Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 133 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 40

❊ ❊ ❊

Porter

Ngày 3 • 8:16 sáng

“Kia có phải là…?”

“Nicolas Cage, phải.” Giám thị nói, dẫn Porter vào văn phòng tù túng, chật hẹp của mình. Tấm ảnh chân dung chụp khi bị bắt được đóng khung treo trên bức tường bên trái bàn làm việc. “Anh ta làm khách tại đây hồi tháng Tư năm 2011 sau khi dính vào cuộc ẩu đả tại một nhà hàng nhỏ trong vùng. Thậm chí còn đập vỡ cả một ô cửa sổ. Đám diễn viên Hollywood đôi lúc quên mất là máy quay đã ngừng chạy từ đời nào rồi. Ở đây xong anh ta thích đến nỗi một tháng sau lại ghé chơi, lần này là vì quá chén. Anh ta to tiếng với vợ ngay giữa trung tâm khu phố Pháp. Chúng tôi vốn đã định cho qua, nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng dừng, anh ta cứ đẩy cảnh sát vào chỗ khó xử. Họ không còn cách nào khác nên đành tống anh ta vào tù. Một diễn viên xuất chúng. Tôi rất thích vai diễn của anh ta trong Con Air*.”

*Chú Thích:

Một bộ phim hành động tội phạm của Mỹ, được sản xuất năm 1997, với tựa Việt là Không tặc.

“Phim đó có Sean Connery đóng đúng không nhỉ?”

Giám thị giơ một ngón tay ra hiệu yên lặng rồi nhấc điện thoại lên gọi. “Mời anh Weidner tới văn phòng giám thị. Mời anh Weidner tới văn phòng giám thị.” Ông ta nói vào ống nghe. Lát sau, Porter nghe thấy tiếng ông ta vang lên trên hệ thống loa phát thanh trong trại giam.

“Phim có Sean Connery là The Rock*cơ.” Giám thị nói với Porter và cúp máy. Ông ta chỉ vào một trong hai cái ghế trống phía trước bàn làm việc. “Chúng tôi ở đây hay được tiếp đón người nổi tiếng lắm, thành phố này cũng khá thích tiệc tùng mà. Nói chung chúng tôi cứ để họ ngủ một giấc cho tỉnh người, hệt như với đám sinh viên quậy hơi quá đà, đến hôm sau thì lại thả họ ra. Trừ phi có thiệt hại về vật chất hoặc có người bị thương, còn không, cũng chẳng cần thiết phải truy cứu làm gì. Nếu bắt hết những người lái xe trong lúc say xỉn ở khu phố Pháp thì cái trại này chỉ một tuần là kín chỗ, đám đàn bà cũng chả biết khoe ngực cho ai xem.”

*Chú Thích:

Một bộ phim hành động kinh dị của Mỹ, được sản xuất năm 1996, với tựa Việt là Nhà tù đá.

Chợt có tiếng gõ cửa phòng làm việc của giám thị.

Porter ngẩng lên và ngay lập tức nhận ra Vincent Weidner nhờ bức ảnh. Mái tóc sẫm màu của anh ta dài hơn một chút so với kiểu tóc của nhiều quản giáo khác, mấp mé chạm cổ áo, ngoài ra anh ta còn nuôi một chòm râu dê ngắn ngủn. Trên cổ anh ta có vết sẹo dài khoảng năm centimet dưới chân cằm. Porter đồ rằng vết sẹo này đã có từ cách đây mấy năm. Bề mặt sẹo sần sùi, không giống đường rạch của bác sĩ mà giống vết thương do dao hoặc mảnh thủy tinh cứa vào. Porter nhớ đến vết sẹo trên đùi mình, nơi Bishop đã dùng dao đâm anh. Nó bỗng ngứa ran như hồi đáp, và anh cố cưỡng lại thôi thúc muốn thò tay xuống gãi.

Ánh mắt Weidner dán vào Porter giây lát, sau đó anh ta quay lại nhìn Giám thị. “Chúc buổi sáng tốt lành. Ông gọi tôi đến có việc gì thế?”

Giám thị chỉ vào cái ghế trống còn lại, viên quản giáo bèn chậm rãi ngồi xuống. Quản giáo trại giam dường như lúc nào cũng cẩn trọng trong từng động tác, luôn tính toán mọi tình huống có thể xảy ra trước khi hành động, chí ít là những quản giáo giàu kinh nghiệm. Số còn lại thường dễ dính đòn. Nhìn vết sẹo kia, Porter không rõ Weidner thuộc loại nào trong hai loại ấy.

“Đây là Thanh tra Sam Porter của Sở Cảnh sát Chicago. Anh ấy đang lần theo một đầu mối và muốn nhờ chúng ta giúp đỡ.” Giám thị giải thích. Ông ta hất hàm về phía Porter. “Anh cầm theo bức ảnh đó không?”

