Poole
Ngày 3 • 9:49 tối
“Tôi đã xem qua cái hộp đó hơn chục lần rồi, toàn số liệu thống kê của tên tâm thần, điên loạn.” Một giọng nói cất lên.
Poole ngẩng lên khỏi chồng giấy và trông thấy người phụ nữ đứng ở ngưỡng cửa. Cô đội mũ màu hồng, dải khăn tím vắt trên vai chiếc áo khoác dày sụ đang để mở. Anh từng gặp cô trước đây rồi.
“Tôi vào được chứ?” Cô hỏi.
Anh ngả người ra lưng ghế và gật đầu, sau đó day hai thái dương. Cơn đau ở phía sau đầu đã dần lan ra cả đằng trước lẫn hai bên. “Tôi có thể giúp gì cho cô?”
Cô băng qua phòng và chìa tay ra. “Chúng ta chưa có dịp chính thức làm quen. Thanh tra Clair Norton. Tôi tham gia tổ chuyên án 4MK với hai thanh tra Porter và Nash trước khi anh cùng đội của mình nhảy vào cuỗm mất vụ án khỏi tay chúng tôi.”
Poole bắt tay cô. “Đặc vụ Frank Poole.”
“Điều đó thì tôi biết rồi. Anh có nghe thấy lúc tôi nói tôi là thanh tra không thế?”
Bây giờ anh không có thời gian cho mấy chuyện kiểu này. “Tôi có thể giúp được gì cho cô, Thanh tra?”
“Tôi cần anh qua bên kia hành lang.”
“Tới phòng tác chiến sao? Porter cấm tôi bén mảng tới phòng tác chiến mà. Anh ấy và một gã khác đã nói rất rõ như thế trong lần cuối cùng tôi ở đó.”
“Nhờ ơn anh và các bạn của anh, Sam đã được chỉ định ngồi chơi xơi nước ít hôm. Trong thời gian anh ấy vắng mặt, tôi là người chỉ huy bên ấy.” Cô nói.
“Thế thì liên quan gì tới tôi?”
“Có người đã thả sô cô la của anh vào hũ bơ lạc của tụi tôi.”
Poole đi theo Thanh tra Clair Norton sang phòng tác chiến ở bên kia hành lang. Không khí trong phòng vô cùng căng thẳng khi anh bước vào. Những cặp mắt lờ đờ, mệt mỏi đổ dồn về phía anh. Anh vừa gật đầu với Thanh tra Nash vừa kéo một chiếc ghế ở bàn họp ra. Nash là người duy nhất anh nhận ra trong ba người đang ngồi tại đó.
“Frank.” Nash lầm bầm, khẽ vẫy tay chào anh.
Clair giới thiệu anh với hai người còn lại. “Đây là Sophie Rodriguez thuộc Ban Tìm kiếm Trẻ em Mất tích, còn đống lôi thôi chán đời đang ngồi trong xó kia là Edwin Klozowski. Anh ta là sếp phòng IT.”
“Cứ gọi tôi là Kloz.” Klozowski đứng dậy, chìa tay sang bên kia bàn.
“Cấm nịnh phe liên bang.” Clair nói.
Klozowski rụt tay lại và ngồi xuống. “Rồi.”
“Đầu anh sao thế?” Nash hỏi. “Trông có vẻ nghiêm trọng đấy.”
Poole kể cho họ nghe chuyện xảy ra ở hai ngôi nhà trên phố 41, Diener, và Bishop.
Nash và Clair đưa mắt nhìn nhau. Clair lên tiếng trước. “Tôi thật sự rất tiếc.”
Poole gật đầu một cái.
“Họ có để anh tiếp tục điều tra nữa không?” Nash hỏi.
Poole nhún vai. “Không thấy ai bảo họ loại tôi ra. Ít nhất là chưa. Văn phòng chi nhánh Chicago hiện đang thiếu người. Các đặc vụ hầu hết đều đang tập trung xử lý mối đe dọa khủng bố vừa được thông báo. Họ có thể sẽ cử người khác đến thay tôi, nhưng tạm thời, trong số các đặc vụ ở đó, chỉ mình tôi có kinh nghiệm làm việc ở Ban Phân tích Hành vi. Không ai hiểu vụ này hơn tôi.” Anh nhìn quanh phòng một lượt. “Có lẽ trừ mấy anh chị đang ngồi đây.”
