Porter
Ngày 2 • 7:26 sáng
“Này các anh?”
Mí mắt Porter khẽ động đậy rồi từ từ hé mở, phải vài giây sau anh mới nhận ra mình đang ngồi trong văn phòng của Eisley ở khu nhà xác. Người anh trượt xuống chiếc ghế nhựa màu vàng, cổ đau như dần vì ngủ sai tư thế. Nash thì đang gục xuống bàn của Eisley, đầu gối lên một chồng giấy.
Eisley cầm lấy cuốn sách y khoa, giơ lên cao khoảng gần một mét rồi thả xuống mặt bàn. Cuốn sách rơi đánh rầm một tiếng rõ to, Nash ngồi bật dậy, nước miếng rỉ xuống cằm. “Cái quái gì…”
“Con người giỏi giang, mẫn cán nhất Chicago.” Eisley càu nhàu. “Mời đi theo tôi.”
Porter ngước nhìn chiếc đồng hồ trên bức tường đằng xa - gần bảy rưỡi rồi. Hơn ba tiếng đã trôi qua kể từ lúc họ đến đây. “Bố khỉ, mình có định ngủ đâu cơ chứ.” Anh lầm bầm. Anh lấy di động trong túi ra xem - ba cuộc gọi nhỡ của Clair, không có tin nhắn thoại.
Eisley dẫn họ đi qua bàn làm việc và cửa cánh đôi ở cuối văn phòng để sang phòng giải phẫu rộng rãi. Porter và Nash mỗi người lấy một đôi găng tay trong chiếc hộp treo trên tường gần cửa.
Trong này, âm thanh dội lại rất vang.
Đó luôn là điều đầu tiên Porter nghĩ tới khi anh đặt chân vào phòng. Tiếng động nào ở đây nghe cũng thật khác lạ do sàn và tường được ốp gạch men màu kem. Một điều nữa luôn khiến anh bất ngờ là nhiệt độ. Anh không rõ nhiệt độ thật sự là bao nhiêu, nhưng cảm giác cứ như giảm đến cả chục độ so với bên ngoài. Gáy anh nổi gai ốc, anh rùng mình một cái. Điều thứ ba và cũng là điều anh không bao giờ quen được, đó là mùi. Thứ mùi không quá tệ, ít ra là hôm nay, nhưng rất nồng. Mùi chất tẩy rửa công nghiệp nồng nặc dùng để át đi mùi khác váng vất đâu đây, một mùi Porter không muốn nghĩ đến.
Những bóng đèn huỳnh quang trên trần tỏa ra ánh sáng chói gắt, hắt lên những chiếc tủ bằng thép không gỉ. Một cái đèn phẫu thuật hình tròn cỡ lớn rọi xuống bàn giải phẫu đặt ở giữa phòng, trên đó là thi thể được vớt lên từ dưới đầm.
Eisley đã vuốt mắt cho cô bé.
Công chúa ngủ trong rừng.
Kế bên là một chiếc chăn điện và bốn ngọn đèn to tướng.
Eisley trông thấy Porter đang nhìn mấy món đó. “Chúng ta gặp may đấy. Cô bé ở dưới đầm chưa lâu lắm, hơn nữa lại nằm bên dưới ranh giới đóng băng. Nếu thi thể đóng băng hoàn toàn, chúng ta sẽ phải chờ vài ngày mới có thể giải phẫu. Còn với tình trạng hiện tại thì chỉ cần vài giờ để làm tăng nhiệt độ cơ thể lên mức thích hợp là được.”
“Anh đã mổ đâu.” Nash thắc mắc. “Thậm chí trông như còn chưa bắt đầu ấy chứ.”
“Anh sẽ ngạc nhiên trước những gì người chết có thể nói với anh nếu anh biết quan sát đúng chỗ đấy.” Eisley đáp. “Phải sang ngày mai tôi mới có thể tiến hành giải phẫu, hiện xác cô bé vẫn còn khá lạnh. Làm ấm xác quá nhanh dễ dẫn đến hiện tượng tinh thể hóa và phá hỏng tế bào. Nhưng điều đó không có nghĩa cô bé không thể mang đến cho chúng ta một số câu trả lời trong lúc chờ đợi. Tôi bận lắm chứ đâu như hai anh.” Anh ta lùa tay qua mái tóc. “Cô bé kể chuyện, còn tôi lắng nghe.”