Porter lấy bức ảnh từ trong túi áo khoác và đưa cho Weidner. Anh trỏ vào người đàn bà đi giữa hai quản giáo. “Anh có nhận ra bà ta không?”

Weidner khẽ nghiêng đầu sang phải. “Bà ta là một Doe.”

“Gì cơ?”

“Doe. Người không rõ danh tính. Jane Doe* số 2138, tôi tin là thế.” Weidner nói và trả lại bức ảnh cho Porter. “Chuyện này là sao?”

*Chú Thích:

Jane Doe là cái tên được luật pháp và báo chí Mỹ sử dụng để gọi một đối tượng là nữ giới có liên quan trong vụ án nào đó cần giữ bí mật tên tuổi, hoặc chưa xác định danh tính. Đối tượng là nam giới sẽ được gọi là John Doe.

Giám thị kéo bàn phím máy tính lại gần và gõ mổ cò. “Jane Doe số 2138. Bà ta nhập trại hôm 18 tháng Một vừa rồi, cách đây hơn ba tuần. Bà ta đã nghe cáo trạng, đã nhận tội và đang chờ tuyên án. Bị tóm vì tội móc túi trên phố Bourbon.”

“Tôi đoán chính sách “bắt rồi lại thả” của các ông chắc không áp dụng với trò ăn cắp vặt?” Porter hỏi.

Giám thị kéo thanh cuộn màn hình. “Bà ta móc trộm ví của một ông quê ở Jersey, trong ví có… ồ, ca này khó đây.”

“Sao thế?”

“Trong ví của ông ta có năm trăm mười hai đô la.” Giám thị nói. “Luật pháp giáo xứ Orleans quy định trộm cắp tài sản có giá trị từ năm trăm đô trở lên bị coi là trọng tội. Giá kể trước đấy ông kia mua thêm một ly hurricane* nữa thôi thì có lẽ bà ta chỉ bị khép vào tội nhẹ và sẽ sớm được thả. Nhưng với tình hình này, bà ta đang phải đối mặt với án phạt tối thiểu là hai năm tù, có thể còn nặng hơn nếu đây không phải lần đầu bà ta phạm tội.”

*Chú Thích:

Hurricane là tên một loại cocktail nổi tiếng ở New Orleans, thành phần chủ yếu gồm có rượu rum, xi rô chanh leo, nước camchanh, xi rô lựu Grenadine…

“Ặc.”

“Thế đấy. Nhưng mà thôi, có gan ăn cắp thì phải có gan chịu đòn chứ.” Giám thị Vina nói. “Hình như trên người bà ta còn có ba cái ví khác. Trong số giấy tờ tùy thân thu được không có cái nào khớp với bà ta, hơn nữa, bà ta cũng không chịu khai ra tên thật.”

“Vậy dấu vân tay thì sao?”

Vina lắc đầu. “Không có trong hệ thống của chúng tôi lẫn cơ sở dữ liệu quốc gia. Nhưng bà ta có một dấu hiệu nhận dạng, đó là một hình xăm nhỏ trên cổ tay.” Ông ta xoay màn hình máy tính lại để Porter nhìn được rõ hơn.

Mắt Porter mở lớn. Anh nhoài người qua bàn. Đó là một hình số 8 nhỏ, giống hệt hình xăm trên cổ tay của Jacob Kittner, kẻ bị một chiếc xe buýt nội đô đâm chết và ban đầu được cho là 4MK. Bishop cũng xăm một hình như thế lên cổ tay Emory Connors. “Tôi cần gặp bà ta.” Anh nói.

Giám thị xoay màn hình lại như cũ. “Chúng ta phải xin phép trước đã. Bà ta có luật sư chống lưng.”

Porter cau mày. “Làm thế nào bà ta thuê được luật sư trong khi không chịu khai báo tên tuổi?”

Weidner đằng hắng. “Lúc đó tôi cũng có mặt. Chuyện xảy ra trong quá trình thẩm vấn sơ bộ hôm bà ta bị bắt. Bà ta câm như hến kể từ lúc chúng tôi đưa bà ta xuống xe buýt, sau khi bị tống vào phòng thẩm vấn đến hơn một giờ thì bà ta mới chịu mở miệng. Bà ta ngồi lì ra đó, nhìn xoáy vào điều tra viên phụ trách thẩm vấn, Thanh tra Dunleavy. Từ đầu chí cuối, bà ta không ngừng nhăn nhở cười. Sau đó khoảng một giờ, bà ta rướn người qua bàn và nói đúng bốn từ: “Luật sư, Sarah Werner.” Nói xong bà ta ngả ra lưng ghế, khoanh tay trước ngực và lại tủm tỉm cười. Không hiểu Dunleavy làm thế nào mà giữ được bình tĩnh như thế. Chứ phải tôi thì quên mẹ đi.” Anh ta khựng lại vì lỡ nói tục và đưa mắt nhìn Giám thị, nhưng ông ta chỉ phẩy tay cho qua.

