Poole
Ngày 3 • 10:23 tối
“Sếp à, tôi cần phải đích thân giải quyết vụ này.” Poole nói, xoay mạnh vô lăng của chiếc Jeep Cherokee sang trái. Anh lách qua bốn cái ô tô đang đứng chết gí ở làn đường bên phải.
Sao lại vẫn còn xe được? Gần mười một giờ đêm rồi chứ ít gì.
Một chiếc 727 ầm ì lao vụt qua trên đầu anh, phần bụng lồ lộ phơi ra khi nó tiến gần đến sân bay O’Hare.
“Đáng lẽ anh phải đang nghỉ phép mới đúng. Hôm nay cộng sự của anh vừa mất. Bây giờ anh không nên đi điều tra ngoài thực địa.” Giọng nói của Đặc vụ Toàn quyền Hurless vang lên qua dàn loa trong chiếc Jeep.
“Sếp lệnh cho máy bay chuẩn bị đi ạ. Tôi sắp đến nơi rồi.”
“Anh mau quay xe lại, về văn phòng và báo cáo tình hình cho tôi biết để chúng tôi cử người khác đi thay.” Hurless nói.
Poole hít một hơi dài, cố gắng trấn tĩnh lại. Anh ngoặt vô lăng, suýt nữa đâm vào một chiếc Mitsubishi Outlander màu nâu đang loay hoay tìm cách rẽ trái. Người lái xe nhấn còi inh ỏi hồi lâu.
“Đội Kỹ thuật cho biết, anh ta gọi cho anh bằng điện thoại “rác”, tín hiệu từ trạm thu phát sóng gần nhất trùng khớp với thông tin vị trí mà anh ta cung cấp cho anh, chứng tỏ lúc đó anh ta đang ở gần cái hồ được nhắc đến. Tôi đã xem ảnh vệ tinh nhưng không thấy được mấy. Rừng cây ở đó quá rậm rạp, không thể quan sát những gì đang diễn ra trên mặt đất. Mà lạ lắm nhé…”
“Chuyện gì vậy sếp?”
“Cái điện thoại ấy được mua và kích hoạt ở New Orleans.” Hurless nói bằng giọng đều đều, nghe như đang trả bài.
“New Orleans? Liệu có nhầm không ạ?”
Mấy tiếng trước Bishop còn đang loanh quanh tại Chicago. Porter thì ở ngoại ô Greenville, Nam Carolina, nơi đồng không mông quạnh.
“Tín hiệu mất ngay sau khi anh ta cúp máy. Có thể anh ta đã tháo pin để tránh bị lần ra dấu vết. Kể lại lần nữa tôi nghe xem nào. Porter đã nói với anh những gì?”
Poole thuật lại nội dung cuộc nói chuyện, chính xác đến từng từ.
“Tôi thấy không yên tâm. Porter thực sự quá khó lường.” Hurless nói khi Poole kể xong. “Nếu anh ta mà câu kết với Bishop thì đây có thể là một chiêu tung hỏa mù.”
“Tôi nghĩ Libby McInley có thể là chìa khóa giải quyết mọi vấn đề, chìa khóa để bắt được Bishop. Porter biết nhiều hơn những gì anh ta nói với chúng ta, nhưng anh ta không dẫn chúng ta đi sai hướng. Nếu anh ta nói chúng ta cần rà soát cái hồ tại Nam Carolina, tôi nghĩ ta nên tin tưởng anh ta. Mọi người ở văn phòng vẫn đang tiếp tục xử lý hai ngôi nhà lúc trước, nên hiện tại ta cũng chưa có việc gì cần làm ngay. Tôi cần đi chuyến này. Sếp làm ơn báo chuẩn bị máy bay đi ạ.”
Poole rẽ vào lối ra trên đường Kennedy để tới sân bay, theo biển chỉ dẫn đi vào khu vực nhà chứa máy bay của Trung tâm Khai thác Cơ sở Cố định, nơi chứa các máy bay cho thuê trọn gói và máy bay tư nhân. “Bishop bằng cách nào đó đã liên lạc với Libby McInley trong thời gian cô ta thụ án tại Trung tâm Cải huấn Stateville. Chúng ta cần tìm hiểu xem hắn đã làm thế nào để nói chuyện với cô ta và giúp cô ta làm nhân thân giả. Trả lời được câu hỏi ấy, ta sẽ tiến thêm một bước. Tôi lần theo manh mối Porter để lại, ta tiến thêm bước nữa. Sếp chờ chút.. “
Poole dùng xe trước cổng kiểm tra an ninh và đưa giấy tờ tùy thân cho bảo vệ. Anh chợt hiểu ra một điều khi nhìn người đàn ông trong bộ đồng phục. “Sếp này, tôi sẽ tra xét hoạt động của các nhân viên bảo vệ và tất cả quản giáo tại trung tâm cải huấn. Chắc chắn là một trong số họ đã nhúng tay vào. Thư từ, điện thoại và các thiết bị điện tử luôn luôn được giám sát. Như vậy chỉ còn lại yếu tố con người mà thôi.”
Bảo vệ đưa cho anh tập kẹp giấy và trỏ vào một dòng, Poole ký tên lên đó. Xong xuôi, bảo vệ chỉ tay về phía bãi đất ở bên phải và thì thào: “Cứ chọn một chỗ bất kỳ ở đằng ấy.”
Poole gật đầu và đánh chiếc xe Jeep vào khoảng trống cạnh tòa nhà liên bang dùng chung cho cả ba cơ quan là Bộ Nội an, FBI, và ATF*.
*Chú Thích:
ATF là tên viết tắt của Cục Quản lý rượu bia, thuốc lá, vũ khí và chất nổ liên bang Mỹ.
Anh gạt cần số sang chế độ đỗ xe.
“Tôi vẫn nghe đây, sếp. Sếp muốn thế nào ạ?”
Đặc vụ Toàn quyền Hurless thở dài. “Tôi bảo họ nạp nhiên liệu cho máy bay cách đây mười phút rồi. Chắc khoảng hai mươi phút nữa là có thể cất cánh. Tôi sẽ liên lạc với chi nhánh ở đó trong thời gian anh ở trên máy bay. Người phụ trách tại Charlotte là Bob Granger. Chúng tôi là chỗ quen biết lâu năm. Tôi quen ông ấy hồi ở học viện. Ông ấy có thể triệu tập nhân viên đồn cảnh sát địa phương và đi tìm cái hồ mà Porter nhắc đến. Tập hợp cả đội thợ lặn nữa. Khi nào máy bay hạ cánh thì báo cho tôi một tiếng.”
“Cảm ơn sếp.”
“Anh mà sai lầm trong vụ này là không xong đâu đấy.”