Poole
Ngày 3 • 1:35 chiều
Hai đặc vụ Frank Poole và Stewart Diener ngồi trong chiếc xe Jeep Cherokee của Poole trên con phố tĩnh mịch tại khu dân cư, cách nhà số 519 đường 41 khoảng nửa khối nhà.
Poole quan sát quanh tư gia bằng cặp ống nhòm Zeiss 526000, loại này tuy nặng nhưng chất lượng thì miễn chê.
Ngôi nhà có diện tích nhỏ, chắc chỉ gồm hai phòng ngủ, một phòng tắm. Kiểu nhà một tầng. Lớp sơn màu xanh lục nhạt đã bạc phếch, đầy vết bong tróc. Quây quanh tư gia là một hàng rào mắt cáo. Tấm biển CHO THUÊ NHÀ lủng lẳng rũ xuống trước cổng, được cố định nhờ đoạn dây xoắn đa năng màu đen buộc hờ ở một góc, trông như sắp rụng đến nơi. Cả vỉa hè, sân vườn và lối đi phía trước đều bị phủ một lớp tuyết dày ít nhất ba mươi centimet. Lâu rồi không ai dọn tuyết. Trên lối đi không có ô tô. Những tấm rèm dày buông xuống ở các cửa sổ khiến anh không nhìn được vào bên trong.
“Cả giấy khai sinh lẫn hộ chiếu đều được gửi đến địa chỉ này. Camera giám sát của Ban Quản lý Phương tiện Cơ giới đã ghi lại cảnh Libby đích thân đi xin giấy phép lái xe bằng cách dùng giấy tờ giả chỉ ba ngày sau khi rời khỏi Trung tâm Cải huấn Stateville.” Diener nói với Poole.
“Trông như nhà hoang vậy. Không thấy dấu chân trên tuyết ở lối đi phía trước. Chẳng nhìn được bên trong, rèm che kín hết rồi.” Poole hạ ống nhòm xuống. “Có thể đây là nơi tập kết thư. Kẻ giúp cô ta xin giấy tờ, dù là ai đi nữa, chỉ tận dụng mỗi địa chỉ nhà mà thôi.”
Poole kéo khóa áo khoác và quấn khăn lên cổ. “Tôi phải xuống xem kĩ hơn mới được.”
Diener đưa mắt nhìn tuyết rơi. “Không hiểu đến bao giờ thứ của nợ này mới chịu dứt?”
Poole không ghét tuyết cho lắm. Đôi khi, cứ để những xấu xí của thế giới này bị chôn vùi dưới tấm chăn trắng muốt ấy thì hơn.
Cánh cửa xe kêu cọt kẹt khi anh đẩy mở. Sau đó anh sập mạnh. Nhiều lúc, cửa bên ghế lái không đóng khít được trong thời tiết lạnh. Anh nghe thấy Diener bước xuống và vòng qua đầu xe, tiếng giày lạo xạo trên tuyết.
Hai người đi trên vỉa hè một đoạn, đến trước ngôi nhà ấy thì dừng lại và sang đường. Quan sát suốt từ nãy đến giờ mà Poole không thấy cái xe nào chạy qua. Xem ra chỉ người dân sinh sống tại đây mới được phép qua lại. Thế thì có vẻ hơi vô lý khi chọn khu này làm nơi tập kết thư từ. Phần lớn người ta sẽ chọn khu vực đông đúc hơn. Người lạ xuất hiện ở khu dân cư yên tĩnh rất dễ bị để ý, kẻ gom thư chắc chắn sẽ không muốn thế.
Hình ảnh ngôi nhà của Libby McInley ùa về trong tâm trí Poole, nhất là những cảnh tượng anh bắt gặp bên trong. Miệng anh bỗng có vị chua chua. Anh ước gì có thể quên chúng đi, nhưng tâm trí anh vẫn kiên quyết bắt anh canh cánh giữ những hình ảnh ấy bên mình.
Có hai hòm thư nhỏ được đặt trên cùng một cái cột ở sát mép vỉa hè trước nhà. Hòm bên trái dùng để nhận báo, không có cửa, bên trong trống không. Poole mở cái hòm kim loại cạnh đó và lấy ra vài lá thư. “Thư của Publishers Clearing House* gửi Libby McInley, giấy mời đóng góp quỹ cựu chiến binh gửi đến Chủ nhà, cả hai đều được đóng dấu bưu điện trong tuần. Có người đang theo dõi hòm thư này.” Poole nói với Diener rồi trả mấy lá thư vào hòm.
*Chú Thích:
Publishers Clearing House là công ty marketing cung cấp dịch vụ đăng ký mua báo dài hạn và các loại hàng hóa khác với cơ hội được tham dự và trúng giải thưởng.
Diener nhìn quanh con phố. “Phân nửa lối đi trong khu phố mới được xúc tuyết. Kiểm tra ngôi nhà kia xong, chúng ta nên đi hỏi hàng xóm xem sao. Con phố yên tĩnh như vậy, kiểu gì chẳng có người hay để ý xung quanh.”