“Sarah Werner là ai? Luật sư địa phương à?” Porter thắc mắc.

“Điều đó thì anh phải hỏi Dunleavy.” Weidner đáp.

Giám thị bật loa ngoài của chiếc điện thoại và quay số.

Một giọng nói trầm khàn cất lên. “A lô?”

“Dunleavy đấy à? Giám thị Vina ở Trại giam Giáo xứ Orleans đây. Tôi đang ngồi cùng một thanh tra của Sở Cảnh sát Chicago và một quản giáo trong trại. Anh có thể cho chúng tôi biết đôi điều về bà Jane Doe mà anh thẩm vấn cách đây vài tuần không? Người có luật sư đại diện là Sarah Werner ấy?”

“Ôi, chết tiệt! Lại cái chuyện nhảm nhí đó sao?” Dunleavy thở dài. “Vụ này cũng chả có gì nhiều để mà nói. Mụ ta bị tóm vì chọn sai đối tượng để chôm chỉa. Ông ta nói trước đây mình đã từng bị móc túi rồi nên mới có thói quen khi đi ngoài đường cứ chốc chốc lại kiểm tra ví tiền. Mụ đi lướt qua và vỗ nhẹ vào người ông ta một cái, ông ta lập tức sờ vào túi thì không thấy cái ví cộm lên nữa nên chộp lấy cánh tay mụ. Mụ phản ứng bằng cách cào cho ông ta một phát thấy gớm vào má rồi bắt đầu la hét mấy câu vớ vẩn kiểu: “Tôi không về, ông buông tha cho tôi đi! Tôi sẽ không để ông hành hạ tôi nữa đâu, tôi chịu hết nổi rồi!” Điều đó đã thu hút sự chú ý của mấy cậu trai trong vùng đang tranh thủ giờ vàng giảm giá của quán Crooked Broom để chén chú chén anh. Bọn họ ngật ngưỡng bước ra ngoài, tách hai người đang cự cãi rồi xông vào tẩn cho ông kia một trận lên bờ xuống ruộng.”

“Khốn thật!” Giám thị nói.

“Kết quả là ông ta gãy hai xương sườn, rụng ba cái răng, hai mắt tím đen. Mọi chuyện đáng lẽ có thể còn tệ hơn, may mà lúc đó vợ ông ta từ trong quán đi ra, bà ta thấy chồng bị đánh hội đồng thì sợ quá hét toáng lên.” Dunleavy hít một hơi rồi kể tiếp. “Tiếng hét thứ hai ấy cũng đủ để làm cho mấy cậu trai đang hăng tiết vịt bừng tỉnh, một người vội giữ mụ móc túi lại để mụ khỏi lỉnh vào đám đông. Một ông khách du lịch thấy mụ bị tóm, tưởng anh chàng kia định làm gì mụ nên nhảy vào kéo mụ ra, suýt nữa tự chuốc lấy ẩu đả. Lúc này cảnh sát mới đến nơi và kéo từng người ra, trói tay họ lại bằng dây thít nhựa rồi bắt mỗi bên ngồi vào một góc cho đến khi nào họ giải quyết xong mọi việc.” Dunleavy lấy tay bịt điện thoại rồi lớn tiếng nói gì đó với một người ở đầu dây bên kia. Porter không nghe được ông ta nói gì. Vài giây sau, ông ta quay lại tiếp tục câu chuyện còn dang dở. “Tôi không có vinh hạnh được gặp quý bà Doe kia, mãi cho tới khi họ dẫn mụ về trụ sở và sắp xếp để mụ ngồi ở một phòng thẩm vấn. Lúc đó, màn hỏi cung hoàn toàn chỉ có tôi độc thoại. Tôi “quay” mụ hồi lâu nhưng không khai thác được bất cứ điều gì, thế rồi đột nhiên mụ giở quẻ đòi gọi luật sư.”

“Sarah Werner.”

“Phải, Sarah Werner.”

Bốn người không ai nói gì. Giám thị đưa mắt nhìn Porter, khi anh gật đầu, ông ta liếc xuống cái điện thoại. “Cảm ơn anh, Rick. Nếu còn cần thêm thông tin, chúng tôi sẽ gọi.”

“Ừ, thế nhé.”

Cuộc gọi kết thúc, Giám thị Vina nhấn nút tắt rồi ngả người ra lưng ghế. “Đưa anh vào gặp bà ta không phải chuyện đơn giản. Với tư cách dân thường, anh cần được bà ta đồng ý và ghi tên anh vào danh sách người đến thăm. Còn với tư cách một thanh tra cảnh sát, anh phải thông qua luật sư của bà ta trước rồi mới được vào. Dù chọn cách nào đi nữa thì cũng nhiêu khê ra phết đấy chứ không nhanh đâu.”

Porter nói: “Tôi có thể tìm được Sarah Werner ở đâu?”

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.