Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 203 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 83

❊ ❊ ❊

Porter

Ngày 3 . 9:44 tối

Porter cảm thấy sức nặng từ con dao của Bishop đang nằm trong túi mình.

Chuyện này không ổn rồi. Không ổn một tí nào. Tôi thò một tay vào túi quan jeans để tìm cán con dao gấp quen thuộc. Nếu có nó, tôi có thể cắt ngang cổ họng gã đàn ông này. Tôi sẽ cắt ngọt một đường qua cái đống ngấn cằm kia, để cho máu phun ra như vòi nước. Tôi rất nhanh. Tôi biết tôi rất nhanh. Nhưng liệu tôi có đủ nhanh không? Chắc chắn tôi có thể giết ông ta trước khi cái đống thừa cân lắm mỡ này kịp phản ứng, phải vậy không? Cha sẽ muốn tôi hạ sát ông ta. Mẹ cũng vậy. Họ muốn thế. Tôi biết là họ muốn mà.

Những câu chữ hắn viết trong nhật ký lại ùa về.

Hai người đứng bên ngoài nhà xe di động của vợ chồng Carter sau khi chụp ảnh tất cả mọi thứ. Họ cho chiếc mề đay và chìa khóa vào túi nhựa. Chỗ quần áo được cất vào ba lô. Họ bỏ lại nó trên sàn phòng ngủ, mấy tấm ván tháo ra vứt lăn lóc và cái đệm vẫn dựng đứng.

Vầng trăng trên cao lấp ló hiện ra, vén màn mây u tối để ghé mắt nhìn xuống thế gian. Trời đã chuyển rét, tuy rằng không giống thời tiết ở Chicago nhưng cái lạnh sâu cùng hơi ẩm vẫn hiện hữu như đang trêu ngươi xương cốt Porter.

Sarah muốn về thành phố, tìm một khách sạn và nghỉ lại qua đêm. Cô không cần phải nói thêm lần nữa. Anh đọc được điều đó trong mắt cô. Cô mệt rồi. Tối nay với cô như vậy là quá đủ.

Porter quay đi, đăm đăm nhìn rặng cây bao quanh mảnh đất phía sau hai nhà, nhìn lối mòn nhỏ dẫn vào rừng.

Dạ dày anh bỗng nhộn nhạo. Cảm giác râm ran lan tỏa khắp da anh.

Luồng sáng đèn pin của Sarah đi từ mặt đất dưới chân Porter, quét qua sân, rồi hòa làm một với ánh đèn của anh, soi tỏ nơi lối mòn mở ra. “Nơi này từ lâu đã không có người ở. Theo anh, vì sao con đường kia vẫn còn đó? Đáng lẽ nó phải bị cỏ cây che lấp rồi chứ?”

“Có thể là do động vật. Hoặc do lũ nhóc vẫn hay tiệc tùng trong cái nhà xe.”

Hoặc là một thứ khác. Một thứ tồi tệ hơn thế.

Anh cảm thấy con dao ấm nóng. Anh không hề nhận ra mình đã lại thò tay vào túi tự bao giờ. Ngón tay anh vuốt nhẹ lên cán dao.

“Cô có thể ở lại đây.” Anh đề nghị.

Nhưng Sarah lắc đầu. “Anh đi một mình như thế không được đâu.”

Vậy là hai người băng qua bãi cỏ, tiến về phía lối mòn, trèo qua một thân cây nhỏ đổ rạp trên đất rồi mất hút nơi đầu đường, luồng sáng tỏa ra từ hai chiếc đèn pin đối chọi với bóng tối mịt mù.

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.