Cổng hàng rào mắt cáo bị băng giá làm cho kẹt cứng, Poole phải đập mấy lần thì cái chốt mới chịu bung. Cánh cổng miễn cưỡng gạt lớp tuyết dày và mở ra, hai người bước trên vỉa hè để tới đứng trước nhà.
“Frank.” Diener khẽ gọi, đưa bàn tay đi găng trỏ vào cửa chính. Ổ khóa cóc đã mất, để lại một cái lỗ trống hoác. Quả nắm trông có vẻ lỏng lẻo. Phần trên móp vào, nham nhở vết xước. Có người đã dùng vật gì đó để đập. Khung cửa chi chít vết trầy.
Poole mở khóa áo khoác, thò tay vào trong để lấy súng trước khi tiếp cận cửa trước. Anh chỉ vào Diener, sau đó lại chỉ sang bên hông nhà. Diener rút súng của mình ra rồi mất hút khi vòng qua góc nhà để đi tìm cửa hậu.
Poole vươn ra cầm lấy quả nắm. Quả nắm tuy xoay được nhưng anh vẫn phải giữ chắc lấy nó. Những ốc vít có nhiệm vụ cố định các bộ phận lại với nhau đã bị tháo hoặc nới lỏng, anh có cảm giác toàn bộ quả nắm sắp sửa rụng rời trong tay mình. Chốt nhả ra với một tiếng “cạch”. Anh khẽ khàng đẩy cửa.
Cánh cửa thông với một phòng khách nhỏ. Có người đã dùng dao rạch hết đệm trên chiếc xô pha da màu nâu xập xệ. Những đụn bông nhồi trắng xóa bay tứ tung. Máy sưởi không bật.
“FBI đây. Yêu cầu anh chị bước ra ngoài!” Giọng nói của anh âm vang khắp nhà, kiểu tiếng vọng chỉ xuất hiện ở những nơi trống vắng đã chìm vào quên lãng.
Anh tiến vào trong.
Trên tường kín đặc chữ graffiti. Chữ ký của các băng đảng, tên người, và những câu từ được xịt bằng sơn đủ màu sac: Dasha Loves You, Little Mix, X-Train Chirps. Phân nửa trong số đó Poole không thể luận ra được ý nghĩa.
Phía sau nhà, cửa hậu bật tung với một tiếng “rắc” rõ to. Diener đi vào bếp, tay lăm lăm vũ khí, họng súng chĩa lên trần. Anh ta gật đầu với Poole rồi rẽ sang hành lang bên phải. Anh ta rút từ trong túi ra một cái đèn pin nhỏ, bật lên rồi cầm ở dưới khẩu súng, chiếu luồng sáng dọc theo hành lang.
Poole băng qua phòng và đi theo Diener. Tấm thạch cao ốp tường ở hành lang đã bị ai đó đấm hoặc đá vào, thủng lỗ chỗ từ trên xuống dưới. Hẳn là có người định tìm kiếm thứ gì đó giấu trong tường, hoặc là bọn choai choai đập phá, chẳng có cách nào biết chắc được. Một tấm thảm vốn là màu vàng kim nay đã chuyển sang màu nâu đất, nồng nặc mùi nước tiểu.
Bước vào phòng ngủ thứ nhất, họ trông thấy một tấm đệm trên sàn, xung quanh đầy vỏ hộp thức ăn và đồ uống. Một tấm chăn dồn lại thành đống ở góc phòng. Ai đó đã dán giấy báo lên cửa sổ đằng sau những tấm rèm kéo kín. Phòng tắm có người dùng cách đây không lâu, nhưng vì không có nước nên bồn cầu đầy ụ những thứ tởm lợm đã đóng băng mà Poole không muốn nghĩ đến. Bồn tắm có số phận cũng hẩm hiu chẳng kém. Mấy cánh cửa tủ đồ đã không còn, phơi ra những đường ống bằng nhựa khô nứt bên trong.
Họ chuyển sang phòng ngủ thứ hai.
Phòng này không có đệm mà chỉ có một cái túi ngủ rách rưới và cái bếp nướng cũ kĩ chạy bằng ga của dân cắm trại. Ai đó đã dùng nó để nấu ăn hoặc sưởi ấm, mà cũng có thể là cả hai. Trong phòng bốc mùi hôi của cần sa để lâu.
Hai người trở lại phòng khách. Bên dưới không có tầng hầm. Ngôi nhà chìm trong hoang phế.
“Tôi nghĩ nơi này là chỗ tá túc của đám người vô gia cư, mà cũng có thể là địa điểm tụ tập của tụi thiếu niên trong vùng. Dùng làm nơi tập kết thư cũng hợp lý.” Poole cất súng vào bao. “Nhà bị bỏ hoang lâu chưa?”
Diener quay lại bếp, lục lọi các ngăn kéo và tủ chén bát. “Hơn một năm.” Anh ta nhìn xuống ống thoát nước ở bồn rửa. “Có kẻ đã đổ bê tông vào đường ống này.”
“Bọn choai choai thỉnh thoảng vẫn làm thế.” Poole nói, chăm chú quan sát những chữ graffiti trên tường phòng khách.