“Cả Sam nữa.” Klozowski lặng lẽ nói. “Anh ấy hiểu vụ này hơn bất cứ ai trong số chúng ta.”
Poole nói: “Tôi đã cố liên lạc với anh ấy mấy lần. Gọi vào di động chỉ toàn thấy tiếng hộp thư thoại.”
Một lần nữa Nash và Clair trao đổi ánh mắt với nhau. “Nash và tôi vừa tạt qua nhà anh ấy. Chúng tôi thấy điện thoại di động của anh ấy trên bàn uống nước trong phòng khách, máy đã tắt nguồn, chiếc ghế yêu thích đổ chỏng gọng.”
“Anh chị nghĩ liệu có phải Bishop đã bắt anh ấy rồi không?”
“Không. Chúng tôi nghĩ anh ấy tự ý bỏ đi. Va li của anh ấy không còn. Chắc anh ấy đã đi đâu rồi.” Clair nói.
“Một nơi anh ấy không muốn chúng tôi biết.” Nash chêm vào.
“Anh ấy đi đâu được nhỉ?”
Không ai trả lời được câu hỏi ấy.
“Có thể nào anh ấy hợp tác với Bishop? Giúp đỡ hắn chăng?”
“Còn lâu.” Nash đáp.
Clair khoanh tay lại. “Không có chuyện ấy đâu.”
Poole chăm chú nhìn những khuôn mặt quanh anh. “Các anh chị biết gì về cuốn nhật ký của Bishop?”
Căn phòng một lần nữa lặng phắc. Cả nhóm đưa mắt nhìn nhau nhưng chẳng ai nói gì.
Poole thở hắt ra một hơi rồi đứng dậy, quay người đi ra cửa. “Tôi không có thời gian cho việc này đâu.”
Nash thôi khoanh tay, áp hai bàn tay lên mặt bàn. Anh ta liếc từ Clair sang Klozowski. “Đợi đã, Frank. Làm ơn ngồi xuống đi.”
Poole lại hạ mình xuống ghế. “Mọi người biết nó đang ở đâu, phải không?”
Clair nhìn Nash. Anh ta nói: “Sam đã giấu cuốn sổ.”
“Khỏi kho vật chứng ư?”
“Khỏi báo giới. Nộp cuốn sổ vào kho thì chẳng khác gì gửi nó đến cho báo chí. Tin tức rồi sẽ rò rỉ. Một thứ như thế kiểu gì cũng lộ ra ngoài.”
“Vậy là anh ấy đã giấu giếm vật chứng? Mọi người để cho anh ấy làm thế sao?”
“Sam giữ lại cuốn sổ. Tôi biết anh ấy giấu nó, chỉ Sam và tôi thôi, ngoài ra không ai khác biết cả.” Nash ngửa lòng bàn tay ra và cúi đầu nhìn xuống tay mình.
“Thế bây giờ cuốn nhật ký đang ở đâu?”
“Sam giấu nó bên dưới chiếc ghế La-Z-Boy trong phòng khách nhà anh ấy, chính là chiếc ghế bị đổ mà chúng tôi tìm thấy.”
“Vậy là Sam mang nó theo? Bất kể là đi đâu?”
“Phải.”
“Không ai có bản sao à?”
“Chúng tôi không muốn có.”
Sau khi đã nắm bắt được tất cả những điều này, Poole quay sang Clair. “Vậy ra cô gọi tôi qua đây là vì thế? Để thú tội?”
Klozowski bật ra tiếng cười khẽ. “Ôi giời, để cho thêm phần long trọng, hẳn rồi.”
“Nói vậy là có ý gì?”
“Còn nữa.” Clair nói. Cô rút ra một tấm ảnh cỡ 20x25 centimet từ trong túi hồ sơ màu nâu đặt trên bàn và đẩy sang phía anh.
Poole cầm tấm ảnh lên. Trong ảnh là một cậu thiếu niên đông cứng dưới tầng tầng lớp lớp băng đá bên trong buồng lái của một chiếc xe bán tải.
