Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 128 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 41

❊ ❊ ❊

Larissa

Ngày 3 • 8:53 sáng

Bóng tối mịt mùng bủa vây, những đốm nhỏ đủ màu và những hạt bụi li ti bay trong không trung, nhảy nhót trước mắt cô. Larissa Biel trở mình, đưa tay kéo tấm chăn lên che đầu.

Hôm nay là thứ Bảy.

Không phải đi học.

Không phải đi học nghĩa là được dậy muộn. Không phải đi học nghĩa là cô có thể vùi mình dưới tấm chăn dày và ngủ đến tận gần trưa, thậm chí muộn hơn nữa nếu muốn. Hôm nay mẹ cô đi làm. Căn nhà trống trải, vắng lặng quá. Đột nhiên cô nhớ ra mình có hẹn với trung tâm đào tạo lái xe. Cô đã đặt báo thức rồi. Chẳng bao lâu nữa chuông sẽ kêu. Có điều, từ giờ đến lúc đó cô vẫn có thể ngủ thêm. Cô quờ tay kéo chăn nhưng không thấy đâu.

Phòng cô có âm thanh gì ngộ ghê. Tiếng đồ điện chạy ro ro, nghe đến lạ.

Larissa đã dậy rồi.

Cô đã rời khỏi nhà.

Cô nhớ mình đi bộ trong tiết trời lạnh giá để tới góc phố, nơi cô hẹn gặp giáo viên dạy lái xe, rồi lên xe của ông ta.

Đệm của cô vừa cứng vừa lạnh. Chăn ga thì hôi hám.

“Cô có muốn uống sữa không? Tôi mang cho cô một ly đây.”

Giọng nói khẽ khàng và dè dặt cất lên, giọng nói của một người xa lạ. Larissa gắng sức cưỡng lại cơn buồn ngủ, cố mở mắt ra. Khi hai mí mắt nặng trĩu, mệt mỏi rã rời từ từ hé mở, cô bỗng thấy đau ê ẩm, như thể ai đó đã dùng gậy đánh golf đập tới tấp bên trong đầu cô rồi bóp mạnh.

“Có lẽ bây giờ sữa ấm lên rồi, nhưng như vậy cũng tốt. Tôi thích uống sữa ấm.”

Gã giáo viên… hắn đã dùng vật gì đó đâm cô. Cô vừa cài xong dây an toàn thì chợt thấy đùi mình nhói lên, cảm giác đau buốt ập đến. Cô nhớ mình đã nhìn xuống và trông thấy cây kim, thấy hắn ấn đầu pit-tông.

Sau đó, cô không biết gì nữa.

Tầng hầm tối tăm dần hiện ra, một bóng đen đang ngồi trên chiếc cầu thang phía trước bức tường đối diện, ngăn cách giữa cô và cái bóng ấy là tấm lưới mắt cáo.

Larissa ngồi dậy rồi suýt nữa ngã vật xuống, mọi thứ trước mắt cô sáng lòa trong giây lát rồi dần dần dịu đi. Căn hầm chìm trong bóng tối. Ánh sáng duy nhất hắt vào từ đâu đó trên đầu cầu thang.

“Sữa sẽ giúp đào thải thuốc mê ra khỏi cơ thể cô. Xin lỗi cô, tôi buộc phải làm vậy, nếu không cô sẽ chẳng chịu đi.”

Người đàn ông đội mũ len đen, gã giáo viên dạy lái xe.

Cô đang bị nhốt trong một cái chuồng làm bằng lưới mắt cáo, người quấn tấm chăn xanh lục cáu bẩn, ngồi trên sàn bê tông. Cô quay ngoắt đầu nhìn xung quanh. Một cái bồn nước, một hệ thống sưởi, một bàn thợ mộc. Cạnh cầu thang là cái tủ đông lạnh cũ kĩ màu trắng kê sát tường, chắc là hỏng rồi vì không thấy phát ra tiếng kêu, hơn nữa nắp tủ còn mở toang, dựa vào tường.

Có vật gì đó nằm trên sàn dưới chân cái tủ đông lạnh, bị phủ bằng vải bạt. Larissa tưởng tượng dưới lớp vải ấy chính là cô, rồi đây người ta sẽ tìm thấy xác cô dưới đó.

“Cái gì kia?” Cô hỏi bằng giọng khàn đặc.

Đang ngồi trên cầu thang, hắn đột ngột đứng phắt dậy, cử chỉ đầy giận dữ. “Đừng để ý. Không được để ý đến nó.”

Cô nghe thấy tiếng hắn bước tới gần, một chân hơi kéo lê trên sàn. Hắn dừng lại cách cô chừng một mét và đưa tay lên gãi chiếc mũ len. Lúc này Larissa mới nhìn thấy mắt hắn, hai hốc mắt trũng sâu, thâm quầng. Trông chúng xám đục, vô hồn, cặp mắt của một người lớn tuổi hơn thế nhiều. Củng mạc đỏ ngầu, những giọt lệ khô lại thành vảy trên khóe mi.

“Đừng có nhìn tôi, đừng nhìn tôi kiểu đó.” Hắn lùi lại một bước, lúc này ánh đèn trên đầu cầu thang soi sáng phía sau lưng, khiến khuôn mặt hắn khuất trong bóng tối.