“Thôi, anh làm tôi hãi rồi đấy.” Porter nói.
Eisley nhoẻn cười, lùi lại một bước. “Các anh có muốn biết tôi đã tìm ra những gì không?”
“Được thế thì tốt quá.”
Anh ta tới đứng cạnh bàn và cầm bàn tay cô bé lên. “Nước lạnh có tác dụng bảo quản thi thể cực tốt. Khó mà lấy được dấu vân tay của hầu hết thi thể bị ngâm dưới nước. Da sẽ có xu hướng nở ra, phải đảo ngược quá trình đó thì mới lấy được vân tay. Đại loại là làm cho nó nhăn lại hết cỡ giống như hiện tượng xảy ra khi anh tắm bồn vậy.”
“Tôi thích tắm vòi sen hơn.” Porter đáp.
Eisley bỏ ngoài tai lời bình phẩm. “Vùng nước gần chạm ngưỡng đóng băng đã bảo quản hoàn hảo vân tay của cô bé, có thể là đến tận khi băng tan vào mùa xuân.” Anh ta đặt tay cô bé xuống bàn, nhẹ nhàng để sát vào với thân người. “Đã có kết quả cách đây khoảng hai giờ. Tôi xác nhận người này là Ella Reynolds, cô bé mất tích cách đây ba tuần.”
Porter thở dài. Anh cũng đã đoán trước được điều đó nhưng không hiểu sao vẫn có chút thất vọng khi chính tai mình nghe thấy. “Thế còn thời điểm hoặc nguyên nhân tử vong?”
“Như tôi vừa nói, việc xác định thời điểm tử vong sẽ gặp chút khó khăn do cái xác bị ngâm trong nước đá. Tạm thời tôi cho rằng cô bé đã chết tối thiểu hai mươi tư giờ, tối đa là bốn mươi tám giờ. Tôi hy vọng có thể thu hẹp khoảng thời gian này sau khi kiểm tra gan và các cơ quan nội tạng khác.” Anh ta giải thích. “Giúp tôi lật cô bé lại nào.”
Porter và Nash nhìn nhau. Nash hơi lùi lại. Đường đường là thanh tra đội trọng án mà anh chàng lại có cái tật quái lạ là ghét xác chết.
Porter nắm lấy hai cẳng chân cô bé, Eisley giữ vai. Hai người cùng nhau lật thi thể lại.
Eisley lướt ngón tay dọc theo vết sẫm màu chạy ngang lưng cô bé. “Đây là dấu vết để lại của sợi thừng hung thủ dùng để giữ cô bé nổi dưới nước. Màu sắc của nó cho thấy cô bé bị treo lên sau khi chết. Việc này diễn ra khá sớm, vì nếu không dấu vết đã chẳng rõ đến thế, nhất là khi cô bé còn mặc chiếc áo khoác dày kia.” Anh ta hất hàm về phía đống quần áo được gấp gọn đặt trên mặt bàn bằng thép không gỉ.
Nash bước tới, cầm lấy cái áo khoác đỏ và bắt đầu lục các túi. “Anh có tìm được thông tin nhận dạng nào trên quần áo không?”
“Chúng không phải quần áo của cô bé, đúng không.” Eisley nói nghe như câu trần thuật hơn là câu hỏi.
Porter quay sang anh ta. “Đó là kết luận của anh sao?”
“Tôi nghi ngờ vậy, nhưng không dám nói là kết luận. Trang phục có vẻ chật so với cô bé. Thông thường tôi sẽ cho rằng nguyên nhân là do xác bị trương, nhưng với trường hợp này, hiện tượng đó hầu như không xảy ra nên tôi thấy lạ. Nhất là đồ lót và quần jeans, chúng nhỏ hơn ít nhất phải một, hai cỡ. Cô bé vẫn cố ních được, nhưng rất chật, thậm chí gây khó chịu. Nhìn chiếc mũ kia xem.” Anh ta nói và ra hiệu về phía cái bàn. “Trên mác có viết mấy chữ, chắc là chữ cái đầu của các từ.”
