Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 133 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

❊ ❊ ❊

Clair

Ngày 2 • 10:26 sáng

Clair lại ngồi phịch xuống cái ghế xoay kẽo kẹt, cạy nhẹ lớp da màu xanh lục nứt nẻ ở tay vịn. Cô với lấy cốc cà phê đưa lên uống thì…

Hết sạch rồi.

Chết tiệt!

“Có muốn lấy thêm cốc nữa không?” Cô hỏi Sophie.

Sophie ngẩng lên khỏi tờ giấy đang cầm trên tay, được xé ra từ cuốn sổ của Gabby. “Tôi thôi. Chỉ còn hai người nữa. Làm nốt cho xong rồi chúng ta về.”

Sau khi hai người nói chuyện với Gabby Deegan, người bảo vệ dẫn họ lên phòng hành chính trên tầng hai và giới thiệu họ với Noreen Outen ở bàn tiếp đón. Chị ta ngẩng lên nhìn họ với nụ cười gượng gạo sau cặp kính dày sụ, nặng đến nỗi gốc mũi chị ta đỏ ửng lên. Chỉ cần chứng kiến cặp mắt chị ta căng ra nhìn thôi mà Clair đã muốn nhức đầu rồi.

Hai người giới thiệu tên và chức vụ rồi nhờ chị ta đi làm hai việc: một là tập trung tất cả những học sinh có tên trong danh sách khá dài mà Gabby đã cung cấp (cả thảy có mười sáu cái tên), và hai là xem lại sổ kiểm diện sĩ số hôm 12 tháng Hai. Họ muốn kiểm tra xem hôm đó có học sinh nào vắng mặt không, phòng khi có người cho Lili lên xe rồi đi cùng cô bé.

Trong lúc chị ta te tái chạy đi làm việc được giao, Clair và Sophie bắt đầu thẩm vấn từng người trong đám học sinh đứng xếp hàng ở hành lang bên ngoài phòng hành chính. Đến giờ, họ đã thẩm vấn xong mười bốn người, chỉ còn hai người nữa thôi. Không ai trong số này nhớ là đã trông thấy Lili vào buổi sáng hôm đó, dù là lúc cô bé đi bộ trên đường hay đã đến trường.

“Tiếp theo là ai?”

Sophie nhìn xuống bản danh sách của Gabby. “Malcolm Leffingwell và Leo Gunia. Muốn tung đồng xu không?”

Clair ngật đầu ra sau ghế. “Leo!”

Sophie khúc khích cười. “Giời ạ. Cô có nhất thiết phải gào tên tụi nó lên thế không hả?”

“Tôi rất khoái chứng kiến cảnh bọn nhóc giật thót khi nghe ai đó trong văn phòng gào tên mình. Trong đầu chúng nó sẽ kiểm lại tất cả những tội lỗi mắc phải từ hồi mới đóng bỉm. Đấy, cô thấy mặt nó trắng bệch ra chưa.”

Sophie ngước nhìn cậu trai đang đi vào. “Cô đúng là đồ biến thái mà.”

“Tôi làm thế cốt là để chúng luôn tỉnh táo thôi.”

Leo Gunia mặc trang phục giống hệt như những nam sinh vào trước, cũng áo sơ mi trắng, quần xanh hải quân, cà vạt kẻ sọc xanh. Mái tóc đen cắt gọn, dưới cằm lún phún râu.

Clair cố nhịn cười. Tại sao tụi choai choai đứa nào cũng nghĩ có thể nuôi râu được nhỉ? Cô chưa thấy trường hợp nào thành công cả. Thay vào đó, thứ chúng nhận được chỉ là đám lông tơ mỏng dính và mấy mảng ria thưa thớt. Cô rất muốn tặng cho môi đứa một con dao cạo và một chai hoóc-môn testosterone rồi đuổi về. “Ngồi đi, Leo.”

Sophie giới thiệu mình và Clair rồi trình bày lý do họ có mặt ở đây.

Leo nhìn vào mắt họ và vừa chăm chú lắng nghe vừa gật đầu. “Cả trường đang bàn tán xôn xao về chuyện này.”

“Thật sao? Mọi người nói thế nào?” Sophie hỏi.

Cậu ta nhún vai. “Chỉ là hôm trước có người đã bắt bạn ấy khi bạn ấy đang trên đường đến trường. Thủ phạm là cái tên 4MK đó.”

