Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 133 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22

❊ ❊ ❊

Lili

Ngày 2 • 12:19 trưa

“Không! Không làm nữa!” Lili thét lên.

Gã đàn ông vẫn nhoài người về phía cô, đôi tay to lớn kéo giật tấm chăn đang quấn quanh người cô. “Chúng ta phải tiếp tục.” Hắn nói.

Lili lết trên sàn nhà ẩm ướt, người cô trượt đi, hai chân trơn tuột, cố bám xuống sàn bê tông ướt nhẹp. Cô thấy mình đã lùi về góc chuồng, không thể tiến xa hơn được nữa. “Làm ơn dừng lại đi!” Không còn chỗ nào để trốn.

Gã đàn ông chĩa cái kìm chích điện về phía cô. Hắn nhấn nút, và Lili trông thấy luồng điện xẹt qua giữa hai mấu kim loại, ngửi thấy mùi ozone trong không khí. “Chỉ một giờ thôi, sau đó chúng ta có thể làm lại. Tôi hứa. Tôi hứa mà.” Cô cố nói, nhưng toàn thân đang run lên bần bật nên cô chỉ thốt ra những âm tiết rời rạc, không thể nói được tròn vành rõ chữ.

Nếu họ tiếp tục, đây sẽ là lần thử thứ tư… không, thứ năm mới đúng. Mà khoan, có thể mới là lần thứ ba thôi. Cô không biết nữa. Những ý nghĩ trong đầu cô không chịu gắn kết với nhau cho liền mạch; dòng ý thức của cô như đang bị một nút thắt chặn lại, làm cho não bộ không sao hoạt động bình thường được. Những đốm trắng cứ vụt qua trước mắt khiến cô khó mà nhìn thấy những gì diễn ra xung quanh, tưởng như một cơn bão tuyết đang vần vũ trong tầng hầm, bốn bề toàn một màu xám mù mịt.

Hắn vươn ra tóm lấy cô qua làn tuyết, tay trái xòe rộng. “Phải làm ngay, sắp được rồi.”

Tay phải cầm kìm điện đưa lại gần, chỉ cách cô chừng một inch, đầu kìm gần chạm vào cổ cô. Lili không thể chịu nổi cơn đau nếu bị chích điện lần nữa. Cảm giác chẳng khác nào một ngọn lửa thiêu đốt xương tủy cô, ăn dần ăn mòn cơ thể cô từ bên trong. Đau đớn còn hơn cả cái chết.

Giờ cô cũng biết cảm giác chết đi là như thế nào rồi.

Hắn gí sát cái kìm vào mặt cô, đưa lại gần mắt cô và nhấn nút.

“Được rồi!” Cô kêu lên. Đúng hơn là cố kêu lên. Chỉ duy nhất âm đ bật ra từ trong cổ cô, đâu đó phía sau hàm răng va vào nhau lập cập.

Gã đàn ông rụt tay lại, nhưng chỉ một chút xíu. Tay kia đưa lên gãi vết mổ đã mưng mủ bên dưới chiếc mũ len.

Lili cố đứng dậy, nhưng hai chân không đỡ được cơ thể cô mà khuỵu xuống, mềm oặt.

Hắn thò tay vào trong chuồng, chìa về phía cô. Móng tay bị hắn cắn cụt ngủn, đầu ngón sưng đỏ.

Lili vịn vào tay hắn. Lòng bàn tay hắn vừa lạnh vừa ẩm. Cô không muốn chạm vào hắn, nhưng cô biết lúc này mình không đủ sức tự đứng lên. Và cô nhất định phải đứng. Phải ngoan ngoãn vâng lời, nếu không sẽ chỉ càng thêm đau đớn. Hắn sẽ khiến cô càng thêm đau đớn.

Hắn dẫn cô ra khỏi chuồng, Lili dựa hẳn vào hắn để có thể đứng vững.

Khi tới chỗ bồn nước, cô ngước lên nhìn hắn. Cô nhìn sâu vào cặp mắt mờ đục, vô hồn ấy. “Ba mươi phút, làm ơn. Cho tôi nghỉ thêm một lúc thôi.”

“Chúng ta đã gần chạm đích rồi.”