Larissa cố gượng đứng dậy, từng thớ thịt trên người cô đồng loạt phản đối, yếu ớt và căng cứng. Tấm chăn xanh bẩn thỉu rơi xuống sàn. Áo khoác của cô đã biến mất. Cô khoanh tay trước ngực, kéo ống tay áo len xuống và siết chặt nắm đấm bên trong. “Nếu ông thả tôi ra, tôi sẽ không nói cho ai biết chuyện này. Đây sẽ là bí mật nho nhỏ giữa hai chúng ta.” Cô nghĩ đến buổi vũ hội tối nay, nghĩ đến Kevin Dew. Cô không thể ở đây được, chuyện này không thể là sự thật. “Bố mẹ tôi biết tôi đi đâu. Họ biết tôi hẹn gặp ông để học lái xe. Nếu chờ lâu quá mà không thấy tôi về, bố mẹ tôi sẽ báo tin tôi mất tích. Họ sẽ gọi cảnh sát. Ông có muốn thế không? Nếu ông thả tôi ra, chuyện sẽ không nghiêm trọng đến mức ấy. Tôi sẽ quên hết việc này đi.”

Những điều cô vừa nói đều là dối trá. Sáng nay bố cô tới công trường từ sớm, mẹ cô cũng định đến cơ quan. Bà thích làm việc vào các buổi chiều thứ Bảy vì ở văn phòng không có ai. Bố mẹ cô đã lên kế hoạch ăn tối tại nhà hàng, cả hai đều biết Larissa sẽ tham dự vũ hội Valentine tối nay. Lúc đi làm về, họ sẽ chỉ nghĩ đơn giản rằng cô sang nhà bạn để sửa soạn và có lẽ phải mười hai giờ đêm mới về, có khi còn muộn hơn. Sẽ chẳng ai tìm kiếm cô. Chẳng ai nhớ đến cô cả.

“Cô có phải là người tâm thanh hồn sạch không?”

Hắn phát âm từ sạch một cách khó nhọc, nói xong, hắn thốt ra tiếng gầm gừ nghe thật lạ, như thể bực tức với chính mình vậy.

“Ông nói gì tôi không hiểu.”

Hắn hơi nhoài về phía trước, sau đó sững lại rồi rụt người vào trong bóng tối. “Muốn thấy được, cô phải thuần khiết. Muốn thuần khiết, tâm thức phải thanh tịnh, linh hồn phải trong sạch.” Hắn bắt đầu xoa ngón trỏ và ngón cái vào nhau theo vòng tròn, một kiểu máy giật. “Người đến trước cô có tâm không thanh, hồn không sạch, tôi nghĩ vì vậy cô ta mới không thấy. Nhưng cô thì khác, tôi tin là thế.”

Ánh mắt Larissa lại liếc xuống tấm vải bạt trên sàn.

“Chúng ta càng sớm bắt tay vào việc thì cô càng sớm được giải thoát. Cô muốn được giải thoát, phải không?”

“Phải, tôi muốn ông thả tôi ra.”

“Tôi có thể giải thoát cho cô, nhưng e rằng tôi không bao giờ có thể thả cô ra được.”

Cô băng qua cái chuồng nhỏ, tới đứng trước cánh cửa bị khóa bằng hai ổ khóa, một trên một dưới. Cô nắm chặt lấy cánh cửa bằng cả hai tay. “Thả tao ra, thằng điên kia! Cho tao ra khỏi đây!”

Gã giáo viên hoàn toàn bất động, trừ hai ngón tay vẫn không ngừng xoa vào nhau, trông hắn hệt như một cái bóng in trên phông nền là những cái bóng khác sẫm hơn. Hắn liếm đôi môi khô khốc, nứt nẻ.

Larissa hét lên.

Cô lấy hết sức bình sinh hét thật to, to đến nỗi họng cô bỏng rát. Cô nhìn thẳng vào mắt hắn, cứ thế hét cho tới khi dưỡng khí trong cô cạn sạch, sau đó cô hít một hơi thật sâu rồi tiếp tục hét. Cuối cùng, khi cô ngừng lại, sự tĩnh lặng nặng nề bao trùm khắp căn hầm, không còn âm thanh nào khác ngoài tiếng u u của đồ điện và tiếng tích tắc khe khẽ phát ra từ hệ thống sưởi bằng nước nóng.

“Thỉnh thoảng tôi cũng la hét. Việc đó giúp tôi cảm thấy dễ chịu hơn.” Hắn nói. “Chẳng ai nghe thấy tiếng hét của tôi bao giờ, họ cũng không nghe thấy cô đâu.”

Hắn dợm bước về phía cầu thang rồi dùng lại trước bậc thang dưới cùng. “Uống ly sữa kia đi. Cô cần phải có sức. Tôi sẽ sớm quay lại, khi đó chúng ta sẽ bắt đầu.”

Cô nhìn hắn leo lên từng bậc, dáng đi hơi nghiêng về bên phải. Khi hắn lên đến nơi, cô nghe tiếng cửa đóng sập. Hắn vẫn để đèn sáng.

Ly sữa được đặt ở góc chuồng, ngay sau cánh cửa. Larissa cầm lên, đổ hết sữa xuống sàn bê tông, bọc chiếc ly trong tâm chăn xanh rồi ném xuống đất, giẫm mạnh chân lên. Sau đó cô mở chăn ra, cẩn thận lựa mảnh thủy tinh sắc nhất, dài khoảng mười centimet, và nhặt lấy bằng bàn tay run rẩy. “Bắt đầu đi, đồ khốn.”

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.