“Không phải 4MK đâu.” Clair nói.

Cậu ta lại nhún vai. “Không phải hắn thì là người khác.”

“Sáng hôm đó cháu có trông thấy bạn ấy không?”

Cậu ta không nói gì mà chỉ cụp mắt xuống sàn, di di chân.

“Leo?”

“Lẽ ra cháu nên dừng xe. Hôm đó trời rét căm căm, chắc bạn ấy lạnh lắm, nhưng cháu phải vào lớp sớm để ôn bài chuẩn bị cho tiết kiểm tra. Tối hôm trước cháu đi làm nên không kịp học.” Leo khẽ nói.

Clair rướn người về phía trước. “Vậy là cháu có nhìn thấy bạn ấy. Ở đâu?”

“Trên phố 69, ngay trước cầu vượt.” Cậu ta ngẩng đầu lên, mắt rơm rớm lệ. “Bạn ấy co ro đi dưới trời lạnh. Lúc đó tuyết rơi khá dày, chỉ đến khi đi lướt qua bạn ấy cháu mới nhìn thấy. Cháu chẳng hiểu ra sao nữa. Cháu đã định dừng xe, hình như chân còn đặt lên phanh rồi, thế mà tự nhiên cháu lại nghĩ đến bài kiểm tra, nhìn đồng hồ thì thấy đã muộn năm phút. Như vậy cháu chỉ còn khoảng hai mươi phút để ôn bài, đỗ xe xong rồi lên lớp thì còn ít nữa. Nói tóm lại là cháu chỉ trông thấy bạn ấy vào phút chót. Có muốn dừng xe cũng không kịp, mà vòng lại thì quá mất thời gian. Cháu đã nghĩ có thể người khác sẽ cho bạn ấy đi nhờ.”

Clair đưa mắt nhìn Sophie rồi lại nhìn Leo. “Cháu có thấy ai dừng xe cho bạn ấy lên không?”

Leo cúi đầu. “Không ạ. Chưa chắc cháu đã để ý nếu cái xe đi đằng sau có dừng lại. Cháu chẳng nghĩ ngợi sâu xa gì, mà tuyết lại rơi dày… Nếu lúc đó cháu cho bạn ấy đi nhờ thì giờ này có lẽ bạn ấy vẫn bình an. Lỗi là ở cháu.”

Sophie hỏi: “Cháu trông thấy bạn ấy lúc mấy giờ?”

Leo thở dài. “Bảy rưỡi ạ.”

“Cháu chắc chứ?”

Cậu ta gật đầu. “Cháu cần phải đạt điểm A trong bài kiểm tra này, các cô biết đấy. Sáng hôm đó, mỗi giây đối với cháu đều quý hơn vàng.”

“Thế cháu được điểm gì?”

Cậu ta lại thở dài. “B trừ.”

Clair ghi lại thông tin liên lạc của Leo rồi đưa cho cậu ta danh thiếp của mình và bảo cậu ta về lớp.

Malcolm Leffingwell thì không gặp Lili suốt cả tuần nay.

Noreen Outen thò đầu vào phòng. “Nốt cậu ta là hết phải không?”

Clair đứng dậy vươn vai. “Vâng. Chị có phát hiện được gì trong sổ kiểm diện sĩ số không?”

Noreen đẩy gọng kính nặng trịch lên sống mũi rồi nhìn lướt qua tập giấy ghi chú nhỏ. “Hôm đó có hai học sinh nghỉ ốm là Robyn Staats và Rosalee Newhouse, mẹ của hai em đó đã gọi điện đến xin phép. Không có em nào vào muộn tiết đầu, cũng không thấy có người lạ xuất hiện trong trường. Học sinh ở đây rất ngoan, chúng không đời nào tham gia vào những việc bất chính đâu.”

Sophie hất hàm về phía tập giấy. “Trong hai cô bé này có ai quen biết Lili không?”

Noreen đáp: “Ừm, để tôi nghĩ xem. Robyn học lớp Chín, Rosalee lớp Mười một. Cũng có thể, nhưng tôi không dám khẳng định.”

“Chúng tôi cần nói chuyện với cả hai cô bé đó.” Sophie nói.

Noreen gật đầu.

Clair lại thả người xuống ghế. Cô có cảm giác mình và Sophie đang quay như chong chóng vậy.

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.