Porter
Ngày 3 • 10:42 sáng
Sarah Werner theo Porter bước ra ngoài hành lang. Người quản giáo đóng cửa lại sau lưng họ, nhốt Jane Doe trong phòng thẩm vấn.
Werner lừ mắt nhìn anh. “Vừa rồi anh đưa cho bà ta cái gì vậy?”
“Cuốn nhật ký Bishop để lại cho chúng tôi ở hiện trường một vụ xảy ra cách đây vài tháng. Trong đó kể chi tiết về một số chuyện diễn ra từ hồi hắn còn nhỏ. Nếu bà ta thực sự là mẹ hắn thì bà ta sẽ nhận ra.”
Cô cau mày. “Anh cứ nói nhận ra với cả một số chuyện, nhưng tôi nghe thấy giống dính líu và những tội ác hơn. Anh bảo nếu tôi cho phép anh gặp bà ta, anh sẽ không làm bất cứ việc gì có thể khiến bà ta phải gánh thêm những tội danh khác nữa mà.”
“Những điều viết trong đó cùng lắm chỉ là bằng chứng gián tiếp thôi.”
“Nhưng anh làm thế nào mà qua mặt được các quản giáo?”
“Tôi nhét sâu xuống phía sau quần trong.”
Werner nheo mắt. “Nói để anh biết, với tư cách là luật sư của bà ta, tôi có thể dễ dàng chuyển nó đến tận tay bà ta. Không cần phải giấu giếm như buôn lậu thế…”
“May quá. Da tôi dễ trầy lắm.”
“… Và với tư cách là luật sư của bà ta, tôi sẽ rất cảm kích nếu anh báo cho tôi biết trước khi chia sẻ bất cứ thứ gì với bà ta.”
“Nhớ rồi. Họ sẽ để bà ta ngồi đó trong bao lâu?”
“Cho tới giờ tắt đèn, nếu tôi yêu cầu.” Werner đáp. “Mà sao?”
“Chúng ta có thể quan sát bà ta không?”
Cô luật sư đọ mắt với anh hồi lâu. Porter biết cô đang bực mình. Cô có lý do hoàn toàn chính đáng. Nhưng anh không nghĩ cô bực thật. Chẳng qua cô muốn thiết lập tôn ti trật tự, để anh biết vị trí của mình ở đâu thôi.
Porter trổ hết tài nghệ làm mặt lạnh với cô.
Cô tặc lưỡi trong lúc trầm ngâm suy nghĩ, sau đó cô lắc đầu và quay người về phía cánh cửa bên trái. “Đi nào.”
Phòng quan sát chật chội có diện tích không lớn hơn là mấy so với một hành lang hẹp. Cách bố trí cửa ra vào cho thấy những căn phòng này được đặt xen kẽ với phòng thẩm vấn. Trên bức tường bên trái có ô cửa sổ lớn lắp kính một chiều, cho phép quan sát phòng thẩm vấn ở kế bên. Ngoài ra còn có một cái bàn nhỏ kèm theo một màn hình vi tính, trên đó phát hình ảnh cận cảnh của Jane Doe đang ngồi ở bàn, được camera trong góc phòng ghi lại.
Cạnh bàn chỉ có độc một cái ghế. Porter nhường cho Werner nhưng cô từ chối và muốn đứng xem.
Jane Doe không có động thái gì. Mụ ngồi đối diện với họ, cuốn sổ nhỏ đặt trên bàn phía trước mặt, ngón tay mụ gõ nhịp lên bìa sổ. Mắt mụ nhìn đăm đăm vào mặt được tráng gương của tấm kính, thế nhưng Porter vẫn có cảm giác mụ nhìn thấy được họ ở bên kia.
Năm phút, rồi mười phút trôi qua. Porter đang định trở lại phòng thẩm vấn thì đột nhiên mụ thở dài rồi dùng một ngón tay mở cuốn sổ ra và bắt đầu đọc. Cơ thể anh thả lỏng, và anh dựa vào bàn. Werner đứng cạnh anh, vỗ nhẹ chiếc phong bì lên đùi.
“Bà ta từng đánh nhau vài lần rồi à?”
Cô ngừng vỗ, bước sang bên kia và ngồi xuống góc bàn. “Trại giam này thật đáng sợ, nó là một trong những nơi tệ nhất tôi biết. Nhân sự thay đổi liên tục, chỉ trong vòng một năm qua đã thay mới hơn năm mươi phần trăm, tôi chưa gặp quản giáo nào đến lần thứ hai. Ở đây người đến kẻ đi chẳng khác gì cái chợ. Phần lớn phạm nhân thậm chí còn biết rõ nơi này hơn cả đám quản giáo hiện tại. Nhiều người trong số họ lĩnh án chung thân, chẳng còn gì để mất, luôn thích thể hiện bất cứ khi nào có cơ hội.”
