Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 133 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 48

❊ ❊ ❊

Nash

Ngày 3 • 10:40 sáng

Nash nhấn nút kết thúc cuộc gọi trên điện thoại di động rồi cất máy vào túi. “Tôi gọi cho Sam mà toàn vào hộp thư thoại. Thậm chí còn không nghe tiếng đổ chuông.”

Klozowski không ngẩng lên. Mắt anh ta đang dán vào màn hình máy tính 27 inch ở giữa, xung quanh là bốn màn hình 22 inch.

Nash cảm giác chỉ cần đứng đây thôi cũng có thể khiến làn da trở nên nâu sạm. Dù mang theo laptop trên xe, Kloz vẫn một mực nói anh ta có thể phân tích dữ liệu nhanh hơn nếu dùng máy bàn của mình ở Sở.

“Thì chính anh bảo chúng ta không nên gọi cho anh ấy mà.” Kloz đáp bằng giọng hờ hững trong lúc kéo thanh cuộn để đọc dữ liệu. “Kiểu tự làm tự chịu ấy.”

Nash lại lấy máy ra quay số cố định nhà Porter. “Anh ấy có bao giờ im hơi lặng tiếng thế này đâu.” Sau bốn hồi chuông reo, máy trả lời tự động bật lên. Anh kết thúc cuộc gọi. “Chắc phải tạt qua xem thế nào.”

“Có lẽ tôi phát hiện được điều gì đó rồi.” Kloz chăm chú nhìn màn hình.

Nash rướn người lại gần, cẩn thận tránh xa bộ sưu tập những thứ liên quan đến Batman và đống vỏ kẹo thanh vứt bừa bãi quanh bàn Kloz. Trên màn hình toàn những dãy số kết hợp với chữ cái, được phân cách bằng dấu hai chấm. “Cái gì thế?”

“Thấy chỗ này không?” Kloz chỉ vào một loạt ngày tháng. “Có thấy dữ liệu bắt đầu lưu từ ngày 9 tháng Hai không?”

“Có.”

“Ừm, đáng lẽ ở đây phải có cả dữ liệu cũ hơn. Hàng tháng, thậm chí hàng năm trước. Dữ liệu được ghi vào file này cho đến khi hết dung lượng lưu trữ, khi đó dữ liệu cũ sẽ bị xóa, nhường chỗ cho dữ liệu mới. Nhưng vấn đề là ở chỗ, dung lượng lưu trữ chẳng bao giờ hết cả.”

“Tức là, nếu dữ liệu chỉ lưu từ ngày 9 tháng Hai trở đi, chứng tỏ hung thủ đã xóa file hệt như đã làm với nhà Reynolds, đúng không? Thế là không tìm được gì à?”

Kloz dùng bút chỉ vào màn hình. “Tìm được một thứ. Anh thấy dòng đầu tiên này không?”

Đó là một dòng có nội dung như sau:

02-09-2015 21:18:24 a8:66:7f:04:0c:63

“Đoạn thứ nhất là ngày tháng năm, đoạn thứ hai là giờ, đoạn cuối là địa chỉ Mac. Tôi đã xem qua toàn bộ file, đây là địa chỉ Mac duy nhất xuất hiện đúng một lần, ở đây, ngay mục đầu tiên này.” Kloz giải thích.

“Như vậy nghĩa là sao?”

“Tôi nghĩ hung thủ đã xóa dữ liệu router rồi ngắt kết nối, nhưng file nhật trình mới vẫn kịp ghi lại hành tung của hắn chỉ trong một giây. Tôi đã tra ra nguồn gốc tất cả các địa chỉ Mac xuất hiện trong vòng bốn mươi tám giờ. Mỗi địa chỉ trong số đó đều gắn với một thiết bị trong nhà, riêng địa chỉ này thì không.”

“Anh có truy ra được không?”

Kloz lắc đầu. “Khó lắm. Nó là mã định danh được cấp riêng cho máy tính của hắn. Địa chỉ Mac gắn liền với phần cứng và không thể thay đổi hoặc chỉnh sửa, nhưng anh không thể lần theo nó trên các hệ thống mạng để tìm ra địa điểm hiện tại của thiết bị. Ít ra là không như địa chỉ IP.”

Nash buông tiếng thở dài. “Thế thì có tác dụng gì chứ?”

