Người đội mũ len đen
Ngày 3 • 2:04 chiều
Cốc cốc cốc.
Điếc cả tai.
Vết mổ đáng nguyền rủa ở bên trái đầu hắn nhức nhối vì âm thanh ấy, hắn những muốn gào lên, bảo chúng hãy thôi đi, đừng tiếp tục nữa. Nhưng tiếng gõ cứ vang lên hết lần này đến lần khác, càng lúc càng to, cho tới khi hắn ngồi đó bịt chặt lấy tai, cái bút dạ tuột khỏi tay hắn và rơi xuống sàn dưới chân hắn.
Hắn đứng dậy.
Hắn lảo đảo đi ra cửa căn phòng nhỏ, tới cầu thang, suýt trượt chân khi giẫm phải chỗ quần áo của con gái vứt bừa bãi khắp nơi.
Hắn thận trọng bước xuống từng bậc thang, chỉ bỏ tay khỏi tai để vịn vào lan can.
Từng tiếng gõ cứ văng vẳng trong đầu hắn.
Cơn đau này còn tồi tệ hơn cả lúc đau nửa đầu. Tệ hơn cả khi bị chọc mù mắt.
Hắn muốn nó chấm dứt.
Cần nó chấm dứt.
Hắn xuống đến bậc cuối cùng, loạng choạng bước trên tiền sảnh để ra cửa chính. Khi đến nơi, khi ngón tay hắn cầm lấy quả nắm bằng đồng, hắn hít một hơi thật sâu. Hắn lấy hơi vào hai lá phổi, vào từng cơ bắp, thớ thịt. Hắn ép luồng không khí dễ chịu ấy lấp đầy cơ thể, xoa dịu cơn đau. Cảm giác nóng rực trên má hắn tan đi. Cơn đau cũng đỡ dần. Tâm trí trở nên sáng suốt hơn.
Hắn cố nặn ra một nụ cười trên khuôn mặt và mở cửa.