“Ví dụ như khi thấy một phạm nhân mới nhập trại nhất quyết không chịu nói nửa lời?”
“Ví dụ như khi thấy một phạm nhân mới nhập trại nhất quyết không chịu chơi theo luật. Bà ta cứ ngồi một mình một chỗ trong sân. Thấy ai lân la đến bắt chuyện là bà ta quay lưng bỏ đi. Ở cái nơi cấp bậc quyết định tất cả như thế này mà anh lại gửi đi những tín hiệu kiểu ấy thì có người ngứa mắt là phải.” Cô giơ chiếc phong bì lên. “Gây ra vụ này là bà ta đã tự khơi mào cho mùa săn. Tôi đang lo những phạm nhân khác ngửi thấy mùi máu và có thể sẽ lập bè kéo cánh xâu xé bà ta. Họ chỉ cần có cớ là sẵn sàng hùa theo bất cứ chuyện gì để giải khuây.”
“Cô yêu cầu biệt giam bà ta không được à?”
Cô hừ giọng. “Được, nếu còn phòng trống. Bạo lực trong trại đang ở mức cao kỷ lục, các phạm nhân coi phòng biệt giam là nơi trú ẩn duy nhất. Tình hình xấu đến mức FBI đang cân nhắc tước quyền điều hành trại giam khỏi tay chính quyền thành phố New Orleans và Sở Cảnh sát quận. Chẳng hiểu làm thế có được tích sự gì không. Một báo cáo được công bố vào tháng trước cho biết, chỉ trong vòng một năm vừa qua đã có đến hơn hai trăm vụ phạm nhân đánh nhau, bốn mươi bốn vụ quản giáo lạm dụng vũ lực, ba vụ xâm hại tình dục, ai biết được còn bao nhiêu vụ nữa chưa báo cáo. Ở đây đã xảy ra mười sáu vụ cố ý tự sát, hai mươi chín phạm nhân được đưa đến bệnh viện do chấn thương quá nặng, bệnh xá của trại không đủ khả năng điều trị. Nhưng mấu chốt vấn đề là ở chỗ: Trong bản thông báo kết quả điều tra, FBI nói rằng những số liệu thống kê đó thấp hơn rất, rất nhiều so với thực tế.”
“Sao lại thế?”
“Ở bệnh xá có sổ nhật ký, nhưng là sổ chép tay. Chỉ giám thị mới được quyền tiếp cận. Trong sổ liệt kê một trăm năm mươi vụ tấn công xảy ra kể từ tháng Một năm ngoái. Một trăm mười chín vụ trong số đó không hề được Sở Cảnh sát Giáo xứ Orleans báo cáo lại. Nào gãy xương, rách thịt… những chấn thương cấp tính nghiêm trọng, tất cả đều bị ém nhẹm. Theo nguyên tắc, phạm nhân phải được bố trí nơi ăn chốn ở theo kết quả phân loại dựa trên các yếu tố đáng quan ngại như sức khỏe tâm thần, tiền sử bạo lực cả trong và ngoài trại. Nhưng có vẻ như các quản giáo không hề coi trọng điều này. Nếu trong số đó thật sự có những người hả hê vui sướng khi chứng kiến cảnh bạo lực thì tôi cũng chẳng lấy gì làm ngạc nhiên. Tôi đã nghe nhiều lời bàn tán về chuyện quản giáo âm thầm cá cược và cố tình sắp xếp các phạm nhân nguy hiểm vào ở chung để khiêu chiến. Điều tra nội bộ thì làm qua quýt lấy lệ, chỉ nhân viên và quản lý biết với nhau. Không có bằng chứng xác thực nào được ghi vào hồ sơ cả.”
Cô hẳn đã nhận ra Porter đang nhìn mình chằm chằm. Cô cúi mặt xuống. “Xin lỗi, tôi hơi nhiệt tình thái quá khi nói đến chuyện này. Nhiều năm qua tôi đã chứng kiến một số người khá tử tế bị đưa vào đây, đến lúc ra ngoài thì không còn giữ được sự tử tế ấy nữa.”
Porter mỉm cười. “Nhiệt tình với công việc cũng là tốt mà. Vấn nạn này không chỉ của riêng thành phố nào. Ở Chicago chúng tôi cũng đang phải đối mặt với những chuyện tương tự. Nhiều khi, sự khác biệt rõ ràng duy nhất giữa quản giáo với phạm nhân chỉ là hôm đó họ đứng ở phía bên nào của song sắt mà thôi.”
Werner đứng dậy, quay lại nhìn vào ô cửa sổ một chiều. “Tôi chưa biết phải nhìn nhận về bà ta thế nào cho đúng.”
Jane Doe lật sang một trang mới, tiếng còng tay khẽ vang lên lanh canh qua bộ loa đặt ở phòng quan sát.
“Cô bảo quản giáo tháo còng cho bà ta đi.” Porter nói với Werner. “Để bà ta ngồi cho thoải mái.”