Porter
Ngày 3 • 2:06 chiều
“Dòng chữ đó có ý nghĩa gì? Gốc gác của bà ta là ở đấy à?” Sarah Werner hỏi.
Hai người đang đứng xếp hàng trước khu gửi đồ, chờ đến lượt mình để làm thủ tục rời khỏi trại giam.
“Cô không đi được.” Porter phán thẳng thừng.
Sarah nhíu mày nhìn anh. “Tôi có nói là muốn đi đâu. Còn nếu tôi mà đã muốn thì chẳng ai cản nổi.”
“Trông mắt cô như đang ấp ủ, toan tính điều gì ấy, và tôi không thích thế.”
“Bà ta là thân chủ của tôi. Tôi hoàn toàn có quyền đến đó cũng như anh vậy. Nơi đó, dù có gì đi nữa, nhỡ đâu lại giúp tôi hiểu ra đôi điều trong vụ này, những điều tôi có thể tận dụng để giúp bà ta.”
“Nơi đó dù có gì đi nữa thì cũng là một phần của chuyên án 4MK vẫn đang trong giai đoạn điều tra.”
“Tôi cũng muốn đọc cuốn nhật ký kia.”
“Nhưng nó là vật chứng.”
Sarah nhếch mép cười. “Vật chứng không gắn thẻ, đã thế còn được anh cầm theo trong khi không đeo găng tay và cũng chẳng có giấy tờ theo dõi chuỗi hành trình của nó.”
Họ di chuyển lên đầu hàng. Porter tra chìa vào ổ khóa tủ gửi đồ, mở cánh cửa nhỏ và lấy ra những thứ bên trong: thắt lưng, dây giày, ví, một cái điện thoại “rác”*, một con dao gấp - loại dao Ranger Buck với phần lưỡi có thể thu vào.
*Chú Thích:
Điện thoại “rác” là loại điện thoại trả trước rẻ tiền, chỉ có chức năng nghe, gọi, nhắn tin cơ bản, sử dụng SIM “rác” không cần đăng ký, chủ yếu để dùng một thời gian thì vứt bỏ.
Dao của Bishop.
“Anh có muốn ăn bữa trưa muộn không?” Sarah hỏi.
Porter vơ hết đồ nhét vào các túi rồi thắt lại dây giày. “Tôi cần ra sân bay.”
“Chúng ta cần trao đổi về chuyện này. Anh có thể đặt vé máy bay lúc ở nhà hàng.” Cô nghiêng đầu, mái tóc nâu sâm xõa xuống một bên vai. “Anh sẽ chẳng làm được gì với cái bụng rỗng, hơn nữa, chưa chắc Cơ quan Kiểm tra An ninh sân bay sẽ cho anh qua cửa nếu biết anh chưa nếm thử hương vị ẩm thực Creole* đích thực trong thời gian ghé thăm xứ sở Big Easy*.”
*Chú Thích:
Creole là từ dùng để chỉ hậu duệ của những người châu u hoặc châu Phi sinh ra và lớn lên tại châu Mỹ.
Big Easy là biệt danh của thành phố New Orleans.
“Cô đúng là khiến người khác khó mà từ chối được.” Porter nói, sức nặng của con dao đè lên đùi anh.
Ba mươi phút sau, hai người đã chọn cho mình một bàn nhỏ trong góc của nhà hàng Dooky Chase nằm ở ngã tư nơi đại lộ Orleans cắt với phố Miro. Trước mặt Porter đặt ba chiếc đĩa: một đĩa tôm xào đậu lima, một đĩa khoai tây nail phô mai, và một đĩa bánh kẹp.
Có một chuyến bay thẳng từ New Orleans đến Greenville, Nam Carolina, khởi hành trong chưa đầy hai tiếng nữa. Sau khi máy bay hạ cánh, anh sẽ phải thuê ô tô và lái đến Simpsonville cách đó khoảng hai mươi phút.
“Chính xác thì lần cuối cùng anh ăn là khi nào vậy?” Sarah hỏi, tròn mắt nhìn đống đồ ăn trước mặt anh. Cô chỉ gọi một bát xúp gumbo và nhâm nhi trà đá trong chiếc ly cao.
Porter nghĩ mất một giây. “Một thanh kẹo từ hôm qua, chắc thế.” Anh cúi đầu, mắt láo liên nhìn hết đĩa này sang đĩa khác. “Poor boy hay tôm, poor boy hay tôm, poor boy hay tôm…”
“Đọc là po’ boy*, không phải poor boy. Anh mà phát âm kiểu ấy thì chưa cần lấy đồ ăn lượt thứ hai ở quầy buffet, dân địa phương đã nhìn anh bằng ánh mắt kỳ thị rồi.”
*Chú Thích:
Po’ boy là tên một loại bánh kẹp truyền thống của Louisiana.
Porter ngốn ngấu tôm xào, sau đó xúc một dĩa khoai tây nấu phô mai đầy ụ. Mắt anh sáng bừng. “Ngon quá đi mất.”
“Leah Chase làm đầu bếp ở nhà hàng này đã bảy mươi năm. Giờ bà ấy đã ngoài chín mươi nhưng tay nghề nấu nướng thì vẫn là số một ở thành phố này.” Sarah nói. “Tôi từng gặp Ray Charles* ở đây. Martin Luther King Jr.* cũng ghé qua đây ăn mỗi khi ông có dịp đến thành phố. Barack Obama thậm chí còn là fan hâm mộ nữa. Anh nhất định phải thử món xúp gumbo này.”
