mang lại cảm giác thật thoải mái và thân thuộc. Hắn ngừng lại. Bàn tay không còn run rẩy. Hắn nhặt bút lên. Tay không run. Hắn đặt bút lên giấy, vẫn không run. Hắn bắt đầu tô. Nét bút thanh mảnh ban đầu dần dài ra, đậm hơn, cây bút như tuân theo ý muốn của riêng nó, đi những đường nguệch ngoạc, bàn tay hắn run run. Hắn ấn mạnh hơn, nhưng vô ích. Mực vẫn chờm ra ngoài đường bao. Mực đỏ đè lên mực xanh hắn tô lúc trước, hòa vào nhau thành một màu nâu xỉn. Nét vẽ của bức tranh bị che lấp bởi những đường tô nguệch ngoạc ấy, bức tranh cứ chết dần dưới tay hắn.
Hắn buông bút và quay người lại, nhìn về phía căn phòng.
Chiếc áo len đỏ của con gái hắn nằm một đống trên sàn nhà sau lưng hắn, đôi giày bé xíu đặt cạnh giường.
“Tôi muốn bắt đứa kế tiếp ngay bây giờ, trước khi trời tối.” Hắn nói.
“Anh phải kiên nhẫn một chút.”
Hắn biết người đó nói đúng. Luôn luôn đúng.
Hắn lại gãi đầu, móng tay bấm vào da thịt chưa lành, khi hạ tay xuống, hắn thấy trên đó lấm máu. “Nhưng anh sẽ cho tôi biết khi nào đến lúc chứ?”
“Tôi hứa.”
“Tôi đã sẵn sàng.”
“Tôi biết.”
Nói xong, đầu dây bên kia ngắt máy.
Gã đàn ông mũ đen quay người, lại ngồi ngay ngắn phía trước bàn, rồi đặt điện thoại xuống. Hắn dõi mắt nhìn ra cửa sổ. Con chó đi rồi, lão hàng xóm cũng đi rồi, nhưng vết nhơ vàng ệch trên nền tuyết trắng tinh thì vẫn còn đó.
Hắn cầm lấy cây bút dạ màu vàng và bắt đầu tô tranh.