“Tuy vậy, nó cũng có điểm giống dấu vân tay.” Kloz nói. “Tôi đã đối chiếu địa chỉ Mac độc nhất vô nhị này với số dữ liệu chúng ta thu được ở cửa hàng Starbucks và tìm thấy một bản ghi trong file nhật trình. Hung thủ đã dùng chính máy tính đó để vào mạng Wi-Fi ở Starbucks trong tổng cộng ba mươi ba phút.” Kloz ngả người ra lưng ghế. “Chicago có hệ thống Wi-Fi công cộng khá quy mô. Điểm phát sóng nhan nhản khắp nơi: công viên, thư viện, trên tàu. Sáng ngày 12 tháng Hai, cũng địa chỉ Mac này đã kết nối với mạng Wi-Fi công cộng ở Công viên Jackson gần một tiếng rưỡi đồng hồ.”

“Nơi hắn giấu xác Ella Reynolds dưới đầm.”

Klozowski gật đầu. “Hoạt động của máy có vẻ mang tính chất bị động, xuất hiện một cách đều đặn chứ không phải ngẫu nhiên. Điều này chứng tỏ hung thủ có lẽ đã mang theo máy trong cái xe tải mà chúng ta trông thấy trong băng ghi hình, nhưng hắn chỉ để đấy chứ không dùng. Những lượt truy cập mà tôi tìm thấy rất có thể là của những chương trình đã được tự động hóa như e-mail chẳng hạn, chỉ là máy chạy ngầm mà thôi. Tần suất là mỗi phút một lần. Còn nếu hắn thực sự dùng máy để lướt web thì lượng truy cập ngẫu nhiên sẽ nhiều hơn.”

“Sao hắn lại vào Wi-Fi trong khi không dùng?”

“Tôi không cho rằng lần này hắn chủ đích vào mạng.” Kloz nói. “Nhiều khả năng hắn đã từng kết nối laptop với mạng công cộng nhưng sau đó không xóa kết nối đó đi. Nếu thông tin vẫn còn lưu trong máy thì lần sau, khi máy của hắn ở trong phạm vi phát sóng của mạng Wi-Fi đó, nó sẽ tự động kết nối, tương tự như laptop của tôi lúc ở Starbucks. Việc này giúp tiết kiệm thời gian. Trường hợp của hắn là máy tự động kết nối bất cứ khi nào nằm trong phạm vi phát sóng của mạng Wi-Fi thành phố.”

“Vậy thì trở lại với câu hỏi ban đầu của tôi: Anh có lần ra được vị trí của nó không?”

“Trở lại với những gì tôi nói ban nãy. Địa chỉ IP có nguyên lý hoạt động hơi giống với điện thoại cố định. Chỉ có một số và luôn luôn bật, vì thế có thể dựa vào nó để truy ra địa điểm lắp đặt cố định. Còn địa chỉ Mac thì gắn liền với một thiết bị cụ thể, ở trường hợp này là một cái laptop. Cái laptop đó có thể được bật lên hoặc tắt đi, có thể kết nối với vô số mạng khác nhau. Nó có thể di chuyển từ nơi này đến nơi khác, hoặc ngưng hoạt động vô thời hạn. Như vậy có nghĩa là ta không thể lần ra nó, nhưng ta có thể canh me nó.”

“Bằng cách nào?”

“Khi các kỹ sư quy hoạch thành phố đưa mạng Wi-Fi công cộng miễn phí vào hoạt động, họ đã thiết lập một cửa hậu cho các cơ quan hành pháp. Tôi có thể viết một bot* và đưa lên. Nếu laptop của hung thủ vào mạng công cộng thì chúng ta sẽ được thông báo. Lúc đó, ta có thể khoanh vùng vị trí của hắn và tìm ra trạm cụ thể mà hắn kết nối. Nhưng phạm vi sẽ rộng hơn nhiều so với khoanh vùng bằng IP đấy. Các trạm phát sóng có bán kính phủ sóng khoảng bốn trăm mét cơ.”

*Chú Thích:

“Bot” (viết tắt của “Robot”) là phần mềm ứng dụng chạy tự động trên Internet, có thể thực hiện một số công việc đơn giản và lặp đi lặp lại dựa trên trình tự do lập trình viên xây dựng.

“Bốn trăm mét với các khu nhà ở thành phố thì khác gì mò kim đáy bể.” Nash nói.

“Chúng ta sẽ biết được khi nào hắn vào thành phố. Mới đầu cứ tạm thế đã. Biết đâu ta lại gặp may và từ cái này lại tìm ra cái khác.”

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.