Diener tiếp tục nói. “Tôi không tìm được nhiều thông tin về ngôi nhà. Người chủ đầu tiên đã mất, để lại ngôi nhà cho ba đứa con. Họ đều sống ở bang khác. Nhà đã được rao bán. Tôi nghĩ họ cũng định cho thuê, nhưng không có khách.” Anh ta lôi ra từ bên dưới bồn rửa một con chuột chết, cầm đằng đuôi và quẳng sang bên kia phòng. “Chẳng hiểu tại sao luôn. Nơi này đẹp đấy chứ.”
Poole lờ con chuột đi khi nó rơi bịch xuống sàn gần chân anh. “Ở đây có thể có manh mối nào đó.” Anh rọi đèn pin theo những chữ graffiti.
Diener tiến tới, bước ra trước ánh đèn. “Trông giống những thứ tạp nham của bọn trẻ ranh hơn. Mấy trò đập phá, băng nhóm các kiểu.”
Poole chỉ vào một cụm chữ nhỏ được viết bằng bút dạ đen.
Bởi tôi chẳng dừng chân vì Thần Chết
Nên ân cần Người dừng lại vì tôi.
Cả cỗ xe chỉ vẻn vẹn hai người
Cùng Bất Tử.
“Không phải trẻ ranh đâu, nó là bốn câu trong bài thơ cỗ xe của Dickinson*. Còn đây nữa.” Anh tìm thấy một bài khác, được viết bằng nét chữ giống hệt.
*Chú Thích:
Tức nhà thơ Emily Elizabeth Dickinson (1830 - 1886). Cùng với Walt Whitman, Emily Dickinson được coi là cây đại thụ trong nền thi ca Mỹ thế kỷ XIX.
Luận ý nghĩa sống chết
Cứ xem nước và băng
Nước đông kết thành băng
Băng tan lại về nước
Có chết tất có sinh
Sinh ra rồi phải chết
Băng - nước chẳng hại nhau
Sống - chết mãi song hành.
“Bài này là sáng tác của Hàn Sơn*, nhà thơ sống vào đời Đường ở Trung Quốc.” Poole nói.
*Chú Thích:
Hàn Sơn, còn gọi là Hàn Sơn Tử, người Trường An, đời Đường, Trung Quốc. Ông xuất thân nhà quan, nhiều lần thi không đỗ, bị ép xuất gia, sau ba mươi tuổi ẩn cư ở núi Thiên Thai tại Chiết Đông.
“Anh làm thế quái nào mà biết hay vậy?”
“Hồi đại học, tôi yêu một cô thích tìm hiểu về Phật giáo. Cô nàng rất hay trích dẫn thơ trong một thi tập, trong đó có bài này.”
“Thảo nào. Mà sao mấy chữ kia lại gạch chân nhỉ?”
Poole ngẫm nghĩ một lúc rồi lắc đầu. “Chịu.”
Diener đi dọc theo bức tường thêm một đoạn. “Ở đây còn nữa này, vẫn nét chữ ấy.”
Trở lại Nhà xưa, ta quay về chốn cũ
Níu kéo mà chi những ảo vọng một thời
Nào có đâu xa, ẩn trong từng khoảnh khắc
Là những niềm vui ngỡ đã mất giữa đời.
Từ đại dương xanh nơi khởi nguồn cái chết
Sự sống trào tuôn tựa mật ngọt của trời
Trong sinh có tử, trong tử tất có sinh
Sao phải sầu bi, nào có gì đáng sợ?
Chim vẫn hót vang khúc ca hằng bất tử!
Ngày lại sang đêm như dòng triều Vĩnh Cửu
Dìu dặt phủ lên khắp nơi chốn tinh cầu.
Poole nhíu mày. “Bài này hình như có nguồn gốc từ Tây Tạng, nhưng cũng có thể tôi nhầm. Mà tôi chưa rõ vì sao lại gạch chân mấy chữ Nhà, chết và sợ.”
Diener đưa tay gãi gáy. “Trẻ ranh thông minh đến mấy vẫn cứ là trẻ ranh. Tôi không nghĩ mấy thứ này có mối liên hệ nào đó với Libby McInley.”
Poole rút điện thoại ra, chuẩn bị chụp ảnh bức tường. “Hay anh sang hỏi chuyện hàng xóm quanh đây? Tôi muốn chụp lại chỗ này, phòng khi cần đến.”
Anh chàng đặc vụ khịt mũi. “Thôi đi, lần trước tôi đã phải lặn lội đi thẩm vấn hàng xóm quanh hiện trường vụ sát hại Libby McInley trong khi anh ngồi lì một chỗ ở Sở, mưa không đến mặt, nắng chẳng đến đầu. Nếu bây giờ cần người đi gõ cửa hỏi han từng nhà dưới cái lạnh tê tái kia, thì người đó phải là anh.”
Poole ngần ngừ đưa mắt nhìn bức tường.
“Yên tâm, tôi sẽ chụp kĩ đến từng centimet.” Diener trấn an.
Poole gật đầu, sau đó anh quay lại cửa trước và bước ra ngoài giữa trời đông buốt giá.