Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 133 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 59

❊ ❊ ❊

Poole

Ngày 3 • 2:03 chiều

Poole gõ cửa lần nữa, lần này to hơn.

Cơn gió lạnh cắt da cắt thịt khiến hai má và cổ anh tê cóng, anh nguyền rủa chính mình vì không quàng thêm khăn.

Vừa nãy anh đã gõ cửa nhà phía bên trái ngôi nhà hoang nhưng không thấy ai ra mở. Anh ghé mắt nhìn vào qua cửa sổ, xem ra họ đi vắng hết rồi. Một con chó phát hiện ra anh bèn ngẩng lên từ bên dưới tấm chăn trên sàn, sau đó lại ngả đầu xuống ngủ tiếp mà chẳng thèm sủa tiếng nào.

Ngôi nhà phía bên phải có người, nhưng bà ta không giúp được gì nhiều. Bà ta mở cửa, khẽ hừ một tiếng, tay túm chặt vạt áo choàng tắm dày màu hồng ôm lấy thân hình khá tròn trịa. Tiếng bình luận golf oang oang phát ra từ cái ti vi 75 inch sau lưng bà ta, nghe mà muốn thủng màng nhĩ. Món đồ ấy trông thật lạc lõng, quá to khi đặt trong phòng khách chật chội với cách bài trí lỗi thời. Những vỏ hộp đựng đồ của Amazon chất đống trông như sắp đổ ngay sát cửa ra vào, cạnh giá treo áo lủng lẳng hơn chục món, nào áo khoác, mũ mão, khăn quàng. Hai con chó nhỏ ngồi trên xô pha sủa ăng ẳng khi anh vừa gõ cửa, sự kích động của chúng càng tăng lên khi cửa mở ra và anh xuất hiện. Ngôi nhà có mùi như mùi phô mai.

Người đàn bà cau mày nhìn anh, để lộ hàm răng vàng khè sau cặp môi khô nẻ. “Có việc gì?”

Poole giơ phù hiệu lên. “Tôi là đặc vụ FBI. Tôi muốn hỏi bà vài câu liên quan đến nhà bên cạnh.”

Bà ta không buồn để ý đến phù hiệu, mắt vẫn dán chặt vào anh. “Tôi chả biết cóc gì về nhà ấy.” Bà ta quay lại nạt hai con chó. “Câm mẹ hết đi! Cả hai chúng mày!”

Chúng im lặng một lúc để lấy hơi, sau đó lại sủa tiếp.

“Bà có thấy ai ra vào ngôi nhà đó trong khoảng vài tuần trở lại đây không?”

“Bọn chủ có quan tâm quái gì đến cái nhà ấy đâu. Sau khi Hector chết, lũ con ông ta cứ để nó tan hoang, bọn ăn cháo đá bát. Lẽ ra ông ta nên để lại cho tôi mới phải. Tôi là người chăm ông ta khi căn bệnh ung thư bắt đầu ăn dần ăn mòn cơ thể, làm ông ta không đi mua bán gì được nữa. Là tôi đây này.”

Poole không hình dung nổi tay nghề chăm sóc người bệnh của bà ta tốt đến mức nào. “Thế sau khi Hector mất thì ai ở nhà ấy?”

Bà ta đưa tay lên gãi má, khiến lớp da khô khốc ửng hồng. “Chẳng ai ở, chắc chỉ có đám trẻ ranh. Thà chúng cứ chơi bời ở đấy còn hơn lang thang ngoài đường, nên không ai ý kiến gì. Nếu mấy đứa con nhà Hector không thích cho chúng vào thì phải kiếm cái khóa nào chắc chắn hơn. Có thể là sơn lại cho tử tế. Hector sẽ không muốn để ngôi nhà ra nông nỗi ấy đâu.”

“Vậy còn thư từ? Có ai trông chừng thư gửi đến cho các con ông Hector không? Tôi không thấy thư dồn đống trong hòm nên chắc phải có người lấy hộ.”

“Cái ông ở bên kia đường nhận nhiệm vụ lấy thư hộ. Người cũng tử tế.”

“Nhà nào?”

Bà ta chỉ tay. “Nhà sơn màu xanh lục kia kìa.”

Khi bà ta buông tay khỏi cái áo choàng, lớp vải bông sờn rách mở ra đủ để Poole kịp nhác thấy “nội thất” bên trong, và anh thầm ước phải chi mình đừng trông thấy gì.

Lúc này đây, anh đang đứng trước ngôi nhà sơn màu xanh lục bên kia đường.

Anh gõ cửa một lần nữa.

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.