Người đội mũ len đen
Ngày 3 • 2:04 chiều
Hắn mở cửa.
Có hai người đang đứng trên hiên nhà. Hai thiếu niên, một trai một gái, khoảng mười sáu tuổi.
Cậu con trai là người mở lời. Cậu ta mặc áo sơ mi trắng, thắt cà vạt đen, mặc áo phao lông vũ. “Chào chú. Hôm nay chúng cháu ghé nhà chú và hàng xóm quanh đây để truyền bá chân lý. Cháu xin phép hỏi, chú theo tôn giáo nào vậy? Chú là tín đồ Tin Lành ạ? Hay là Cơ Đốc?”
Cô gái đang nhìn vết thương trên đầu hắn, mỉm cười gượng gạo.
Hắn kéo cái mũ len đen xuống thật thấp, cố hết sức để che đi vết mổ nhiễm trùng. Hắn mỉm cười đáp lễ. “Gần… gần đây chú mới phẫu thuật. Xin lỗi, mọi khi chú vẫn che kín. Trông vết thương khá… đáng sợ.”
Cậu trai đưa mắt nhìn cô gái rồi lại nhìn hắn. “Nếu lúc này chú vẫn còn được ở đây với chúng cháu, vậy rõ ràng là Chúa không muốn mang chú đi. Sẹo không có gì đáng sợ. Chúng là dấu hiệu của sự hàn gắn, minh chứng của đức tin, và cả những thử thách trên con đường đi tìm hai điều ấy.”
Gã đàn ông đội mũ len đen gật gù, cơn đau và cảm giác ngứa ngáy gần như không còn. “Hai cháu có muốn vào nhà ngồi không? Cho khỏi lạnh?”
Cô gái di di chân. Cô đan tay mình vào tay cậu con trai bên cạnh.
Cậu ta mỉm cười. “Dạ có ạ.”