Lili nhìn hắn chằm chằm hồi lâu, từng giây đằng đẵng trôi qua ngỡ như hàng giờ. Cuối cùng, cô gật đầu. Lili buông bàn tay đặt trên cổ đang nắm giữ tấm chăn, và tấm vải rách nát rơi xuống sàn dưới chân cô. Vừa rồi, khi xong việc cô còn không kịp mặc quần áo. Lúc đó hắn nói họ sẽ thử lại sau vài phút nữa. Thế nên cô chỉ co ro quấn lấy cái chăn, cái chăn xanh mềm mại, cái chăn của cô. Cô quấn chăn nằm co quắp trong chuồng và chờ đợi. Cô thấy bộ quần áo hắn đưa - quần áo của con gái hắn, hắn nói với cô như thế - được gấp gọn để ở trong chuồng, ngay sau cánh cửa. Hắn đã cất chúng đi sau khi cô cởi ra và bỏ lại trên sàn cạnh bồn nước.

Lili đã tưởng trong nhà chỉ có cô và hắn. Lần cuối cùng Lili hét gọi con gái hắn cách đây chừng một giờ, không có ai đáp lại cô cả. Cô hình dung ra cô gái cùng trang lứa đang ngồi một mình trong phòng ngủ chật chội ở tầng trên, hai tay bịt chặt lấy tai, không muốn đối mặt với những điều bố mình đang làm dưới tầng hầm. Tại sao cô ta có thể ngoảnh mặt làm ngơ? Tại sao con người ta lại có thể làm như thế? Đầu tiên Lili không muốn tin rằng cô gái ấy biết rõ mọi chuyện đang xảy ra, nhưng rồi cô nhận ra cô ta nhất định phải biết; nhà này đâu có rộng rãi gì cho cam. Nhà Lili ở còn lớn hơn nhiều, nếu đổi lại là cô, chắc chắn cô sẽ nghe thấy tiếng la hét dưới tầng hầm. Còn cô ta, con gái của gã đàn ông kia, cô ta biết hết mà lại chỉ khoanh tay đứng nhìn.

“Trèo vào đi.” Hắn nói.

Lili nhìn xuống nước. Cô biết nước rất ấm, ấm hơn không khí trong tầng hầm, một cảm giác rất thoải mái, dễ chịu, nhưng nó khiến cô khiếp sợ hơn hết thảy mọi thứ trên đời - hơn cả cơn giận của bố mẹ cô, hơn cả cảm giác đau đớn khi bị thương nặng, hơn cả gã đàn ông đang đứng bên cạnh cô đây.

Nước chính là cái chết.

“Vào ngay đi.” Hắn giục.

Lili hít một hơi dài, nhưng điều đó chẳng mấy hữu ích trong việc xoa dịu những cơn run rẩy đang lan ra khắp cơ thể cô, hay cảm giác yếu đuối bắt nguồn từ sâu thẳm bên trong và dần dần xâm chiếm lấy cô. Cô hít một hơi thật sâu, bám tay lên mép cái tủ đông lạnh lớn rồi trèo vào. Sau đó, cô ngồi xuống và duỗi người ra, gã đàn ông đỡ lấy đầu Lili để cô nhô lên trên mặt nước đang ngấp nghé ngang vai. Khi tai cô chìm xuống, mọi âm thanh trong tầng hầm đều tan biến, cô chỉ còn nghe thấy tiếng thở của mình, tiếng trái tim đang đập thình thịch trong lồng ngực, thậm chí là cả tiếng mí mắt nhắm vào rồi lại mở ra.

Hắn kéo cô lên một chút để tai cô nhô khỏi mặt nước. “Lần này phải nhớ lấy.” Hắn nói. “Phải ghi nhớ tất cả.”

“Tôi biết rồi.” Lili đáp.

Gã đàn ông ấn vai cô, dìm cơ thể yếu ớt xuống sàn bồn. Lần này Lili không cố chống cự, thậm chí không lấy hơi lần cuối. Thay vì vậy, cô hít nước vào. Cô cố chịu đựng cảm giác đau buốt khi chất lỏng tràn vào hai lá phổi, cố cưỡng lại cơn ho đang kéo đến, và hít thêm nước. Cứ thế, cứ thế, cho tới khi hình bóng lấp loáng của gã đàn ông trên kia nhạt dần, cho tới khi mọi thứ trước mắt biến thành một màu đen, cho tới khi cơn đau lùi xa, trong lúc đó cô thầm dặn lòng phải ghi nhớ tất cả.

Lần này, Lili không tỉnh lại nữa.

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.