Clair đứng dậy, bước tới gỡ một tấm ảnh nữa gắn trên chiếc bảng trắng kê ở đầu phòng. Cô đặt nó xuống trước mặt Poole. Tấm này là ảnh chụp cận cảnh kính chắn gió, trích xuất từ camera giao thông.
“Đó là Bishop.” Poole phán gọn lỏn.
“Hai chiếc xe là một.” Clair nói với anh. “Nó cũng chính là cái xe bán tải được camera giám sát tại Công viên Jackson ghi lại cách đây ba tuần. Hung thủ đã lái nó để kéo một cái bồn chứa nước vào công viên, rồi dùng nước đó để giấu xác Ella Reynolds dưới đầm. Cái bồn bị ăn trộm từ Tanks A Lot, cửa hàng thủy sinh nằm ở trung tâm thành phố. Libby McInley, chị gái nạn nhân thứ năm của Bishop, xin vào làm ở Tanks A Lot. Cô ta làm được đúng một ngày. Tôi nghĩ cô ta đến chỉ để tranh thủ thăm dò cửa hàng giúp Bishop thôi. Bọn chúng hợp tác với nhau thế nào đó. Đã từng hợp tác thì đúng hơn.”
Poole nhìn chằm chằm hai tấm ảnh. “Cô biết được các thông tin này từ bao giờ?”
“Mới vài tiếng trước thôi.” Clair đáp. “Tất cả những điều đó.”
“Đã tìm ra danh tính cậu bé kia chưa?”
“Chưa. Thi thể được đưa tới trung tâm thành phố rồi. Bên pháp y đang khám nghiệm.”
“Cô đã hay tin về Libby McInley chưa? Đã biết chúng tôi tìm thấy cô ta thế nào chưa?” Poole hỏi.
“Chúng tôi xem báo cáo rồi.”
“Các cô xem báo cáo rồi.” Poole lầm bầm. Mỗi lần nhắm mắt, anh vẫn còn trông thấy Libby McInley. Giờ lại đến Đặc vụ Diener. Và cả khuôn mặt của Bishop khi hắn ra mở cửa.
Anh không phải Sam Porter.
Nụ cười trên khuôn mặt hắn.
Poole nhìn mấy tấm bảng kê ở đầu phòng, quan sát ảnh chụp những cô gái cũng đang đăm đăm nhìn anh. Rồi anh quay lại đối diện với bốn người ngồi quanh bàn họp, mọi ánh mắt đều dồn cả vào anh. “Porter nói những vụ này không liên quan tới Bishop.”
“Sam nhầm đấy.”
“Không giao nộp cuốn nhật ký - đồng nghĩa với việc giấu giếm vật chứng trong một vụ án nay đã thuộc thẩm quyền của cơ quan điều tra liên bang - không những có thể khiến các anh chị bị thu hồi phù hiệu mà một vài người còn có nguy cơ ngồi tù nữa. Cuốn nhật ký có thể là manh mối then chốt, thế mà bây giờ chúng ta lại không có nó. Ta không biết nó đang ở đâu.”
“Bọn họ chẳng biết gì hết. Tất cả đều là do tôi và Sam làm.” Nash nhắc lại.
Căn phòng lại chìm vào tĩnh lặng, bầu không khí căng như dây đàn, đến nỗi tưởng như nghe thấy cả tiếng điện xẹt.
Ánh mắt Clair giao với ánh mắt Nash bên kia bàn. Cả hai quay đi. Sophie thì đang chúi mũi vào cái màn hình điện thoại bé tẹo, dù trông cô chẳng có vẻ gì là đang đọc, cô chỉ không muốn đối mặt với những người khác mà thôi.
Phải đến gần một phút sau, Poole mới đứng dậy. “Chờ đó.”
Anh bỏ đi, để bốn người ngồi lại quanh bàn.
Sau lưng anh, Klozowski lầm bầm: “Phen này chết chắc rồi.”
Lát sau, Poole quay lại, mang một tấm bảng trắng từ phòng làm việc của FBI sang. Anh đẩy nó vào bên cạnh mấy tấm bảng sẵn có, rồi lại đi sang bên kia hành lang.
“Anh không báo cáo chuyện bọn tôi à?” Klozowski gọi với theo.
“Tạm thời chúng ta phải tập trung điều tra trước đã.”
Clair thở phào một hơi cô đã kìm giữ từ nãy đến giờ.