Nash đặt chiếc áo xuống, cầm chiếc mũ trắng lên và lộn mặt trong ra. “LD. Tuy hơi mờ nhưng chắc chắn là hai chữ này.”
“Lili Davies.” Porter nói.
“Ừ, có thể.”
“Người đó là ai?” Eisley hỏi.
“Một cô bé khác, cũng mất tích vào hôm nay.” Porter nói.
“Vậy nghĩa là hung thủ đã lấy quần áo của một cô bé khác để mặc cho cô bé bị giết?”
“Có vẻ thế.”
“Hừm.”
Porter hỏi: “Nguyên nhân tử vong là gì? Tôi không thấy dấu tích nào rõ ràng trên thi thể. Không vết thương, không vết siết cổ.”
Nghe thấy thế, Eisley tươi tỉnh hẳn lên. “À, đúng. Các anh sẽ thấy rất lạ cho xem.”
“Vì sao cô bé chết?”
“Đuối nước.”
Nash nhíu mày. “Thế thì có gì lạ lắm đâu. Chúng tôi tìm thấy cô bé dưới đầm băng mà.”
Porter giơ tay. “Anh nói vết thừng trên lưng cô bé xuất hiện sau khi chết. Ý anh là cô bé vẫn còn sống khi hung thủ dìm cô bé xuống nước?”
“Ồ không, lúc ấy cô bé đã chết rồi. Ý tôi là cô bé chết vì đuối nước trước, sau đó hắn mới thả cô bé xuống đầm.” Anh ta tới chỗ chiếc kính hiển vi đặt trên mặt bàn trồi lên ở bên tay trái. “Nhìn thử đi.” Anh ta nói, chỉ vào cái kính.
Porter bước sang và nhìn vào ống kính. “Anh muốn cho tôi xem cái gì vậy?”
“Khi cô bé được đưa tới đây, tôi đã luồn một cái ống vào tận phổi và hút nước ra, chính là thứ nước này.”
Porter nhíu mày. “Mấy hạt nhỏ trôi nổi trong đó là gì thế?”
Khóe miệng Eisley cong lên. “Muối đấy, bạn thân mến ạ.”
“Cô bé chết đuối trong nước mặn ư?”
“Chính xác.”
Vẻ mặt Nash chuyển từ ngơ ngác sang bối rối và ngược lại. “Nơi này là Chicago… đại dương gần nhất cách đây… bao nhiêu, cả ngàn dặm à?”
“Gần nhất là Đại Tây Dương.” Eisley đáp. “Ở Baltimore, bang Maryland. Cách đây hơn một ngàn một trăm cây số.”
Di động của Porter đổ chuông. Anh liếc màn hình rồi nghe máy. “Clair à?”
“Đi nghỉ về chưa? Tôi gọi cho anh hơn chục lần rồi đấy.”
“Mới có ba lần chứ mấy.”
“À, thế tức là điện thoại của anh vẫn hoạt động bình thường.” Cô đáp. “Ngó lơ phụ nữ như vậy là không được nhé, Sam. Sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu.”
Porter đảo tròn mắt và chậm rãi băng qua phòng. “Chúng tôi đang ở nhà xác cùng với Eisley. Anh ta đã xác nhận cô bé dưới đầm chính là Ella Reynolds. Hơn nữa, có vẻ như cô bé mặc trang phục của Lili Davies.”
“Lili Davies là ai?”
Anh cứ tưởng đã báo cho cô biết về vụ mất tích của cô bé thứ hai, rồi anh chợt nhớ ra là không phải. Họ chưa nói chuyện kể từ lúc chia tay nhau ở công viên. Anh cần ngủ một giấc, đầu óc anh cứ u u mê mê. “Cô đến phòng tác chiến gặp tôi và Nash trong vòng ba mươi phút nữa nhé? Chúng ta cần cập nhật tình hình.”
“Được.” Cô nói. “Mà anh không định hỏi tôi gọi cho anh có việc gì à?”
Porter nhắm mắt lại và lùa tay qua mái tóc. “Cô gọi cho tôi có việc gì vậy, Clair?”
“Tôi phát hiện được một chi tiết trong băng ghi hình ở công viên.”
“Ba mươi phút nữa ở phòng tác chiến. Lúc đó chúng ta sẽ nói chuyện. Gọi cả Kloz nữa.”