*Chú Thích:
Ray Charles Robinson (1930 - 2004) là ca sĩ, nhạc sĩ người Mỹ da màu, nhân vật huyền thoại của thể loại nhạc Soul với biệt danh “Genius” (thiên tài).
Martin Luther King jr. (1929 -1968) là mục sư, nhà hoạt động nhân quyền chống phân biệt chủng tộc nổi tiếng người Mỹ.
Cô xúc một thìa và đưa tới trước mặt anh. Porter ngần ngừ trong giây lát, hình ảnh Heather bón cho anh ăn bất chợt vụt qua tâm trí. Chuyện xảy ra từ hai năm trước, hôm đó vợ chồng anh cùng nhau dùng bữa ở nhà hàng bít tết Carl’s Steakhouse để kỷ niệm ngày cưới.
“Sam?”
Porter bừng tỉnh, đón lấy cái thìa và ăn thử món gumbo. Đúng là rất ngon.
“Anh không sao chứ? Vừa rồi tự dưng anh thần người ra mất một giây.”
Ánh mặt trời ùa vào từ bên ngoài ô cửa sổ cạnh bàn, những tia nắng lấp lánh phản chiếu trong đôi mắt Sarah. Ngón cái bàn tay trái của Porter vuốt nhẹ trên chiếc nhẫn cưới. Anh co duỗi các ngón rồi đặt tay lên lòng.
“Vừa rồi, lúc ở trong trại giam đã xảy ra một diễn biến khác.” Anh nói và tiếp tục ăn khoai tây. “Tôi cứ băn khoăn không biết có nên nói với cô hay không, nhưng tôi nghĩ cô vẫn nên biết thì hơn.”
“Chuyện gì vậy?”
Anh thò tay vào túi bên trái, lấy ra chiếc điện thoại di động “rác” rồi đặt lên bàn. Sau đó anh lại thò tay vào túi bên phải, lấy ra con dao gấp và đặt cạnh cái điện thoại. “Khi đến trại giam, tôi không hề mang theo điện thoại hoặc con dao. Có người đã bỏ hai thứ này vào tủ đồ của tôi trong lúc chúng ta nói chuyện với thân chủ của cô.”
Mắt Sarah trợn tròn. “Ta phải quay lại báo với giám thị.”
Porter lắc đầu. “Ý kiến đó không hay chút nào. Ông ta có thể sẽ tịch thu cái điện thoại và cho mở cuộc điều tra. Ông ta mà tóm được thủ phạm thì tôi mất luôn cơ hội liên lạc với Bishop.” Anh gảy con dao một cái, lưỡi dao quay tít trên bàn. “Trong nhật ký, Bishop có nhắc đến một con dao tương tự. Đây có thể chính là con dao ấy.”
“Anh cho rằng Bishop đã để lại hai thứ này cho anh sao?”
“Không phải hắn đích thân làm, mà là đồng bọn của hắn, nhưng đúng vậy.” Porter cúi nhìn màn hình. Điện thoại đã bật, pin cũng sạc đầy.
“Tôi xem được không?”
Porter đưa nó cho cô.
Sarah lướt qua các menu trong máy. “Đây không phải điện thoại thông minh. Lịch sử cuộc gọi trống không, danh bạ không lưu tên người nào, tin nhắn cũng không có luôn. Tôi nghĩ cái điện thoại này chưa từng được sử dụng.” Cô trả lại nó cho anh. “Vậy bây giờ ta phải làm gì? Đợi hắn gọi đến à?”
Porter cắn một miếng bánh kẹp. “Bây giờ cô quay lại văn phòng, còn tôi ra sân bay.”
“Anh thực sự cho rằng tôi sẽ để anh một thân một mình làm việc này sao?”
“Tôi không nhớ có mời cô lúc nào.”
“Bà ta là thân chủ của tôi. Tôi có quyền được biết việc này sẽ dẫn tới đâu.”
“Tôi sẽ gọi cho cô.”
“Bằng cái điện thoại “rác” ấy hả?” Cô rướn người qua bàn. “Trên đời có bao nhiêu tay cớm đi công tác mà lại không mang theo súng hoặc điện thoại cá nhân? Sao anh không lấy phù hiệu ra đây cho tôi xem nào? Tôi chỉ thấy anh toàn trình danh thiếp. Anh có thể tự chế rồi in ra ở cửa hàng QuickCopy lắm chứ.”
“Cô nói nhỏ thôi.”
Cô hạ giọng, vậy mà anh nghe còn thấy đau hơn cả khi cô to tiếng. “Làm sao tôi biết được anh có phải kẻ tâm thần mạo danh cảnh sát hay không?”
“Cho tôi mượn điện thoại của cô.” Sam điềm tĩnh nói.
“Để làm gì?”
“Đi mà, Sarah.”
Cô hít một hơi dài, sau đó lấy ra chiếc iPhone từ trong túi xách và đưa cho anh.
Porter mở trình duyệt web rồi gõ tên mình vào. Hàng chục bài báo hiện lên kèm theo một số bức ảnh không chỉ của anh mà cả Anson Bishop cùng vài nạn nhân của 4MK. Anh trả máy cho cô.
Sarah liếc xuống màn hình, đọc lướt qua các tít báo, sau đó tắt máy. “Anh cần phải thành thật với tôi, Sam ạ. Anh có thể tin tưởng tôi. Tôi muốn giúp anh mà.”
Vậy là anh đồng ý.
Anh kể cho cô nghe tất cả mọi chuyện.