Porter
Ngày 4 • 7:13 sáng
Điện thoại của Sarah kêu “ting”.
Lúc đầu Porter không biết đó là tiếng gì hay phát ra từ đâu, thế rồi anh trông thấy cái điện thoại Sarah đang đặt trên lòng.
Cô khẽ cựa mình, ngả đầu vào vai anh và ngủ tiếp.
Chiếc di động lại kêu lần nữa.
Đèn phía trên đầu bật sáng, một giọng nói vang lên qua hệ thống loa. “Quý khách chú ý, xin quý khách vui lòng dựng thẳng lưng ghế và gập bàn ăn lại để chúng ta chuẩn bị hạ cánh xuống thành phố New Orleans. Bây giờ là bảy giờ mười ba phút sáng giờ địa phương, nhiệt độ là mười lăm độ C. Chúng tôi rất hân hạnh được đồng hành cùng quý khách trên chuyến bay, chúc quý khách có khoảng thời gian vui vẻ tại Big Easy.”
Mắt Sarah từ từ mở ra rồi nheo lại để tránh ánh sáng chói. “Xin chào, ánh dương.” Cô lẩm bẩm và bập môi một cái.
Điện thoại của cô tiếp tục kêu.
“Tôi tưởng phải chuyển mấy thứ đó sang chế độ máy bay, nếu không tảng kim loại to đùng này sẽ rụng như sung.”
“May mà anh được cái dây an toàn kia bảo vệ.” Cô cầm lấy điện thoại và nhìn màn hình. “Khi máy bay dần hạ cánh, điện thoại sẽ bắt sóng trở lại.” Cô cau mày. “Tôi đang nhận tin nhắn. Nhưng không phải tin nhắn dành cho tôi. Mà là cho anh.”
“Sao cơ?”
“Xem này.” Cô đưa máy cho anh.
Lẽ ra anh không nên phá cái điện thoại ấy, Sam ạ.
Như thế là không ngoan đâu.
Không một chút nào.
“Sao Bishop lại có số của cô?”
Sarah nhún vai. “Ôi, tôi cũng chẳng rõ. Có thể hắn trông thấy trên tấm biển bên ngoài văn phòng của tôi, trong cuốn niên giám, trên Internet, hoặc danh thiếp của tôi. Biết đâu mẹ hắn gửi cho. Tôi là luật sư mà, Sam. Số điện thoại của tôi rải khắp nơi.”
Porter gõ: Bishop?
Mới đầu không có gì, sau đó: Anh thấy hành trình về Miền Ký ức có vui không?
Porter viết: Tao tìm được con mèo của mày rồi.
Bishop trả lời: Phải nói thế này mới đúng chứ nhỉ, “chúng tao” tìm được con mèo của mày rồi?
Porter quay sang nhìn Sarah. Cô đang dán mắt vào cái điện thoại.
BISHOP: Không sao đâu, Sam. Tôi biết anh không đơn độc. Tôi mừng cho anh đấy. Sarah có vẻ là một phụ nữ đáng mến. Heather chắc sẽ thích cô ấy. Tôi tin nếu gặp nhau, họ sẽ nhanh chóng trở thành bạn tốt.
PORTER: Tao đang giữ cái mề đay của Libby.
Không hồi đáp.
PORTER: Nó là của cô ta, đúng không? Giấu dưới sàn trong nhà xe di động của vợ chồng Carter? Cô ta có quan hệ gì với mày? Mày biết cô ta chết rồi, đúng không?
Không trả lời.
PORTER: Bishop?
BISHOP: Tôi nhớ mẹ tôi, Sam ạ. Tôi khao khát được tâm sự với bà ấy về chuyện Libby.
PORTER: Ra đầu thú đi. Tao sẽ thu xếp cho ở hai xà lim cạnh nhau.
BISHOP: Khỏi cần. Anh sẽ dẫn bà ấy đến cho tôi.
“Dẫn cái con khỉ.” Porter đáp.
PORTER: Mụ ta sẽ không đi đâu hết.
BISHOP: Bây giờ tôi gửi ảnh cho anh nhé, Sam. Anh sẽ không thích đâu. Chúng ta sẽ trao đổi về vấn đề đó sau khi anh xem ảnh.
Điện thoại kêu “ting”, một tấm ảnh tin hin hiện lên màn hình bé tẹo. Trong ảnh là hai cô gái đang nằm bất tỉnh trên sàn bê tông.
BISHOP: Anh có đó không, Sam?
Sarah chụm ngón tay lên màn hình rồi kéo ra, phóng to ảnh để nhìn được rõ hơn.
Một trong hai cô gái quấn cái chăn mỏng màu xanh lục trên người, mặt tái nhợt như xác chết, môi dính máu. Cô gái còn lại trông như vừa được vớt dưới sông lên, tóc tai quần áo ướt nhẹp, bết lại.
Porter không nhận ra ai trong hai người đó.
PORTER: Họ là ai?
BISHOP: Khách của một người bạn. Nhưng họ không được khỏe. Tôi e nếu để anh ta chăm sóc họ một thời gian nữa, họ có thể sẽ chịu chung số phận với Ella Reynolds và Lili Davies. Chắc anh không muốn thế đâu nhỉ? Lại có thêm máu dính trên tay mình? Anh và tôi, chúng ta sẽ tiến hành một cuộc trao đổi. Mẹ tôi đổi lấy hai cô bé. Một kiểu có đi có lại đơn giản như hồi xưa ấy. Anh vẫn còn nợ tôi… sau vụ gần đây nhất.
PORTER: Tao không làm.
BISHOP: Lúc nào cũng có thể có thêm nhiều cô gái như thế nữa, Sam ạ.
BISHOP: Anh mà báo tin cho các đồng chí của mình, cả hai cô bé sẽ chết. Tôi vẫn còn nhiều hộp lắm…
BISHOP: Để lại tất cả tiền bạc trong tủ gửi đồ của trại giam khi anh làm thủ tục vào thăm trại.
PORTER: Không.
BISHOP: Còn điều này nữa, Sam. Anh sẽ không thích đâu, không một chút nào, nhưng phòng trường hợp anh cam lòng để hai cô gái kia chết, trong tay tôi đang có một thứ cực kỳ hoành tráng, có thể tạo nên cú nổ lớn. Tôi không thích cho nó nổ, nhưng tôi sẽ làm, nếu anh không dẫn Mẹ đến cho tôi. Chẳng ai có đủ hộp cho vụ đó đâu.
BISHOP: Cả anh VÀ cô Werner đều phải đi. Họ sẽ không trao bà ấy cho một mình anh. Dù gì, mọi phạm nhân đều được quyền có người đại diện tử tế. Anh thấy có đúng không?
BISHOP: Hạn chót là 8 giờ tối. Quá giờ đó
“Quá giờ đó thì sao?” Porter nói.
“Không có sóng. Chắc hẳn chúng ta đi qua trạm thu phát rồi.”
Hai người giật mạnh trên ghế khi bánh xe đáp xuống đường băng, máy bay nhanh chóng giảm tốc độ, những tòa nhà ở sân bay vụt qua bên ngoài ô cửa sổ nhỏ.
Sarah nhìn xoáy vào chiếc điện thoại. “Thử lại đi, có sóng rồi kìa.”
PORTER: Bishop?
TIN NHẮN CHƯA GỬI!
Porter nhấn vào đường link nhỏ màu đỏ đề THỬ LẠI.
TIN NHẮN CHƯA GỬI!
Anh cố thêm lần nữa.
TIN NHẮN CHƯA GỬI!
“Thế là thế quái nào?” Porter cau mày.
“Có thể hắn tháo pin ra rồi.” Sarah đáp. “Hoặc là vứt điện thoại xuống hồ.” Cô lại quay sang Porter. “Thế mà gọi là phá kế hoạch của hắn. Chúng ta chẳng cầm chân được hắn chút nào.”
Porter cuộn qua các tin nhắn. Khi cuộn đến tấm ảnh hai cô gái, lòng anh bỗng chùng xuống.